96. Chương 96: Thì ra em có sở thích này

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 96: Thì ra em có sở thích này

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc còn chưa kịp định thần lại thì Lục Hữu Nhất đã chỉ vào một bức ảnh phía dưới và nói: "Là bức này."
Giang Lạc cúi đầu nhìn, hóa ra đó là bức ảnh Trình Lực chụp cùng một người đàn ông khác.
Người đó lom khom, vẻ mặt rụt rè, ngượng ngùng nhìn camera. Giang Lạc quan sát một lúc lâu rồi nói: "Đây là..."
Lục Hữu Nhất hớn hở: "Thấy quen lắm đúng không?"
Giang Lạc gật đầu, vẻ mặt trầm tư.
Lục Hữu Nhất còn định vòng vo thì Cát Chúc đã nói thẳng toẹt: "Người này chính là tên dân thường đã bị Trình Lực ném xuống tàu ngày chúng ta lên tàu."
Giang Lạc nói: "Ồ... thì ra là họ quen nhau."
Chuyện này thú vị đấy.
"Không chỉ quen mà quan hệ của họ còn rất tốt nữa." Diệp Tầm quan sát cẩn thận: "Cậu nhìn quần áo của anh ta kìa, Trình Lực đã mặc bộ này trong bức ảnh trước đó rồi. Có thể cho mượn quần áo của mình thì chỉ có thể là bạn bè thân thiết hoặc người thân ruột thịt."
"Nói vậy thì đúng là họ có nét giống nhau."
Diệp Tầm gật đầu: "Chúng ta vừa mới thảo luận qua các bức ảnh, Trình Lực không giống như là kẻ bỏ vợ bỏ con. Anh ta ném một người mình quen xuống biển với lý do không có vé, có lẽ là muốn cứu mạng người đó."
Lục Hữu Nhất kết luận: "Tóm lại, chắc chắn anh ta biết gì đó."
Giang Lạc nói: "Có lý."
Trác Trọng Thu đá đá vào giày cậu, trêu: "Hôm nay cậu sao thế? Không lẽ Lục Hữu Nhất nói trúng rồi, đừng bảo là rơi vào hầm cá nha."
Giang Lạc bĩu môi, cười nửa miệng đáp: "Gần như thế."
Vài người đang cười phá lên lập tức im bặt, nhìn cậu đầy vẻ không dám tin.
Giang Lạc xoa xoa vầng trán đau nhức, nằm thoải mái xuống giường. Khuông Chính vội vàng dịch ra nhường chỗ cho cậu.
"Hôm nay tớ đã biết được một bí mật lớn." Giang Lạc bình tĩnh thả một quả bom lớn: "Hình như tớ biết cá chình máu là gì rồi."
...
Từ cuộc trò chuyện giữa Daniel và Sanya trong phòng trực ký túc xá đến chuyện mà Lisa đã nói cho cậu, bằng trí nhớ tuyệt hảo, Giang Lạc kể lại không sót một chữ nào.
Cậu vừa nói vừa sắp xếp lại những thông tin trong đầu. Kể những chuyện đã xảy ra hôm nay xong, Giang Lạc còn nói đùa.
"Hai con cá đực trực ký túc xá đó có vẻ ngốc nhỉ."
Nói là ngốc nhưng chính xác hơn là tư duy của loài cá này không hoàn toàn tiến hóa được như tư duy của con người.
Chúng vẫn bị cơn thèm ăn chi phối chẳng khác gì dã thú. Chúng vừa không đơn thuần là cá, cũng không phải con người thuần chủng.
Nhưng vốn dĩ là những người khác đang sửng sốt với những gì cậu nói nên không ai để ý đến chuyện cười của cậu nữa.
Lục Hữu Nhất khó khăn lắm mới ngậm miệng lại: "Cậu nói đúng, đa số thủy thủ trên thuyền đều là cá đực, mà cá chình máu được vớt lên chính là cá cái. Nhưng như thế vẫn chưa đủ, trong hai ngày này cá đực và cá cái sẽ giao phối vào ban đêm. Sau đó sẽ thả cá cái đang mang thai về lại biển, rồi đợi sang năm ấp trứng."
Giang Lạc vui mừng nói: "Cậu tóm tắt đúng trọng tâm đấy."
"WTF?" Lục Hữu Nhất ngồi phệt xuống đất ôm đầu: "Má ơi!"
Samuel nhìn về phía Văn Nhân Liên đang trầm tư và Diệp Tầm với biểu cảm nghiêm trọng, cẩn thận từng chút một hỏi Giang Lạc: "Chúng ta trực tiếp giết cá cái luôn không phải là được rồi à?"
"Muốn giết cá cái thì chúng ta phải giết trước khi chúng giao phối." Giang Lạc vô cùng kiên nhẫn nói: "Nhưng một khi đụng vào cá cái, cá đực trên thuyền sẽ nổi loạn. Dưới tình huống không có sự chuẩn bị, chúng ta chỉ cần động chạm một chút là đã phải đối đầu với hàng chục, hàng trăm con cá đực, nơi này sẽ trở thành bãi chiến trường của chúng. Cả chúng ta và dân thường ngoài kia đều sẽ mất mạng trong miệng cá đực."
Samuel suy nghĩ trong chốc lát: "Vậy chúng ta phải phát pháo sáng để cảnh sát đến trước rồi sau đó mới giết cá cái?"
Giang Lạc gật đầu.
"Nhưng chậm nhất là tối mai thì cá đực và cá cái sẽ giao phối. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu." Cát Chúc lấy một tấm bản đồ biển từ bên cạnh, thuần thục lấy đồng tiền và giấy bút đặt trước mặt Giang Lạc, bắt đầu đo lường, tính toán hướng đi của tàu cảnh sát: "Nam ly 9, đông chấn 3... Dòng chảy quanh co, tây là chủ lưu, tây đoài 7..."
Văn Nhân Liên đứng cạnh cửa sổ nhìn sao trời, một lát sau, y cầm một trang giấy gấp thành một cây thước dài mảnh: "Để tôi làm cùng cậu."
Họ không có la bàn, chỉ có thể dùng vài ngôi sao ít ỏi trên bầu trời và dòng chảy của biển để tính phương vị, nhằm tìm được vị trí hoặc thời gian của một sự việc cụ thể.
Những thông tin đó liên quan rất nhiều đến Âm Dương Ngũ Hành, trong đó bao gồm Tiên Thiên Bát Quái, Hậu Thiên Bát Quái, Thiên Tinh nhị thập bát tú, Thấu địa lục thập long, và vân vân. Giang Lạc không phải người học huyền học từ bé, mặc dù tốc độ tiến bộ của cậu khiến người ta phải trầm trồ, nhưng khi nghe Văn Nhân Liên và Cát Chúc thảo luận, cậu vẫn như mù tịt —— hoàn toàn lạc lõng.
Cậu kiên nhẫn đợi một hồi, lúc sắp chìm vào giấc ngủ trong âm thanh của cuộc trò chuyện mang nặng tính kỹ thuật, Cát Chúc đã đánh thức cậu bằng một tiếng hô to đầy vui sướng.
"Chính là ở đây!"
Giang Lạc chợt tỉnh táo lại, nhảy xuống giường, đi qua đó xem xét. Bản đồ biển bị vẽ lên hai vòng tròn bằng bút đen, một cái tượng trưng cho tàu Angonise, cái còn lại tượng trưng cho tàu cảnh sát.
Khoảng cách hai con tàu không xa không gần, Cát Chúc lau vầng trán đầy mồ hôi, cầm bút ước lượng khoảng cách giữa hai bên: "Với khoảng cách này thì ít nhất cũng phải mất bốn, năm tiếng nhỉ?"
Văn Nhân Liên cũng đổ rất nhiều mồ hôi, y nhìn bản đồ, trầm ngâm một lát, chậm rãi gật đầu: "Xấp xỉ cỡ đó."
"Bốn, năm tiếng?"
Diệp Tầm nhíu mày, "Khó nhằn đây."
"Đúng là không dễ." Trác Trọng Thu chống cằm nói: "Các cậu nghĩ xem, chúng ta phải giết cá cái trước khi nó mang một bụng trứng ra biển, mà chúng ta còn phải bắn pháo sáng trước đó ít nhất năm tiếng. Nhưng pháo sáng rất dễ gây chú ý, một khi phát ra thì toàn bộ người trên thuyền đều sẽ biết được."
"Có nghĩa là chúng ta phải bắt đầu cuộc chiến ngay từ khi pháo sáng được bắn lên chứ không phải từ lúc giết cá cái."
Giang Lạc cau mày lại.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Văn Nhân Liên hỏi Giang Lạc.
Giang Lạc lầm bầm: "Tớ nghĩ, cá chình máu sinh sôi nảy nở khó khăn như vậy, những con cá đực này thật sự cam tâm tình nguyện đem cá cái ra đổi chác với những kẻ giàu có sao?"
"Trùng hợp thật, suy nghĩ của tôi cũng khá giống cậu." Văn Nhân Liên cười tủm tỉm: "Nhưng mà tôi lại suy nghĩ dựa trên quan điểm của người giàu."
Giang Lạc quay đầu nhìn về phía Văn Nhân Liên, chăm chú lắng nghe.
Văn Nhân Liên nhẹ giọng nói: "Mấy kẻ giàu có kia kẻ này còn xấu xa, tham tiền hơn kẻ kia. Cách vơ vét của cải và con đường làm giàu nhanh chóng, rực rỡ như vậy ngay trước mắt, bọn họ thật sự cam tâm chỉ làm khách hàng thay vì nắm giữ điều kiện sinh tồn của cá chình máu, và nuôi cá chình máu nhân tạo sao?"
"Cảnh sát dò la tin tức suốt một thời gian dài, cố gắng lên thuyền thăm dò nhưng hết lần này đến lần khác đều thất bại..." Thấy những người khác nhìn mình, Văn Nhân Liên nhún vai: "Các cậu biết đó, tôi có một vài nguồn tin mật."
"Những người giàu không chỉ trung thực cung cấp cho cá chình máu tất cả những gì chúng muốn, chất dinh dưỡng, tiền bạc, sau khi về đất liền họ còn ngoan ngoãn câm như hến, giữ bí mật về cá chình máu. Đến khi bí mật cá chình máu vừa có thể giúp sống thọ vừa có thể giúp trẻ mãi không già được truyền đến tai những người cần nghe, những người này lại nghiễm nhiên trở thành khách hàng mới của cá chình máu... Chậc chậc, đúng là tận tâm tận lực đấy."
Giang Lạc như có điều suy nghĩ: "Cho nên, trong đó vẫn còn một vài chuyện mà chúng ta không biết..."
Nhưng cậu vừa dứt lời, con thuyền đột ngột lắc lư.
Người trong phòng vội vàng vịn vào nhau. Lần này lắc lư giống như một cơn sóng bình thường, xảy ra trên biển thì dường như chẳng sao cả. Nhưng Giang Lạc lại đột nhiên nghĩ đến cá chình máu cái trên boong tàu ở đầu thuyền, cậu nheo mắt lại, lập tức mở cửa sổ vươn người ra ngoài.
Gió biển bất chợt thổi vào cửa sổ, hướng gió thay đổi. Giang Lạc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mới nãy vẫn còn là trời đêm bao la thoáng đãng, bây giờ đã bị bao phủ bởi một tầng mây đen dày đặc.
Một mùi tanh tưởi nồng nặc xen lẫn trong gió biển ùa vào mạnh mẽ.
Không ổn.
Giang Lạc nhanh chóng quay người, cầm áo khoác không biết của ai đang vắt trên kệ áo rồi xông ra khỏi phòng: "Đừng đi theo tớ, tớ sẽ về ngay lập tức."
Tốc độ của cậu rất nhanh, khoác áo vào rồi chạy về phía đầu thuyền. Sau khi đến mũi tàu, Giang Lạc đã thấy một con cá đực đang nỗ lực tiến gần cá cái, sau đó cá cái ghét bỏ bỏ đi, có vẻ như cũng không muốn giao phối với con cá đực này.
Động tác của cá đực thô lỗ và vụng về, rõ ràng đây là lần đầu tiên nó tán tỉnh cá cái. Nó cẩn thận thăm dò mùi hương khắp bốn phía, động tác có pha chút chột dạ, cảnh giác, chắc là đang đề phòng những con cá đực khác, thậm chí còn không để ý đến mùi người của Giang Lạc.
Rõ ràng con cá đực này đã phá hỏng nguyên tắc tìm phối ngẫu của cá chình máu.
Những con cá đực khác không hề có bất cứ động tĩnh gì, nhưng nó lại đến. Cá cái không muốn giao phối, nó chỉ muốn trở nên mạnh mẽ hơn.
Nếu không phải Giang Lạc vừa tắm rửa xong, lại cực kì nhạy cảm với mùi tanh này thì e là cũng không thể ngờ sẽ có một con cá đực mạnh mẽ như thế xuất hiện, muốn hoàn thành việc giao phối ngay trong đêm nay.
Cậu cười tươi, đưa tay lau đi vệt nước trên mặt mình, giễu cợt nói: "Mày đúng là một chú cá lịch thiệp đấy nhỉ."
Con cá đực nhào tới con cá cái, cá cái to gấp đôi cá đực, nhưng nó né tránh một cách rất chậm chạp, không được linh hoạt như cá đực.
Giang Lạc tuyệt đối không thể để cá cái thụ tinh rồi trở về biển trong đêm nay, cậu tiến lên phía trước, nâng tay lên, khẽ lắc chiếc vòng âm dương, kiên quyết ngăn cản cảnh "ân ái" đơn phương tình nguyện trên boong tàu.
Nhưng trong chớp mắt tiếp theo, cổ tay của cậu đã bị một bàn tay tái nhợt, thon dài nắm chặt.
Một giọng nói vô cùng quen thuộc truyền đến từ phía sau, còn giả vờ kinh ngạc một cách giả trân, thấp giọng trêu chọc: "Thì ra em có sở thích này."
Giang Lạc lập tức nheo mắt lại.
Chao ôi.
Tên chó đó đến rồi.
"Nhìn lén thì cứ nhìn đi, lại còn muốn phá chúng."
Ác quỷ cười. Cằm Giang Lạc bị bóp chặt khiến cậu buộc phải nhìn về phía hai con cá chình đang quấn quýt lấy nhau không ngừng: "Tôi khá là tò mò với sở thích của em, hay là, tôi xem cùng em nhé?"
Giọng điệu của hắn dần trở nên lạnh lẽo: "Tiện thể xem thử đến khi nào em sẽ thấy chán thú vui này."
***
Trì Vưu: Thì ra em còn có sở thích này, nào nào, để anh dọn hai con cá này rồi chúng ta lên boong tàu ngắm sao chơi.
Giang Lạc: Hi hi hi anh tới rồi!