114. Chương 114: Việc quan trọng

Yêu Em Đến Chết

Chương 114: Việc quan trọng

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã một lúc lâu trôi qua, trong lòng cậu cũng hơi lo lắng cho Mộc Lăng. Dưới sàn không có chăn, mà tối nay anh còn chưa ăn gì.
Cậu thở dài, lấy một chiếc chăn trong tủ để dùng. Chiếc chăn trên giường thì cậu ôm xuống cho anh.
Cậu đi xuống cầu thang rất chậm, sợ trời tối như vậy sẽ bị ngã. Lúc này, Mộc Lăng đang mơ màng, thấy bóng người đi xuống liền liên tục gọi tên cậu.
"Gia Thụy, anh sai rồi... tha cho anh đi mà. Gia Thụy!!"
"Anh bị ngốc sao?!" Cậu cầm chiếc chăn ném vào mặt anh rồi quay lưng đi. Mộc Lăng nghĩ cậu vẫn còn giận nên lại quỳ xuống ôm lấy đùi cậu.
"Đừng giận mà... Anh đâu có làm gì khiến em giận nữa đâu, đó là chuyện lúc trước thôi mà. Đừng bỏ mặc anh!"
"Em đi nấu mì cho anh, bỏ ra!"
Ánh mắt cậu nhìn anh vô cùng gay gắt, anh ngoan ngoãn nghe theo, buông tay ra và vẫn quỳ gối ở đó. Cậu quả nhiên xuống bếp nấu đồ ăn cho anh.
Gia Thụy mở tủ lấy trứng, rau củ và thịt để nấu cho anh. Bóng lưng cậu đứng trong bếp khiến người ta ấm lòng. Một người vừa dễ thương lại vừa nấu ăn ngon như vậy, sao mà không yêu cho được.
Khoảng chừng chưa tới 15 phút thì cậu bưng ra một tô mì lớn đặt trên bàn.
"Anh lên đây ngồi rồi ăn đi."
"Quỳ nãy giờ đau chân... đau tay, em đút anh đi!"
Cậu khoanh tay nhìn anh rồi cũng cầm đũa lên đút cho anh.
"Lắm trò!"
Giờ phút này cứ như cảnh mẹ dỗ con ăn vậy. Anh ăn xong thì cậu dọn dẹp, đem ra một cốc nước và định quay về phòng nhưng anh đã kéo cậu lại.
"Em đừng giận anh nữa. Anh xin lỗi sau này sẽ không như vậy nữa mà... Em cứ giận làm anh đau lòng lắm."
Cậu im lặng đứng yên.
"Anh biết sai rồi mà, em tha lỗi cho anh nha. Anh xin lỗi, xin lỗi..."
Mộc Lăng gục đầu sát vào bụng cậu, dụi tới dụi lui. Anh nói xin lỗi rất nhiều, dẻo miệng năn nỉ cậu mãi. Đợi Gia Thụy gật đầu thì anh kéo cậu nằm xuống ghế rồi đắp chăn cho cả hai.
"Ở đây nhỏ như vậy thì sao mà nằm, anh buông ra. Em phải về phòng."
"Em có thể nằm trên người anh mà, chúng ta ngủ ở đây mới có cảm giác ấm áp!"
Anh để cậu nằm lên người mình rồi hai tay ôm lấy eo cậu. Rõ ràng là lợi dụng chứ chẳng ấm áp gì cả.
Mộc Lăng ôm cậu, miệng thì cố gắng giải thích cho cậu hiểu. Dù sao thì chuyện cũng đã khá lâu rồi, Gia Thụy chỉ là hơi lo lắng mà thôi.
Tối đó cả hai đã nói chuyện rất lâu và đã làm hòa với nhau. Cùng nhau ngủ trên chiếc sofa đến sáng thì mẹ anh cùng mẹ của Gia Thụy ghé qua.
Lý do là vì nghe tin Gia Thụy vẫn chưa tìm được. Hai người phụ nữ đi vào thì thấy một cảnh quen thuộc.
Thân hình to lớn nằm một đống trên sofa. Mẹ Mộc Lăng biết thế nào Gia Thụy cũng đang nằm trong đó.
"Thằng bé đâu?" Mẹ cậu hỏi, mẹ của anh liền chỉ vào trong chăn.
"Mộc Lăng!!"
Bà véo tai Mộc Lăng lôi dậy. Điều này khiến cậu tỉnh giấc và xột xoạt kéo chăn ra. Gia Thụy nằm gọn trong lòng anh, chỗ cậu nằm sát vào ghế, và cũng nằm dưới cánh tay anh.
Lúc này, mẹ anh kéo khiến anh lăn xuống ghế luôn.
"Ngoài thằng bé ra thì chẳng ai chịu nổi con cả."
Mộc Lăng lật đật đứng dậy, ngồi cạnh cậu. Cứ hễ ngủ là bị mẹ làm phiền, mặc dù đã lớn tướng thế này nhưng mẹ anh vẫn đối xử với anh như một đứa con nít.
"Gia Thụy theo mẹ về, ba có chuyện quan trọng nói với con."
Gia Thụy nhìn mẹ mình thì cũng hiểu là có việc quan trọng rồi. Sau đó nhanh chóng ra xe về luôn mà không kịp thay quần áo.