117. Chương 117: Chuyện 15 năm về trước

Yêu Em Đến Chết

Chương 117: Chuyện 15 năm về trước

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Lăng bước qua cổng và đi thẳng về phía trước, còn Gia Thụy thì đi phía sau để ngăn anh quay đầu lại.
Ngay tại cổng được lắp đặt sẵn một hệ thống, bất cứ ai có ý định quay trở ra đều sẽ bị bắn. Do đó, cậu phải nhắc nhở anh thật kỹ.
Đi được một đoạn, thấy đã an toàn, Gia Thụy bước đến nắm chặt tay anh. Cả hai cùng đi đến một căn nhà cổ kính, cậu từng nghe ba mình kể lại rằng nó đã tồn tại hàng trăm năm.
Tại đây, cả hai được thay quần áo và có người kiểm tra ba lô. Trong ba lô của Mộc Lăng, cậu đã chuẩn bị mọi thứ, từ dao đến bật lửa, đều được giấu ở phía đáy.
Sau khi kiểm tra xong, cả hai sẽ ngủ lại đây một đêm dưới sự giám sát. Hai chiếc giường cách nhau một mét, và trong phòng luôn có người theo dõi cậu và Mộc Lăng.
Những việc này đối với Gia Thụy đã quá quen thuộc, bởi trước đây cậu từng được đưa đến đây để tập bắn súng và bắn cung. Còn Mộc Lăng thì cảm thấy khó chịu, anh ghét bị người khác theo dõi như thế.
Một đêm như bị hành hạ đã trôi qua, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Sáng hôm sau, khi Mộc Lăng thức dậy, Gia Thụy đã không còn ở đó. Anh vác ba lô lên và đi ra ngoài. Giờ đây, dinh thự to lớn trên đỉnh núi đã hiện rõ mồn một.
Không có Gia Thụy bên cạnh, Mộc Lăng dường như mất phương hướng, bởi anh đột nhiên bị bỏ lại đây mà chẳng biết gì.
Về phần Gia Thụy, cậu đã được đưa lên đó từ tối qua và hiện tại đang ngồi quan sát anh.
“Người làm như vậy là có ý gì đây?!”
“Con có cái tính nóng nảy đó từ bao giờ vậy?”
Bà vừa thổi trà vừa liếc nhìn cậu. Gia Thụy bị trói trên ghế, chỉ có thể ngồi yên mà nói chuyện.
“Một kẻ như vậy thì làm sao lo lắng được cho con đây, Tiểu Thụy?!”
Bà nhìn Mộc Lăng đang loay hoay dưới núi mà khẽ cười khẩy. Gia Thụy nhìn là biết, đó không phải là loay hoay vì sợ hãi mà là đang ghi nhớ đường đi. Anh đang nhớ lại những gì mình đã thấy hôm qua.
Tấm bản đồ mà cậu đưa hôm qua, anh đã cố gắng ghi nhớ. Khả năng ghi nhớ của Mộc Lăng rất tốt, nên cậu đã vẽ lại và đưa cho anh xem.
“Con có thắc mắc tại sao ta lại ghét chuyện con trai yêu con trai đến vậy không?”
“....” Đúng thật, tại sao bà lại ghét đến vậy? Cậu không biết!
Rồi bà cậu kể tiếp một câu chuyện dài... Gia Thụy còn có một người chú, nhưng chú ấy đã mất ở tuổi 28. Chú ấy cũng có một mối tình với một người đàn ông hơn mình hai tuổi.
Có lẽ là hơn mười lăm năm về trước...
Thời điểm ấy, bà cũng chẳng cấm cản chuyện yêu đương đồng tính, cứ để họ yêu người mình thích. Cha của Gia Thụy đã gặp mẹ cậu từ rất sớm, và cuộc tình của họ đã đi đến hôn nhân. Vui vẻ, hạnh phúc, hòa thuận...
Khi đứa con trai lớn đã yên bề gia thất, Tần lão phu nhân mới hết lòng chăm sóc cho đứa con trai út của mình, cũng chính là chú của Gia Thụy lúc bấy giờ. Vì gia đình quyền thế, chú được cưng chiều vô cùng. Bà cũng buông lỏng việc yêu đương của họ, vì cả hai đều đã trưởng thành và có thể tự chịu trách nhiệm với việc mình làm.
Chú của Gia Thụy đã yêu say đắm tên kia, yêu hắn ta một cách thật lòng, không hề dối trá nửa lời. Thậm chí còn nghĩ đến chuyện hôn nhân.
Bà nội cậu cũng vui mừng vì thấy con trai mình ngày nào cũng tươi cười. Bà còn nghĩ hắn ta thật sự tốt, cho đến khi mọi chuyện vỡ lẽ.
Bà đã lầm, và chú ấy cũng đã lầm. Tên khốn đó đã lừa gạt tình cảm của chú ấy suốt nhiều năm, thậm chí còn khiến chú ấy bị nhiễm HIV. Lừa gạt chú ấy một khoản tiền lớn, rồi vứt bỏ chú ấy cho bọn nghiện ngập.
“Con có biết kết quả sau đó là gì không?”
Lúc này, cậu im lặng lắng nghe tiếp câu chuyện mà bà nội kể.