Yêu Em Đến Chết
Chương 115: Một hay Hai?
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa bước vào cổng, Gia Thụy đã thấy ba mình ngồi ở sân trước nhâm nhi trà. Gia Thụy vẫn còn dáng vẻ ngái ngủ, ngồi xuống cạnh ba. Ba cậu nhìn cậu, không nói gì, chỉ khẽ hất tay ra hiệu đi vào nhà.
Hiểu ý ba, cậu nhanh chóng lên lầu thay đồ. Quần áo đã được chuẩn bị sẵn, là một chiếc áo sơ mi cùng quần âu. Thay xong, cậu đi xuống sân, tiện thể ghé qua nhà bếp vơ lấy cái bánh mì để ăn.
“Con về nhà tổ Tần Gia một chuyến đi.”
“Không... Tại sao con phải đi?” Cậu vừa ăn xong miếng bánh, rót một tách trà để uống. Nhà tổ Tần Gia nằm tận trên núi Thiên Nam, đi đến đó cũng phải mất gần cả ngày trời.
“Đi thăm bà nội con. Bà đã ở đó suốt thời gian con dọn ra ngoài. Quản gia nói sức khỏe của bà nội không được tốt lắm… Con hãy đi xin lỗi bà đi.”
“Con không đồng ý.”
Nghe đến việc xin lỗi, Gia Thụy lập tức không đồng ý. Cậu cho rằng mình không làm gì sai cả. Chính bà đã làm những chuyện không tốt với Gia Dương trước, thậm chí còn muốn làm hại cả Mộc Lăng.
Gia Thụy đứng dậy định bỏ đi, nhưng ba cậu lại tiếp lời, với giọng điệu rất bình thản… dường như ông đã đoán biết hết mọi suy nghĩ và hành động của cậu.
“Ta biết con không chấp nhận việc bà đã làm với Gia Dương, nhưng con đã hiểu những điều ẩn sâu sau đó chưa? Con có hiểu vì sao ta và mẹ con chẳng nhúng tay vào không?
Ta biết con rất thông minh, những lời ta nói chắc chắn con đã hiểu. Gia Thụy, con hãy tin vào những gì con đang nghĩ đi! Chỉ một lần này thôi.”
Gia Thụy quay lưng lại với ba. Quả thật, cậu có thể hiểu những ẩn ý trong lời nói vừa rồi của ông. Và cậu cũng đang cảm thấy lo sợ.
Cậu có thể nhìn thấu người khác… Nhưng người đứng sau lưng cậu đây còn có thể hiểu được cả suy nghĩ của người khác nữa.
Cậu sợ, sợ bị người khác đọc được suy nghĩ của mình. Có thể nói, Gia Thụy chính là một đứa trẻ có cả tài lẫn trí.
Cậu thông minh và thừa hưởng tất cả những điểm nổi trội từ ba mẹ. Ba cậu biết điều này nên đã dùng đòn tâm lý với cậu. Chỉ cần khiến cậu lo lắng, sợ hãi một chút, cậu sẽ quyết làm đến cùng chứ không bỏ cuộc. Việc gây tò mò cho một đứa trẻ thông minh thì cơ hội thành công là rất cao.
“Đại sự đang nằm trong lòng bàn tay con. Những câu hỏi mà con thắc mắc cũng đã có chìa khóa để giải đáp. Bây giờ, mọi quyết định ta giao cho con… một hay hai gì đều được, quan trọng vẫn là lòng tin mà thôi.
Con còn nửa ngày để suy nghĩ về vấn đề này. Núi Thiên Nam không xa cũng không gần, đường đi không dễ cũng không khó, việc mà con làm không đơn giản cũng không phức tạp…”
Ba cậu nói xong thì rời đi, chỉ còn mình cậu đứng đó. Gia Thụy gõ từng nhịp lên mặt bàn, sau đó ngồi phịch xuống ghế. Tay cậu cầm tách trà, lắc qua lắc lại. Những hành động vô thức đó cho thấy đầu óc cậu đang không ngừng suy nghĩ.
‘Một hay là hai… đi hay là không đi?’
Ba mẹ cậu đứng trên lầu nhìn xuống. Mẹ cậu nắm chặt tay ba, hỏi:
“Như vậy có ổn không?”
“Tôi cũng không biết. Việc đối mặt với thử thách là của thằng bé. Nó đã từng đối đầu trực diện với mẹ như vậy thì đã đủ khả năng để vượt qua ải lần này rồi. Mình cứ yên tâm.”
Ba cậu vỗ vai mẹ cậu. Cả hai vẫn đứng đó quan sát cậu. Gia Thụy là một người rất rõ ràng. Khi ở bên cạnh Mộc Lăng, cậu chẳng cần làm gì cả, vì cậu đã được anh bảo bọc trong lòng rồi.
Còn khi phải tự mình làm gì đó, với sức lực của cậu, có lẽ cậu mạnh gấp đôi người bình thường.
Ngoài việc lo ăn, ngủ cho cậu, dường như ba mẹ cậu chẳng còn lo lắng gì nữa. Nhưng đến hôm nay, Gia Thụy đã thấy nỗi sợ của mẹ mình hiện rõ trên nét mặt.