Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 95: Bức ảnh gia đình
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lisa là một cô bé dễ thương, nhưng nỗi sợ hãi trong em dường như bị lấn át bởi sự hoang mang, bối rối. Em không thể hiểu nổi tại sao bố mình lại trở nên như vậy.
Giang Lạc bắt chuyện một cách rất tự nhiên: "Lisa này, bố em bắt đầu lạ thường từ khi nào thế?"
"Lâu rồi ạ." Lisa thì thào: "Không lâu sau khi mẹ Lisa rơi xuống nước, bố bắt đầu trở nên kỳ lạ."
Em vùi đầu cọ vào tay áo Giang Lạc: "Lisa nhớ mẹ lắm, nhớ cả bố của ngày xưa nữa."
Giang Lạc vỗ nhẹ lưng em, tò mò hỏi: "Tại sao em lại ở chỗ đó để cứu anh?"
"Tối nào em cũng trốn trong đó." Lisa ngoan ngoãn đáp: "Bởi vì thỉnh thoảng em có thể cứu được người ở đó. Họ không biết trốn đi đâu nhưng Lisa thì biết. Mỗi lần bố biến thành dáng vẻ đáng sợ ấy, mắt bố không nhìn thấy gì, chỉ có thể ngửi được mùi của Lisa, nghe được tiếng của Lisa. Chỉ cần không phát ra tiếng động và che giấu mùi, bố và những người khác sẽ không phát hiện ra chúng ta đâu."
"Trước kia em đã cứu được nhiều người lắm sao?"
Lisa tối sầm mặt, em lặng lẽ gật đầu.
Trong lòng Giang Lạc đã hiểu rõ kết cục của những người đó, nhưng cậu vẫn hỏi: "Sau đó họ ra sao rồi?"
Một cô bé có thể sống sót giữa bao nhiêu quái vật trên tàu, đồng thời biết cách trốn tránh và cứu người, đó tuyệt đối không phải là một việc dễ dàng. Ngay cả người lớn cũng không làm được, huống chi là một đứa trẻ?
Giang Lạc hơi nghi ngờ Lisa.
"Họ biến mất cả rồi," Lisa ôm chặt lấy chính mình: "Em đã bảo họ chạy mau đi, nhưng họ bị phát hiện rồi bị nhốt lại... Lisa muốn đi cứu họ nhưng không vào được."
"Lisa là một đứa trẻ tốt." Giang Lạc dịu dàng nói: "Trên tàu có nhiều quái vật như thế lắm sao?"
Lisa sợ sệt trả lời: "Nhiều, rất nhiều... Ban ngày bọn họ vẫn bình thường, nhưng đêm xuống lại biến đổi thành một dáng vẻ khác. Họ cởi bỏ bộ dạng bình thường giống như cởi quần áo vậy, còn chảy nước miếng với Lisa nữa."
"Nhưng họ không ăn thịt Lisa, mà Lisa cũng không gặp đứa trẻ nào khác trên tàu... Mỗi lần có ai đó lên tàu, em đều tìm người lớn để kể cho họ nghe về điều đó, nhưng không ai tin em cả."
Giang Lạc khẽ đăm chiêu.
Lúc lên tàu Angonise, Cát Chúc đã nhận ra trong đoàn du khách không hề có bóng dáng của đứa trẻ nào.
Nếu thủy thủ đoàn đều là quái vật do cá chình máu giả dạng, thì điều này có thể giải thích được. Bởi vì trứng cá chình máu cực kỳ khó sống sót nhưng chúng lại có thể được nuôi dưỡng trong cơ thể người. Hơn nữa, nếu thành công nuôi được một con cá chình máu cái, người ta sẽ nhận được một số khả năng kỳ diệu như hồi xuân, tăng tuổi thọ.
Thế nên, thủy thủ đoàn và giới nhà giàu đã bắt tay hợp tác với nhau. Giới nhà giàu đưa dân thường lên tàu, thủy thủ đoàn sẽ sử dụng cơ thể của những người đó làm vật chứa, bán một phần cá cái còn sống cho giới nhà giàu; sau đó, giới nhà giàu sẽ tiếp tục dẫn theo một lượng lớn dân thường lên tàu.
Có lẽ là do cơ thể trẻ con không thích hợp để làm vật chứa, hoặc do cá chình máu không dễ sinh sản đời sau nên chúng cũng sẽ không ra tay với con non của chủng tộc khác. Nhờ vậy mà Lisa mới sống được đến bây giờ.
Giang Lạc xoa đầu Lisa: "Trên đời này, hầu hết mọi người đều sống trong sự ngu muội. Nếu không phơi bày sự thật ra trước mắt thì họ sẽ không tin."
Nếu là Giang Lạc trước đây, cậu sẽ không bao giờ tin rằng trên thế giới này lại có những quái vật người cá ẩn mình dưới lớp da người.
Cơ thể dính đầy chất nhầy khiến một người mắc bệnh sạch sẽ nhẹ như Giang Lạc cảm thấy vô cùng khó chịu. Vừa nãy là thời điểm nguy hiểm nên cậu phải nhịn, nhưng bây giờ nguy hiểm đã qua, Giang Lạc muốn ít nhất cũng phải rửa tay rửa mặt.
"Lisa, anh có thể bật đèn được không?"
Lisa được cậu bế, ngửa mặt lên đáp: "Được ạ."
Giang Lạc bật đèn lên, nheo mắt một lúc cho quen với ánh sáng rồi mới nhìn rõ bên trong căn phòng.
Kích thước và cách bài trí trong phòng thuyền trưởng và phòng của cậu cũng khá tương tự nhau, chỉ khác là nơi này đâu đâu cũng có chất nhờn. Trên trần nhà, trên tường, trên mặt bàn, sàn nhà... khiến Giang Lạc có cảm giác như đang chui vào dạ dày của một con quái vật nào đó.
Thật khó mà tưởng tượng được rằng cậu vừa lăn một vòng trong đống dịch nhầy này.
Giang Lạc lập tức dẹp bỏ ý định rửa ráy ở đây.
Lisa vẫn nắm tay cậu, do dự một lúc lâu mới nói: "Anh ơi, nếu anh có thể rời khỏi đây thì anh dẫn em theo với được không?"
Em sợ sệt giải thích: "Em muốn đi tìm bác sĩ nhờ họ chữa hết bệnh cho bố. Trước kia bố em có nói, những bác sĩ giỏi nhất đều ở trên đất liền."
"Tất nhiên là được." Giang Lạc nói: "Nếu anh thành công rời khỏi đây."
Gương mặt luôn lo lắng của Lisa cuối cùng cũng lộ ra nụ cười vui vẻ và vô tư của một đứa trẻ. Em lắc lắc những ngón tay của Giang Lạc và khẳng định: "Anh, anh nhất định có thể đưa Lisa ra khỏi đây."
Giang Lạc nhướn mày, ngồi xổm xuống nhìn Lisa, hỏi ngược lại: "Sao em lại chắc chắn như vậy?"
Lisa nghiêm túc nói: "Bởi vì anh trai là người chạy nhanh nhất em từng thấy."
Giang Lạc, một chuyên gia "giơ chân là chạy", chỉ biết: "..."
"... Cảm ơn em đã khen."
Giang Lạc đứng dậy: "Lisa, đêm nay em ngủ ở đâu? Anh đưa em về nhé."
Lisa không ở cùng với thuyền trưởng, chỉ khi gặp nguy hiểm em mới được vào căn phòng dính đầy dịch nhầy này. Giang Lạc đưa em ra cửa phòng. Trước khi chia tay Lisa, cậu chợt nhớ ra một chuyện: "Lisa, sao em biết không được ăn canh cá?"
Lisa thành thật đáp: "Em nghe chú thủy thủ trong đoàn nói ạ."
Cô bé còn quá nhỏ nên không hiểu được hàm ý trong lời của thủy thủ đoàn, chỉ có thể cố gắng thuật lại cho Giang Lạc: "Họ nói, nếu ăn canh cá, trong bụng sẽ sinh ra nhiều cá hơn. Trên thuyền toàn là cá đực, mỗi năm họ đều phải tận lực tìm nguyên liệu cho cá cái, còn nói rằng mỗi năm cũng phải sinh sản với cá cái, chờ đến mùa thu năm sau sẽ lại vớt cá cái từ biển sâu lên."
"Anh ơi, sinh sản nghĩa là gì ạ?"
Đối diện với đôi mắt trong veo của đứa trẻ, Giang Lạc chỉ đành đáp qua loa: "Ý là họ phải làm bố đó."
Lisa cái hiểu cái không: "Vậy thì hai ngày nay sẽ là thời gian họ lên chức bố."
Cá đực và cá cái sẽ giao phối trong hai ngày này sao?
Giang Lạc sầm mặt, anh không ở lại nữa mà tạm biệt Lisa luôn.
Dùng con người để sinh sản đời sau, lại còn thích ăn thịt nhân loại. Tuyệt đối không thể để chủng tộc này sinh sản thành công, không thể để con cá chình máu cái mang theo một bụng trứng quay về biển sâu thêm một lần nữa.
Hậu quả của việc để một con cá chình máu cái chạy thoát là hàng chục sinh mạng ở dưới khoang đáy, trong đó bụng của một người chứa hơn mười con cá con.
Giang Lạc không về phòng mà đi lục soát toàn bộ con tàu một lượt.
Trên boong tàu, cậu nhìn thấy con cá chình cái khổng lồ nặng 250kg.
Con cá đen bám dính vào sàn nhà, phát ra tiếng kêu có tần số thấp, tiếng kêu ỏn ẻn uốn éo hơn hẳn tiếng cá đực. Con cá chình máu này thay đổi rất nhiều so với lúc vừa vớt lên, phần đầu phình to đã xẹp lép, khi đó đầu to như vậy là vì toàn chứa trứng cá chình máu.
Giang Lạc nghe từng tiếng kêu một, theo bản năng cảm thấy có điềm chẳng lành.
Kết hợp những gì Lisa nói rồi đối chiếu với hành vi của con cá chình máu này, rõ ràng nó đang mời gọi giao phối.
Mà mời gọi giao phối ngay trên con tàu toàn cá đực này thì hậu quả sẽ thế nào, Giang Lạc dễ dàng hình dung ra được.
Những con đực sẽ phát điên lên vì nó, rồi đây sẽ trở thành chiến trường giao phối giữa những con đực và con cái.
Trừ khi trong đàn cá đực có con đầu đàn và nó sẽ quyết định con nào được giao phối với cá cái. Nếu không thì hai đêm nay, cả con tàu sẽ trở thành Địa ngục Vô gián*.
*Địa ngục Vô gián là nơi mà thời gian và thân mạng đều không hề gián đoạn, các hình phạt liên miên, không có một chút dừng nghỉ dành cho những thần thức phạm tội cực nặng.
Giang Lạc đứng yên chờ một lúc, may thay đêm nay chỉ là màn dạo đầu. Con cá cái kêu một lát rồi ngừng lại, cũng chưa có con đực nào mò lên boong tàu.
Giang Lạc im hơi lặng tiếng trở về phòng.
Mấy người Lục Hữu Nhất còn đang được giấu trong phòng cậu và Cát Chúc.
Họ đã trốn trong khu thượng lưu cả một ngày. Chắc hẳn do số lượng bình dân quá nhiều, lại có mấy chục người bị đưa xuống khoang đáy nên việc mấy người họ biến mất cũng không khiến nhóm thủy thủ chú ý.
Điều đó cũng nằm trong dự đoán của Giang Lạc.
Dù sao thì nếu có người đào tẩu thì trốn đi đâu được? Trên đại dương mênh mông này chỉ có duy nhất con tàu Angonise, trốn kiểu gì cũng không thoát kiếp. Cũng bởi ôm thái độ coi thường như vậy nên nhóm thủy thủ mới lơ là cảnh giác.
Giang Lạc mới đi một lúc thì đã có vài người phát hoảng lên vì dáng vẻ của cậu.
Phòng của giới nhà giàu nằm ở khu sang trọng được khử mùi suốt ngày, còn mũi Giang Lạc đã quen với mùi tanh nồng bên ngoài. Vì vậy, lúc bước vào căn phòng thoang thoảng hương thơm bình thường này, cậu trực tiếp bị mùi trên cơ thể mình xông đến xanh mặt.
Lúc mới ra ngoài còn đẹp đẽ quý phái, khi trở về lại thum thủm chết ruồi.
Giang Lạc không rảnh nói năng gì, đã chui tọt vào phòng tắm.
Những người bên ngoài hai mặt nhìn nhau.
Lục Hữu Nhất nhỏ giọng nói: "Cậu nhảy vào hố cá đấy à?"
Để có thể khử hết mùi trên cơ thể, Giang Lạc đã phải tắm rửa trong thời gian lâu nhất kể từ thuở cha sinh mẹ đẻ cho tới bây giờ. Lần này còn dài hơn cả cái lần Giang Lạc phải tắm vì bị Trì Vưu sờ mó toàn thân nữa, tắm mãi đến khi da nhăn nhúm cả ra thì cậu mới miễn cưỡng dừng lại.
Không biết có phải do tâm lý ảnh hưởng hay không mà Giang Lạc cứ cảm thấy trên người mình vẫn còn bám mùi. Để đè cảm giác ấy xuống, Giang Lạc hiếm lắm mới tìm đến cái lọ nước hoa nhỏ trong phòng tắm, giơ lên xa xa rồi xịt vài cái về phía mình.
Cái mùi khắm lọ kia cuối cùng cũng đã bay biến.
Giang Lạc bước ra ngoài với một làn gió thơm tho. Thấy cậu, mọi người vội vàng hỏi dồn dập: "Không bị thương chứ?"
"Có chuyện gì xảy ra không?"
Giang Lạc định kể thì bỗng nhìn thấy một loạt đạn tín hiệu và một cuốn album đang bày trên giường. Cậu ngạc nhiên cầm lấy một viên đạn xem xét: "Cái gì đây?"
Văn Nhân Liên cười đáp: "Nói gì thì chúng tôi cũng không thể để mỗi cậu bận rộn được. Trong khi cậu bặt tin thì tôi và Trọng Thu đã trộm được cả đống đạn tín hiệu, phòng khi cần. Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất thì tìm được quyển album này. Ảnh chụp bên trong có vẻ thú vị đấy, cậu mở ra xem đi."
Giang Lạc giơ ngón cái với họ, nhẹ lòng hơn hẳn. Cậu mở album ra, bức ảnh đầu tiên đập vào mắt là ảnh chụp của một thủy thủ quen thuộc, chợt nhận ra: "Đây là album ảnh của Trình Lực?"
Lục Hữu Nhất gật đầu: "Đúng vậy, tôi với Diệp Tầm tìm được trong phòng anh ta đấy."
Người chụp ảnh chắc chắn có quan hệ đặc biệt với Trình Lực. Ảnh công việc, ảnh sinh hoạt, Trình Lực dưới ống kính này khác xa với Trình Lực mà bọn họ đã quan sát được. Tên thủy thủ thô lỗ ngang ngược trong bức ảnh lại toát ra vẻ dịu dàng và kiên nghị.
Phía trước toàn là ảnh của Trình Lực, phía sau có thêm một cô bé có gương mặt tương tự với Trình Lực, là con gái anh ta.
Lật qua ảnh của con gái Trình Lực là một bức ảnh chụp kiểu gia đình.
Phong cách bức ảnh này khác biệt với những bức đằng trước, chắc là do người khác chụp. Giữa bức ảnh là các thành viên trong gia đình, ngoài Trình Lực và con gái anh ta thì còn có một người phụ nữ với khuôn mặt bình thường nhưng có nét cười rất cuốn hút.
Gia đình họ đứng bên bờ biển, phông nền phía sau là con tàu Angonise.
Con tàu trong bức ảnh mới tinh như vừa lên đường, Giang Lạc còn nhìn thấy thuyền trưởng đứng sát tay vịn trên boong tàu.
Giang Lạc đưa bức ảnh sát lại nhìn. Thuyền trưởng đang bế một cô bé vào lòng, đúng là Lisa.
Lisa cúi đầu lau nước mắt, trên tay cô bé toàn là vết thương xanh tím do bị đánh. Thuyền trưởng nhìn đám người phía dưới thuyền, biểu cảm phởn phơ đắc chí, đầy vẻ sự nghiệp rạng rỡ nhưng động tác ôm Lisa lại rất mất kiên nhẫn.