Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Khắc Tên Lên Trái Tim Ác Quỷ
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ gia lục soát khắp nơi, nhưng không hề hay biết rằng kẻ đã trộm Ngọc Nguyên Thiên chính là người mà họ đã để thoát đi.
Giang Lạc trở về ký túc xá, việc đầu tiên cậu làm là lấy Ngọc Nguyên Thiên đã giấu dưới da ra.
Cậu dùng khăn lau máu, vừa cắn băng gạc vừa băng bó vết thương. Mới băng được một nửa, vết thương đã đau nhức không ngừng, mồ hôi trên trán thấm ướt mái tóc đen, chiếc áo trắng cũng đã ướt một nửa.
Lần bị thương thứ hai này đau đớn hơn cả lần đầu vì vết thương phải rạch lại. Sau khi băng bó xong, sắc mặt Giang Lạc hơi nhợt nhạt.
Vết thương không lớn nhưng rất sâu, Giang Lạc nghĩ lần này chắc chắn sẽ để lại một vết sẹo ghê rợn, nhưng đối với một người đàn ông, có thêm vài vết sẹo cũng chẳng sao. Cậu xoay người, ngồi lên bồn rửa mặt, tựa lưng vào gương, hút điếu thuốc để làm dịu đi những cơn đau nhức.
Cậu đặt Ngọc Nguyên Thiên xuống, rửa sạch máu trên nó, sau đó giơ lên trước ánh đèn để xem.
Một viên ngọc tuyệt đẹp như vậy, lại chính là linh hồn của ác quỷ.
Giang Lạc tặc lưỡi, gạt tàn thuốc. Hút được nửa điếu, đầu óc cậu lại càng trở nên bình tĩnh hơn. Giang Lạc cầm điện thoại lên, ánh sáng xanh u tối từ màn hình chiếu lên khuôn mặt cậu.
Cậu đang xem diễn đàn nội bộ của giới huyền học.
Chuyện Ngọc Nguyên Thiên của Kỳ gia bị trộm đã lan truyền ra ngoài, không ít người xôn xao bàn tán vụ việc này, cảm thấy kẻ trộm quá táo tợn, nếu bị bắt, chắc chắn kết cục sẽ thảm khốc đến mức không dám nhìn.
Giang Lạc cười khẩy, phả ra một làn khói, sau đó nhìn lên trần nhà.
Cảnh cậu giấu Ngọc Nguyên Thiên đã bị Trì Vưu nhìn thấy.
— Mặc dù cậu không nhìn thấy toàn bộ con mắt quỷ đó, nhưng cậu khẳng định đó chính là Trì Vưu.
Thứ ánh mắt dị thường, hoang dại như loài thú này cực kỳ quen thuộc, lại dính chặt, ám ảnh như quái vật dưới vực thẳm, khiến người ta rợn tóc gáy từ sâu thẳm linh hồn, chỉ có Trì Vưu sở hữu ánh mắt ấy.
Trì Vưu biết rõ rằng Giang Lạc đang giữ hai viên Ngọc Nguyên Thiên và trái tim của hắn. Ác quỷ chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên, Giang Lạc cực kỳ chắc chắn rằng Trì Vưu nhất định sẽ tìm đến để lấy ngọc từ tay cậu.
Nếu Giang Lạc là Trì Vưu, cậu cũng sẽ lo lắng khi linh hồn của mình rơi vào tay kẻ thù.
Vốn dĩ trường học có khí lành để tạo ra cục diện phong thủy, ngăn cản lệ quỷ xâm nhập. Nhưng bây giờ Trì Vưu lại dùng cơ thể tượng thần, mà cơ thể tượng thần mang tà tính, không thuộc về con người, cục diện phong thủy này không có nhiều tác dụng với Trì Vưu. Tuy nhiên, nếu hắn tiến vào dưới trạng thái quỷ hồn, tất nhiên sẽ bị ngăn lại.
Tuy nhiên, ác quỷ có rất nhiều phương pháp, nhưng cục diện phong thủy lại không thể ngăn cản được con rối do ác quỷ điều khiển.
Theo lẽ thường, Kỳ gia không thể nào để Trì Vưu xâm nhập dễ dàng như vậy. Nhưng biệt thự nhà họ Kỳ vốn không phải tổ trạch của Kỳ gia, trong vùng núi này lại có nhiều cô hồn dã quỷ, mà Kỳ gia lại coi trọng trận pháp hơn phong thủy, vì vậy vô tình tạo điều kiện để Trì Vưu lợi dụng.
Giang Lạc dụi tắt điếu thuốc, lần này cậu nắm thế chủ động, nhược điểm của Trì Vưu nằm trong tay cậu, nghĩa là cậu chiếm được ưu thế, mà có ưu thế lại không sử dụng thì thật lãng phí. Giang Lạc đã chuẩn bị đầy đủ, chờ Trì Vưu tìm tới cửa sẽ cho hắn một bài học.
Sau khi nghĩ xong, Giang Lạc về giường đi ngủ, nhưng hai ngày sau đó, Trì Vưu không hề tìm đến đòi lại Ngọc Nguyên Thiên như cậu đã dự tính.
Đúng là phản khoa học.
Lúc ấy Trì Vưu đã tốn biết bao công sức để có được Ngọc Nguyên Thiên, còn đặc biệt dùng con rối Bạch Diệp Phong tham gia thi đấu để giành hạng nhất, trừ khi hắn từ bỏ Ngọc Nguyên Thiên, nếu không, sao lại không có động tĩnh gì hết?
Chuyện đã vượt khỏi kế hoạch khiến Giang Lạc hoài nghi. Ác quỷ chưa bao giờ là một kẻ dễ đối phó, cậu không thể nhìn thấu. Những điều bất thường xảy ra với hắn mới là chuyện bình thường, nhưng vì thường xuyên tiếp xúc với Trì Vưu nên Giang Lạc cảm thấy điều này không hợp lý.
Giang Lạc kiên nhẫn chờ thêm một ngày, trong lúc rảnh rỗi không có việc gì làm còn đi dạo phố cùng Diệp Tầm, suýt chút nữa bị chứng khó lựa chọn của Diệp Tầm làm cho phát điên.
Nhưng kết thúc ngày hôm sau, ác quỷ vẫn không hề xuất hiện.
Giang Lạc hoàn toàn cảm thấy có vấn đề.
Nó giống như thanh gươm của Damocles* lơ lửng trên đầu Giang Lạc, cảm giác chênh vênh này khiến Giang Lạc cực kỳ khó chịu, thậm chí dâng lên cảm xúc như mình đang bị trêu chọc.
Nửa đêm, Giang Lạc đối diện với ánh trăng lạnh nhạt, hút hết hai điếu thuốc, cuối cùng hạ quyết tâm chủ động tấn công để dụ Trì Vưu lộ diện.
Làm sao để dẫn ác quỷ ra thì Giang Lạc rất có kinh nghiệm. Cậu nhớ rất rõ khi bị Trì Vưu kéo vào ác mộng giết đến mười tám lần, cậu đã ở trong phòng Trì Vưu, dùng đồ của hắn, nói nhiều lời khiêu khích, nhờ vậy mà ác quỷ mới xuất hiện.
Chẳng phải chỉ cần ở trong phòng Trì Vưu rồi khiêu khích hắn thôi sao?
Việc này cậu rất thông thạo.
Gần trưa ngày hôm sau khi tan lớp, Giang Lạc trở về chuẩn bị đồ đạc xong xuôi, sau đó đi đến ký túc xá của Trì Vưu. Tay cậu vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa phòng hắn, sau khi bước vào, một mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi.
Đó là mùi cháy sém còn sót lại từ lần Giang Lạc đốt phòng Trì Vưu.
Nhưng thật ra phòng Trì Vưu đã được sửa sang hoàn chỉnh. Sàn nhà bị đốt cháy đã đổi thành cái mới, lớp tường đen do khói ám cũng được sơn lại, mọi thứ bị phá hủy đều đã được vứt bỏ, ngoài mùi khét thì căn phòng này trông hệt như ngày đầu tiên Giang Lạc nhìn thấy.
Giang Lạc không khách sáo vứt hết đồ đạc xuống đất, cậu đi quanh phòng một vòng, khó che giấu vẻ kinh tởm của mình.
Cơn ác mộng của cậu trong căn phòng này vẫn còn vẹn nguyên.
Lại vào nơi này một lần nữa, Giang Lạc có thể thấy rõ từng lần bị giết ở hầu hết mọi góc phòng. Nhìn thấy đinh được đóng trên giá vẽ gần tường, cậu nhớ lại lần đầu tiên mình bị đinh xuyên qua đau đớn như thế nào. Nhìn thấy giường liền nhớ tới cảnh mình bị khóa trên giường mà thiêu sống.
Giang Lạc bình tĩnh nhìn một vòng, nghĩ thầm, chắc chắn mình phải giết chết Trì Vưu ngay tại nơi đây đủ mười tám lần.
Quan hệ giữa viện trưởng và Trì Vưu rất tốt, dù Trì Vưu đã chết nhưng vẫn thường xuyên có người đến đây quét dọn. Điều đó lại càng tiện cho Giang Lạc, cậu quét dọn căn phòng này một lượt rồi mang cả người đầy mồ hôi đi tắm. Cậu băng vết thương bằng màng bọc, cố gắng tận dụng hết tất cả đồ vật có thể dùng của Trì Vưu.
Cậu dùng sữa tắm của Trì Vưu, cả dầu gội đầu của hắn, lúc nhắm mắt lại rửa trôi bọt xà phòng, Giang Lạc bỗng có cảm giác như Trì Vưu đang ở ngay bên cạnh mình.
Cậu nhíu mày, một cảm giác thật khó giải thích.
Giang Lạc khoác khăn tắm đi ra ngoài, sau khi sắp xếp các lá bùa mang theo xong, cậu lấy trái tim tượng thần mà mình đã giấu ra.
Lúc này gương mặt cậu mới thoáng khởi sắc, Giang Lạc biến mật chú từ vòng âm dương hóa thành dao găm, đầu nhọn của dao găm sắc lẹm, như có như không chạm vào trái tim.
Đây là thứ mà lúc trước Trì Vưu từng đuổi theo cậu để đoạt lấy, thậm chí còn dụ dỗ cậu đến thành phố quỷ Phong Đô.
Giang Lạc mỉm cười nói: "Tao nên làm gì với mày thì chủ nhân mày mới chịu xuất hiện đây?"
Dưới sức uy hiếp của mũi dao, trái tim tượng thần đập "thình thịch" rồi từ từ bắt đầu nảy lên.
Giang Lạc nghiêng đầu: "Hay là, khắc tên của tao nhé?"
"Nghĩa là mày sẽ là vật của tao."
Càng nghĩ, Giang Lạc lại càng thấy ý tưởng này càng thêm hay ho. Cậu phấn khích khắc tên mình vào trái tim tượng thần, mỗi một nét bút đều khiến trái tim co chặt lại.
Khi chữ "Giang" viết xong thì ngoài trời cũng đã tối.
Giang Lạc tập trung đến mức không để ý đến xung quanh, tiếp tục khắc chữ, chẳng mấy chốc hai chữ "Giang Lạc" đã nằm chỉnh tề ngay giữa quả tim.
Giang Lạc vừa lòng gật đầu, đứng dậy rửa sạch những vụn đá. Trong phòng không bật đèn, tia sáng cuối cùng của buổi chiều tà cũng đã vụt tắt, trời đất chỉ còn lại một màu đen kịt.
Giang Lạc đến cạnh tường định bật đèn, chợt phía sau vang lên tiếng cười khẽ: "Đêm tối tuyệt như vậy, tại sao lại muốn bật đèn?"
Ngón tay Giang Lạc ngừng trên công tắc đèn, cậu quay người, thấy Trì Vưu đang ngồi trên sofa.
Trì Vưu ngồi bắt chéo chân, tay trái đặt lên tay vịn sofa, nghiêng đầu. Ánh trăng bạc ngoài cửa sổ rọi vào, vài tia sáng trắng bệch còn chiếu lên người hắn.
Giày da mũi nhọn phản chiếu ánh trăng, cằm dưới của Trì Vưu như được phác họa rõ nét, đường cong hoàn mỹ tinh xảo, đôi môi gợi lên nhiều điều sâu xa, duy chỉ có màu môi, không biết là bởi ánh trăng hay do đâu, lại nhợt nhạt như người bệnh.
Giang Lạc dừng một chút, híp mắt dò xét nhìn hắn: "Hóa ra là thầy Trì của chúng ta đã tới rồi sao."
"Không phải em muốn tôi đến sao?" Giọng Trì Vưu như không hề để tâm: "Vậy nên, tôi đến đúng như ước hẹn đây."
Giang Lạc rụt tay lại, cậu bước về phía Trì Vưu. Trì Vưu ngồi bất động, lại không nhịn được mà cười khẽ một tiếng: "Ha, xem ra đêm nay sẽ là một buổi hẹn hò đầy nguy hiểm."
"Hẹn hò? Không đâu, đây không gọi là hẹn hò." Giang Lạc đến trước mặt Trì Vưu, cậu cong lưng xuống, chống hai tay lên tay vịn sofa, mái tóc đen rũ xuống bộ tây trang của Trì Vưu, nụ cười của thanh niên càng lúc càng sâu hơn, cậu nói một cách khoa trương: "Trì Vưu, sao nhìn anh có vẻ không ổn lắm nhỉ?"
Cậu tiến gần hơn đến ác quỷ đang ngồi trên sofa trong bóng tối, hơi thở ấm áp của cậu phả vào mặt hắn như một làn gió. Cơn hưng phấn sâu thẳm sắp xé rách gương mặt thiên sứ xinh đẹp của cậu, mãi đến khi thấy được đôi mắt đen nhánh của ác quỷ, cậu mới cười nói: "Ồ, đúng là có hơi không ổn rồi."
Giang Lạc nhổm dậy, ngón tay lướt một đường trên sofa rồi vuốt từ trước ra sau người Trì Vưu.
Mùi sữa tắm quen thuộc từ cơ thể cậu đang xâm chiếm cả không gian nhỏ này.
Ác ma đỡ cằm, lười biếng nói: "Hửm?"
Giọng nói còn mang theo ý cười.
Giang Lạc dừng lại phía sau hắn, cong lưng, thì thầm bên tai Trì Vưu: "Ai nha, tiên sinh ác quỷ của chúng ta."
Cậu không kiềm được lòng mà cười: "Sao lại trở nên yếu ớt như thế này vậy?"