73. Ngọc Ẩn Trong Da Thịt

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Ngọc Ẩn Trong Da Thịt

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Vưu hơi ngẩn người.
Hắn ôm đầu, cơ thể quay cuồng trong nỗi đau tột cùng, nhưng xen lẫn trong đó lại là một ngọn lửa nhỏ bé của dục vọng.
Cảm giác này vô cùng kỳ diệu, tựa như kiến bò trong tim, thấy cục đường mà không được nếm, càng nhìn càng bứt rứt khó chịu.
Trì Vưu khép quyển sách trên tay, nhắm mắt lại.
Máu nóng trong người dâng lên cổ họng, ngón tay hắn nhịp nhàng gõ bìa sách, khóe môi cong lên.
Nếu không phải hiện tại hắn không tiện hành động.
Thì hắn thật sự rất muốn đích thân đến gặp Giang Lạc một lần.
***
Thực tình Liêu Tư không thể nào hiểu nổi những trò tình thú giữa chủ nhân và người tình của ngài.
Cậu ta cười gượng gạo mấy tiếng: “Như thế này ạ?”
Nhưng sau khi Liêu Tư nói xong, chờ một lúc mà vẫn không nghe chủ nhân nói gì thì cậu mới hiểu ra là chủ nhân không muốn bàn chuyện này nữa.
Liêu Tư thở dài, nghiêng đầu than vãn với Đằng Tất: “Lúc nào chủ nhân cũng bặt vô âm tín mấy ngày, chẳng ai biết ngài ấy đi đâu.”
Cậu ta lẩm bẩm: “Ngay cả Hoa Ly đi theo ngài ấy lâu nhất cũng không hay biết gì.”
Đằng Tất cảnh cáo: “Đừng tọc mạch chuyện của chủ nhân.”
Liêu Tư nhún vai, chuyển chủ đề: “Lúc bọn họ đến thư phòng ấy, anh có thấy rõ trận pháp trước cửa không?”
“Rất rõ.” Đằng Tất nghiêm mặt: “Không dễ phá. Trận pháp trước cửa thư phòng của họ không chỉ nhằm vào vật chết mà còn cả vật sống. Kỳ gia tinh thông kỳ môn độn giáp, nếu không có người họ Kỳ dẫn đường mà chỉ biết xông thẳng vào thì sẽ bị nhốt trong trận.”
Bình thường các gia tộc quyền thế trong giới huyền học sẽ không bày biện các sản phẩm khoa học kỹ thuật hiện đại như camera bởi trong cái nhìn của những người thế hệ trước, thứ đồ đó chỉ tổ làm hỏng từ trường phong thủy. Dù không có máy quay nhưng họ lại có những phương pháp tinh vi hơn nhiều.
Nếu không có Kỳ Dã thì nhóm Giang Lạc sẽ không vào thư phòng được, mà cho dù có vào thì cũng chỉ rơi vào ảo thuật đặt trong thư phòng.
Liêu Tư rầu rĩ: “Tôi ở đây khá lâu rồi mà vẫn không nghĩ ra cách gì để có thể an toàn lấy được Nguyên Thiên ngọc. Chi bằng để chủ nhân điều khiển Kỳ gia lấy ra?”
Đằng Tất lườm cậu ta, hờ hững nói: “Nếu cậu dám.”
“Tôi nào dám.” Liêu Tư ngẫm nghĩ rồi nói: “Tuy nhiên có thể chơi trò giương đông kích tây mà…”
***
Trên bàn ăn.
Kỳ Dã bị Giang Lạc nhìn với vẻ kỳ lạ nên thẹn quá hóa giận, bỏ đi mất.
Giang Lạc chống cằm nhìn bóng lưng của hắn mà không hiểu ra sao, bèn đi tìm Văn Nhân Liên hỏi: “Có phải Kỳ Dã có tật xấu gì không?”
Văn Nhân Liên kiên nhẫn hỏi lại: “Sao cậu lại hỏi vậy?”
Giang Lạc nghĩ ngợi: “Thôi, không nhắc đến cậu ta nữa.”
Dù sao thì mình cũng vừa mới trộm một viên Nguyên Thiên ngọc từ tay người ta, giờ lại bàn tán sau lưng Kỳ Dã thì thật quá vô duyên.
Giang Lạc tự nhận bản thân là người văn minh bèn nói sang chuyện khác, đồng thời khoác áo choàng vào, tự nhiên khôi phục vẻ ngoài vốn có của mình.
Bây giờ cậu rất muốn rời khỏi Kỳ gia, thế nhưng đã đến bước này rồi thì cũng không cần quá vội vàng.
Vội vàng chỉ càng để lộ ra sơ hở.
Mục đích của bữa tiệc lần này là để giới trẻ làm quen với nhau, coi như một hình thức giao lưu khác. Nhờ vậy mà quen biết được rất nhiều người. Vào lúc hai giờ chiều, Trác Trọng Thu theo bố đến bữa tiệc.
Bên cạnh Trác Trọng Thu có vài cô gái quây quần, thân mật kéo tay cô.
Lục Hữu Nhất nói đầy ẩn ý: “Hâm mộ thật đấy.”
Giang Lạc phe phẩy sấp danh thiếp mà cả nam lẫn nữ nhét vào tay mình: “Có hâm mộ hơn không?”
Lục Hữu Nhất lườm cậu ta đầy ai oán.
Trác Trọng Thu đã nhìn thấy họ, cô khó khăn lắm mới thoát khỏi mấy cô gái kia để đi tới, cả người cô thơm ngát: “Các cậu đến lúc nào thế?”
Văn Nhân Liên đáp: “Hai tiếng trước. Sao cậu lại đến muộn vậy?”
“Mấy cô em họ của tớ đến.” Trác Trọng Thu bất đắc dĩ chỉ tay về phía sau: “Đó, mấy đứa đằng sau đó, tụi nó lâu rồi chưa gặp tớ nên quấn quýt đòi tớ đưa đi dạo phố. Tớ không muốn đi, suýt nữa làm chúng nó khóc. Mãi đến lúc nãy mới dỗ xong, mới có thời gian đến đây.”
Vừa dứt lời, cô bỗng mắt sáng rực lên, vẫy vẫy tay về phía trong góc: “Liên Tuyết.”
Giang Lạc quay lại nhìn thì thấy một cô gái mặc váy liền thân màu trắng lặng lẽ đi tới đứng bên cạnh Trác Trọng Thu, cười dịu dàng với họ.
Cô gái này mang phong thái “Danh môn khuê tú”, cử chỉ dịu dàng, nhã nhặn, duyên dáng động lòng người.
Trác Trọng Thu nói: “Giới thiệu nhé, đây là bạn thân của tớ, đại đệ tử phái Vu Y, một trong lục đại môn phái.”
Liên Tuyết cười dịu dàng: “Xin chào.”
Đến giờ coi như Giang Lạc đã làm quen được với người của cả sáu môn phái lớn.
Phủ Thiên Sư Phùng gia, phái Luyện Hồn Rối Trì gia, Tạp Học Kỳ gia, Phật môn Cát gia, Thể Hồn Song Tu Trác gia, còn bây giờ có phái Vu Y Liên gia.
Giới thiệu đôi bên xong, Trác Trọng Thu cười nói: “Tớ với A Tuyết đi tán gẫu chuyện con gái một lát, lát nữa tìm mọi người sau.”
Đến tám giờ tối, quả nhiên Kỳ gia muốn triển lãm Nguyên Thiên ngọc. Giang Lạc bình tĩnh nhấm nháp rượu, đột nhiên trên tầng truyền đến một tiếng động lớn.
Người Kỳ gia đang dự tiệc bỗng biến sắc, vội vã chạy lên tầng.
Tình cảnh trở nên hỗn loạn, Giang Lạc nhíu mày, hình như Kỳ gia đã gặp chuyện rồi.
Nhưng cậu lại rất thích sự cố bất ngờ này.
Quả đúng là đã xảy ra chuyện.
Người Kỳ gia xuống tầng với vẻ mặt vô cùng khó coi, bọn họ gọi quản gia đến phân phó mấy câu, rất nhanh sau đó người hầu trong đại sảnh vội vã chạy đi khóa chặt cửa sổ biệt thự.
Kỳ phụ sầm mặt, bước tới trước đám đông: “Các vị, có người xâm nhập thư phòng của tôi hòng trộm Nguyên Thiên ngọc nên đã kích hoạt trận pháp. Tuy ngăn chặn được thủ phạm nhưng lại để hắn trốn thoát mất. Hơn nữa khi chúng tôi mở tủ sắt kiểm tra thì phát hiện Nguyên Thiên ngọc đã biến mất.”
Ông đưa mắt nhìn khắp đám đông, dừng lại trên khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc của Giang Lạc vài giây: “Xin lỗi, bây giờ xin phiền các vị chờ ít phút, cũng mong các vị thông cảm cho chúng tôi. Chỉ sau khi chúng tôi khám xét xong, xác định rõ ràng rồi hãy rời đi.”
Tuy lời lẽ của Kỳ phụ đầy vẻ áp bức nhưng là vì bảo vật quý giá như Nguyên Thiên ngọc biến mất nên mọi người cũng có thể hiểu cho. Viện trưởng Từ chống gậy, quay sang nói với đám học trò: “Chúng ta chờ ở đây một lát, đợi họ kiểm tra xong sẽ đi.”
Giang Lạc cười đáp lời: “Dạ.”
Nhìn từ bên ngoài, không một ai nhìn ra được Nguyên Thiên ngọc bị mất hiện đang được giấu ngay trong túi của cậu.
Kỳ gia hành động rất nhanh, khách khứa ở cửa lớn bị tách riêng ra, chờ kiểm tra xem trên người có giấu Nguyên Thiên ngọc không rồi mới được đi. Giang Lạc quan sát cách thức kiểm tra của họ, đối với nam thì yêu cầu cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi lên, kiểm tra túi áo, túi quần; đối với nữ thì phải kiểm tra túi xách và trang sức, ngoài ra còn phải kiểm tra bên trong giày của mọi người. Những người đến tham gia tiệc của Kỳ gia đều có tiếng tăm nhưng Kỳ gia không dám làm quá, dù vậy cách kiểm tra như thế là đã rất nghiêm ngặt.
Giang Lạc nhìn một lát, biết không thể để Nguyên Thiên ngọc trên người nữa.
Mà cũng không thể giao cho mười hai con giáp trong vòng âm dương được.
Nơi này nhiều kỳ nhân dị sĩ như thế, ngay cả một con muỗi cũng khó lọt qua. Giấu đồ trong vòng âm dương chỉ càng thêm nguy hiểm.
Giang Lạc liếc qua người phục vụ đang bưng khay đồ uống bước tới, ngay khi người đó sắp đi qua chỗ họ, cậu giả vờ không chú ý lùi ra sau một bước, vừa khéo đâm vào người phục vụ.
Rượu đổ lênh láng lên người Giang Lạc, người phục vụ vội vàng khom người xin lỗi: “Rất xin lỗi thưa cậu, tôi thực sự không cố ý.”
Bạn bè vội đưa khăn giấy sang, Giang Lạc lau vội rồi cười bất đắc dĩ: “Không sao. Các cậu chờ đây đi, tớ đến nhà vệ sinh chỉnh trang lại đã.”
Giang Lạc đi tới phòng vệ sinh, Kỳ phụ đang đứng giám sát ở cửa thấy vậy thì nhíu mày, bảo người gọi Kỳ Dã đến.
“Bố nghe bảo trước đó con có dẫn người vào thư phòng xem Nguyên Thiên ngọc?”
Kỳ Dã hơi ngẩn người: “Dạ.”
“Trong đó có Giang Lạc không?”
Kỳ Dã hoàn hồn, nhíu mày: “Có, nhưng sao thế ạ?”
Kỳ phụ nghĩ ngợi: “Con có cảm thấy cậu ta trộm Nguyên Thiên ngọc không?”
“Không thể nào.” Kỳ Dã khẳng định: “Khi xem Nguyên Thiên ngọc cậu ấy là người đứng xa nhất, không hề chạm vào dù chỉ một lần. Hơn nữa con có thể chắc chắn rằng sau khi họ xem xong, con đã tự tay cất Nguyên Thiên ngọc vào hộp và khóa lại.”
Giọng điệu hắn hơi thiếu kiên nhẫn: “Bố, bố đừng nghi ngờ lung tung như vậy. Trước đây cũng có người dẫn theo nhân tài ưng ý đến xem Nguyên Thiên ngọc mà... Suốt thời gian qua Giang Lạc đều ở bên cạnh con, không thể nào là cậu ấy lấy được.”
Kỳ phụ bèn dỗ dành Kỳ Dã: “Được rồi, được rồi, bố biết rồi, con trở về đi.”
Tuy tính tình con trai mình không tốt lắm nhưng sẽ không nói dối chuyện này. Kỳ phụ thầm cân nhắc, chẳng lẽ Nguyên Thiên ngọc thật sự không phải do Giang Lạc trộm?
Phòng vệ sinh.
Giang Lạc kiểm tra từng phòng một, xác nhận không có ai trong đó thì hơi mỉm cười, khóa cửa lại.
Trước gương, thanh niên tóc đen thả lỏng người, cậu chậm rãi cởi áo khoác ra, đặt nó gọn gàng sang một bên rồi bắt đầu cởi cúc tay áo.
Giang Lạc cụp mắt, mái tóc đen tự nhiên buông xõa xuống vai. Cậu xắn cổ tay áo sơ mi lên, để lộ cánh tay.
Nhìn làn da trơn bóng hoàn mỹ, Giang Lạc ngước mắt lên, cậu lấy dao nhỏ từ móc chìa khóa ra rồi đặt tay lên bồn rửa, bình thản rạch một đường dài cỡ đốt ngón tay trên bắp tay.
Máu tươi lập tức trào ra, theo cánh tay nhỏ giọt xuống bồn rửa.
Giang Lạc để móc chìa khóa trên bồn rửa, lấy Nguyên Thiên ngọc ra nhét vào miệng vết thương.
Chóp mũi thanh niên tóc đen hơi lấm tấm mồ hôi, nhưng cậu vẫn mím chặt môi đầy bình tĩnh. Giang Lạc lấy bùa cầm máu ra, một ngọn lửa bốc lên, liếm qua miệng vết thương. Một lúc sau, vết thương đã khép miệng lại, không còn chảy máu nữa.
Nguyên Thiên ngọc đã bị giấu dưới da thịt.
Giang Lạc đè đè miệng vết thương, cũng may Nguyên Thiên ngọc nhỏ gọn, giấu kiểu này chắc chắn sẽ không bị phát hiện.
Giang Lạc mở vòi, để dòng nước rửa trôi vệt máu tươi trong bồn. Cậu làm ướt chiếc khăn lau bên cạnh, dọn sạch hết dấu vết rồi từ tốn rửa tay.
Đột nhiên cậu cầm móc chìa khóa ném lên trần nhà: “Xem đủ chưa?”
Trên đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một đôi mắt quỷ.
Đôi mắt quỷ hiện ra giữa trần nhà, sau khi bị Giang Lạc phát hiện thì chớp mắt một cái đã biến mất.
Giang Lạc cười lạnh, cậu cầm lấy áo khoác lau tay rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Sau khi bị rình mò quá nhiều lần, Giang Lạc càng ngày càng trở nên nhạy cảm với chuyện này.
Nhiều lần giở trò quỷ ngay trong Kỳ gia thì cũng chỉ có Trì Vưu mới có thể làm được.
Giang Lạc không mặc lại áo khoác bị bẩn mà cứ để vậy quay về chỗ mọi người. Cậu ăn mặc đơn giản, cũng không đeo trang sức gì cả, ngoại trừ áo sơ mi và quần thì gần như không còn vật gì khác trên người.
Kỳ phụ âm thầm quan sát cậu, sau đó không thể không thừa nhận rằng có vẻ như Nguyên Thiên ngọc không ở trên người Giang Lạc.
Rất nhanh, đội ngũ kiểm tra đã đến lượt người của Đại học Bạch Hoa.
Đến lượt Giang Lạc, cậu đưa chiếc áo khoác đang cầm cho nhân viên kiểm tra giữ rồi xắn tay áo sơ mi lên, thoải mái đưa tay ra.
Hai nhân viên cẩn thận kiểm tra xong cũng không phát hiện ra điều gì, họ lịch sự trả áo khoác lại cho cậu: “Cảm ơn cậu đã phối hợp.”
Giang Lạc cười cười: “Không có gì.”
Cậu chỉnh trang bản thân xong xuôi rồi rời khỏi cổng Kỳ gia.
Nhóm người bọn họ cũng nhanh chóng đi theo ra.
Trời đã tối, không nên ở lại nữa. Lúc đi về, Giang Lạc ngồi ghế phụ, Văn Nhân Liên ngồi ghế lái.
Giang Lạc đặt tay lên cửa sổ chống cằm, nhìn biệt thự Kỳ gia xa dần, đột nhiên âm thầm nở nụ cười.
Văn Nhân Liên lái xe được một lúc mới bật nhạc lên, cười hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì.” Giang Lạc nhịn cười, cả khuôn mặt đều hiện lên ý cười đầy ẩn ý: “Chẳng qua tớ chợt nghĩ đến một chuyện khôi hài.”
Chẳng hạn như Kỳ gia để mất Nguyên Thiên ngọc ngay trong chính phạm vi nhà mình, hay như Kỳ gia lại bị Trì Vưu xâm nhập nhiều lần.