116. Chương 116: Khởi hành đến Thiên Nam

Yêu Em Đến Chết

Chương 116: Khởi hành đến Thiên Nam

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi mắt xanh lục của Gia Thụy bỗng sáng rực. Có lẽ mọi việc đã được cậu sắp xếp đâu ra đấy trong đầu, mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Giờ chỉ còn là việc đưa ra quyết định cuối cùng mà thôi.
Gia Thụy cầm tách trà đã rót đầy lúc nãy, rồi úp ngược xuống, để trà đổ hết ra ngoài. Ba cậu đứng trên lầu, nhìn thấy hành động đó liền khẽ nhếch môi. Quả nhiên không sai, một đứa trẻ có đầu óc nhạy bén như vậy thì ngay từ đầu đã biết mình phải làm gì rồi.
Chỉ cần nhìn hành động cậu đứng lên nhưng không rời đi ngay lập tức lúc nãy, ông đã biết được câu trả lời. Sau khi đổ bỏ tách trà, Gia Thụy đứng dậy và rời đi, cậu lái xe đến tìm Gia Dương.
Hiện tại, Gia Dương đang nghỉ ngơi tại một căn nhà nhỏ gần biển, và Mộc Nam Kình cũng thường xuyên ở đó. Gia Thụy đậu xe cách đó khá xa, rồi đi bộ đến. Cậu lén lút vào nhà và ngồi một góc, lặng lẽ nhìn Gia Dương.
Thời gian đã lấy đi tuổi trẻ của Gia Dương, nhưng căn phòng vẫn còn đầy ắp những kỷ niệm của anh ấy và người cũ. Gia Dương là một người sống rất tình cảm, Gia Thụy không hiểu vì sao anh ấy lại có đủ lòng vị tha đến nhường đó.
Gia Thụy ngồi đó khá lâu rồi mới rời đi. Cậu đã quyết định sẽ đến Thiên Nam một chuyến, nhưng vẫn còn băn khoăn là đi một mình hay có người đi cùng.
Nghĩa là đến đó một mình hoặc là đi cùng một người nữa. Nhưng cậu sẽ không đi cùng Gia Dương; việc đến đây chỉ đơn giản là muốn nhìn anh ấy mà thôi. Sau khi rời đi, Gia Thụy ghé một siêu thị để mua ít đồ về nấu cho Mộc Lăng ăn, còn cậu thì vẫn dùng canh gà.
“Mộc Lăng!!”
Cậu vừa thay giày vừa gọi tên anh. Mộc Lăng biết Gia Thụy về nên nhanh chóng chạy ra, bế cậu lên rồi đi thẳng xuống bếp. Anh đặt mấy túi đồ ăn cậu mua lên bàn, đoạn vuốt tóc cậu.
“Về đó có việc gì quan trọng sao, bảo bối?”
“À không có gì. Có lẽ mai em sẽ đến Thiên Nam... Anh có muốn đi cùng không?”
Có lẽ đã suy nghĩ rất nhiều, nên cậu quyết định hỏi ý kiến của Mộc Lăng. Nhưng dẫn anh đến đó là tốt hay xấu, cậu cũng không biết nữa.
“Đi, anh sẽ đi cùng em!”
“Được rồi, bây giờ em nấu gì đó cho anh nhé.”
Gia Thụy đeo tạp dề vào rồi vào bếp nấu ăn. Ngày hôm đó trôi qua vô cùng yên bình. Đến tối, khi Mộc Lăng đã ngủ say, cậu thức dậy để chuẩn bị một ít đồ.
Tần gia có được như bây giờ đều là nhờ một tay Tần lão phu nhân. Vậy nên, cậu cũng chỉ như con rối nằm trong lòng bàn tay của bà mà thôi. Căn nhà tổ trên núi Thiên Nam này còn rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều.
Vào được nhưng chưa chắc đã ra khỏi được. Gia Thụy chuẩn bị hai chiếc ba lô và một chiếc vali quần áo. Dao, dây thừng, bật lửa... đều được chuẩn bị sẵn sàng. Chiếc ba lô dành cho Mộc Lăng còn có thêm đồ ăn đóng hộp và vài chiếc khăn.
Sáng sớm, cậu và anh đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. Gia Thụy hôn lên trán Mộc Lăng, chúc anh một ngày mới tốt lành, rồi cả hai cùng ra xe.
Điện thoại cậu rung lên, hiện ra dòng thông báo "bắt đầu khởi hành". Gia Thụy rất ghét việc phải quay về đó theo cách này, rõ ràng là muốn làm khó người khác.
"Khi bước vào cổng, anh đừng quay đầu lại, nhớ lời em... Cứ đi theo hướng mà anh cảm thấy là đúng. Đây là bản đồ, nó không chỉ đường mà chỉ mô phỏng lại thôi."
Cậu đưa ra một bản vẽ bằng chì, nhìn vào trông rất rối mắt. Đó là một mê cung thực sự. Căn nhà trong rừng lần trước cũng là do cùng một người thiết kế.
Tóm lại, muốn vào được là một chuyện vô cùng khó khăn, vì đây là nơi quan trọng nên họ dùng cách này để tạo ra một rào cản hoàn hảo.
Và chính cậu cũng không còn nhớ rõ đường đi vào nữa. Sau gần một ngày di chuyển, cả hai đã đến nơi. Cậu nắm chặt bàn tay anh rồi cùng xuống xe.
Ở đây có một cánh cổng rất lớn, phía trên đề chữ "Tần Gia". Đã có người chờ sẵn để nhận hành lý.
"Thiếu gia!"
"Chú chỉ cần mang chiếc vali này đi thôi, ba lô thì không cần."
Ông ta gật đầu rồi kéo vali đi. Đến một góc khuất, ông nhấn vào một cái nút trên áo và nói:
"Lão phu nhân, tiểu thiếu gia đã tới!"
"Cứ tiếp tục quan sát, sáng mai bắt đầu hành động."
Bà cậu ở trên đó cũng đã quan sát tất cả qua màn hình lớn. Ánh mắt thâm sâu của bà luôn chăm chú nhìn Mộc Lăng.