Yêu Em Đến Chết
Chương 113: Ghen
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Gia Thụy và Mộc Lăng đến công ty, vẫn nghe mọi người xì xào bàn tán. Họ thắc mắc không biết tối qua ai đã ở trong phòng của Mộc Lăng.
Mộc Lăng biết chuyện nhưng không nói thêm lời nào, cứ mặc kệ mọi người tò mò đến phát điên. Khi về phòng, anh cứ ôm chặt cậu trong lòng một lúc lâu mới chịu bắt tay vào làm việc.
Lúc này, Gia Thụy ngồi bên cạnh, cầm điện thoại của Mộc Lăng chơi game. Chơi được một lúc thì cậu cũng thấy chán. Tò mò không biết trong điện thoại anh có gì, cậu liền mở thư viện ảnh ra xem.
Toàn bộ ảnh đều là hình của cậu. Lướt xuống thêm một chút, Gia Thụy lại thấy ảnh của Thiên Phi. Cậu không xem nữa mà cảm thấy trong lòng dâng lên sự khó chịu.
Một mặt muốn tìm hiểu rõ hơn về mối quan hệ của họ, một mặt lại không muốn. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn tiếp tục xem.
Mộc Lăng lưu tên cậu ta là Thiên Phi, và cũng có nhắn tin với cậu ta nữa. Lúc này, Gia Thụy thực sự nổi giận, vã cả mồ hôi trên trán. Cậu cầm điện thoại đập mạnh lên đùi Mộc Lăng.
"Ngồi cạnh anh, em chỉ muốn phát điên thôi. Tốt nhất tối nay anh đừng về nhà, nếu không em sẽ xé xác anh ra đó!!"
Cậu đá ghế, giọng nói đầy hằn học. Đi đến cửa, cậu vẫn quay đầu lại cảnh cáo.
"Tốt nhất anh nên đi luôn đi!!"
Lúc này Mộc Lăng chẳng hiểu chuyện gì, tự dưng Gia Thụy nổi nóng mà không có lý do. Anh nhanh chóng chạy theo, nhưng khi mở cửa ra thì cậu đã đi mất. Mộc Lăng cầm điện thoại lên xem, lúc đó anh mới biết cậu giận chuyện giữa anh và Thiên Phi.
Mộc Lăng cũng nhanh chóng đi tìm. Ban đầu anh chỉ nghĩ Gia Thụy giận vu vơ chuyện gì đó, nhưng đến khi tìm mãi không thấy, Mộc Lăng bắt đầu hoảng loạn.
Nhân viên đã thấy Gia Thụy ra khỏi công ty, nên Mộc Lăng liền chạy về nhà xem thử... nhưng không có. Đến căn hộ lúc trước cũng không thấy, nhà mẹ của cậu cũng không có.
Anh lái xe tìm đến Mộc Nằm Kình nhưng cũng không có. Mộc Lăng xem lại điện thoại thì thấy định vị trên chiếc vòng tay chỉ hướng ở công ty. Anh điên cuồng chạy về, nhưng không gặp ai cả, chỉ thấy chiếc vòng được đặt trong ngăn tủ.
Không cách nào liên lạc được với Gia Thụy khiến anh như phát điên. Cuối cùng đến tối vẫn chưa tìm thấy, Mộc Lăng lại lái xe chầm chậm trên con đường về nhà một lần nữa để xem cậu có quay về không. Nhưng vẫn chẳng thấy ai.
Anh mở cửa xe bước xuống. Trong lòng vô cùng lo lắng, đã tối như vậy rồi rốt cuộc Gia Thụy đang ở đâu. Mộc Lăng đang tức tối thì thấy đằng xa có người đi về phía mình.
Đó là Gia Thụy đang khóc thút thít. Mộc Lăng nhanh chóng chạy như bay, nhấc bổng cậu lên và ôm chặt vào lòng.
"Em đã đi đâu hả?!" Anh lớn giọng hỏi cậu, nhưng khi nghe tiếng Gia Thụy khóc, anh lại ôm lấy cậu và vuốt nhẹ lưng.
"Giận gì thì phải nói chứ, sao lại bỏ đi như thế này. Em biết bên ngoài nguy hiểm lắm không? Cái đồ ngốc này!"
Anh vừa nói vừa ôm cậu đi vào nhà. Gia Thụy đã làm Mộc Lăng lo lắng đến phát điên. Đem cậu vào nhà, anh liền lấy nước ấm lau người cho cậu. Suốt cả buổi, Gia Thụy không nói một lời nào.
"Em giận anh à?"
"Em đã thấy tin nhắn rồi à?"
"Haiz, là anh sai rồi... Anh không nên nhắn tin với cậu ta. Anh đã xóa hết rồi, em xem đi!"
Mộc Lăng quỳ dưới sàn, đưa điện thoại lên cho cậu xem. Gia Thụy cũng liếc mắt nhìn. Đã có lần cậu từng phát điên và muốn chia tay với anh vì chuyện của Thiên Phi rồi, lần này lại cũng vì cậu ta.
"Anh không có gì với cậu ta thật chứ?"
"Không có. Chỉ là nói chuyện công việc thôi, không hề có chuyện riêng tư gì cả. Nha, đừng giận nữa nha!"
Gia Thụy gật đầu, rồi dắt Mộc Lăng ra cửa phòng. Cậu đẩy anh ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.
Lúc này, Mộc Lăng cũng chẳng biết Gia Thụy đã hết giận hay chưa. Nhưng anh phải chấp nhận sự thật là đêm nay mình sẽ ngủ ở sofa rồi.
"Đúng là khó hiểu."
Mộc Lăng ngồi trước cửa một lúc rồi đứng dậy. Anh đi lấy quần áo ở phòng giặt ra thay. Tắm rửa sạch sẽ rồi xuống phòng khách nằm. Mộc Lăng nhắn tin xin lỗi Gia Thụy rồi nằm trên sofa ngủ thiếp đi.