118. Chương 118: Mẹ!

Yêu Em Đến Chết

Chương 118: Mẹ!

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hắn là một kẻ cặn bã, tồi tệ, quen biết hết người này đến người khác. Vẻ ngoài gia giáo, lịch sự chỉ là lớp vỏ bọc giả dối, còn bản chất thật thì vô cùng đê tiện.
Chú của Gia Thụy hoàn toàn không hay biết gì về các mối quan hệ phức tạp của hắn. Tài khoản của chú cứ thế bị rút đi một khoản tiền đáng kể, diễn ra đều đặn mỗi ngày.
Ban đầu, chú nghĩ là do hắn tiêu xài hoang phí, nhưng về sau mới phát hiện ra. Số tiền đó một phần được hắn dùng vào việc ăn chơi, phần còn lại dùng để bao nuôi mấy 'bảo bối khả ái' của mình.
Khi chú ấy từ chối không cấp tiền nữa, hắn ta liền giở trò bỉ ổi. Hắn đưa ra giấy xét nghiệm của mình, đe dọa sẽ nói cho lão phu nhân biết.
Vì sợ hãi và muốn chấm dứt mối quan hệ dơ bẩn với tên khốn đó, chú ấy đã đồng ý chuyển hết số tiền mình có cho hắn. Nhưng hắn lại không giữ lời, đem chú của Gia Thụy bán cho mấy tên đầu gấu ở chợ đen.
Chú bị tám tên đàn ông đó 'sử dụng' suốt hai tháng liền. Đến khi trốn thoát được thì đã là chuyện của ba tháng sau.
Thân hình chú tiều tụy, không còn ra hình người, ma không ra ma. Cả người chú gầy rộc, hầu như chỉ còn da bọc xương. Khi đứng trước mặt Tần lão phu nhân, tức là bà nội của cậu, bà ấy dường như không còn nhận ra chú nữa.
Trong ba tháng qua, tên khốn đó vẫn thường xuyên lui tới đây để kiếm thêm tiền, còn nói dối rằng chú ấy đã sang nước ngoài du lịch.
Sự tức giận của bà lên đến đỉnh điểm vì bị một tên khốn dắt mũi suốt thời gian qua. Với thế lực của nhà họ Tần lúc bấy giờ có thể coi là trời, ngay sau đó bà đã cho người đi tìm từng tên một về đây.
Nhưng đã quá muộn, chú ấy vì quá tuyệt vọng mà trong đêm đó đã tự tử. Chú nhảy khỏi lầu và chết ngay lập tức. Bị nhiễm HIV, thân tàn ma dại như vậy thì sống sao nổi...
Sự ra đi đột ngột đó khiến bà mang một nỗi căm giận dữ dội. Bản tính máu lạnh của bà bắt đầu bộc phát, bà đã xử lý những tên đó một cách dã man nhưng vẫn không thể xoa dịu được cơn giận của mình.
Đến khi biết tin Gia Dương cũng gặp phải chuyện tương tự, một lần nữa bà lại ra tay xử lý, vì vẫn còn ám ảnh bởi sự việc đau lòng năm xưa.
Bà đã làm theo cách biến thái của tên khốn kia, khiến cậu trai đó biến mất khỏi cuộc đời Gia Dương. Và rồi đến Gia Thụy, bà vẫn sử dụng cách đó nhưng lần trước đã thất bại.
Lúc này bà nhìn cậu, đôi mắt đã đỏ hoe nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào.
“Không chừng ‘những kẻ tay phải cầm bút tay trái gõ máy kia’ cũng là những tên cặn bã. Sáng hôn người này… tối lại ôm người khác.”
Những kẻ mà bà nói ám chỉ đó chính là Mộc Lăng. Gia Thụy nghe vậy nhưng không nói thêm lời nào, cũng chẳng phản kháng nữa, chỉ ngồi yên lặng quan sát anh trên màn hình.
Bây giờ trời đã bắt đầu tối, khi mặt trời lặn thì nơi đó giống như một khu rừng không lối thoát. Cậu lo cho anh hơn là phải đôi co tranh luận với bà.
Nhưng một người từng trải như bà, chỉ cần liếc mắt cũng đủ biết cậu đang nghĩ gì. Bà nội cậu cho người ngắt cầu dao điện ở phía dưới. Bây giờ Mộc Lăng không thể đi được nữa vì tối đen như mực.
“Sao lại ngắt điện, người muốn làm gì nữa hả?!”
‘Người muốn làm gì!!!… Muốn làm gì… mẹ… mẹ muốn làm gì hả!!!’
Âm thanh đó vang vọng trong đầu bà, khuôn mặt của đứa con trai kia lại hiện về. Đôi mắt xanh lá đó… nó hút hồn như thể thấy được cả bầu trời qua ánh mắt ấy.
“Không… Yến Tuân… đừng… Ahhh!”
Bà cậu hét lên trong đau đớn, ôm chặt lấy đầu. Hình ảnh chú ấy rơi xuống khiến bà như phát điên.
Hai tay bà bóp chặt lấy cổ Gia Thụy, vừa hét vừa mắng, vừa khóc thảm thiết. Âm thanh nghe vô cùng hỗn loạn.
“Khụ… khụ… Cứu… cứu… Bà… nội, con là… con!”
Gia Thụy bị bóp cổ đến không thở được, vì bị trói trên ghế nên không thể làm gì ngoài việc cố gắng hét lớn.
Cả căn phòng này chẳng có ai cả, vì bà cậu ra lệnh thì họ mới được vào. Nhưng giờ đây, cậu sắp bị bóp chết thật rồi.
“Mẹ!!”