119. Chương 119: Đối mặt (1)

Yêu Em Đến Chết

Chương 119: Đối mặt (1)

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mẹ!!"
Tiếng 'Mẹ' ấy thốt ra đầy đau đớn. Đó là tiếng cuối cùng cậu có thể thốt lên, bởi ngay lúc ấy, bà cậu chợt tỉnh lại và buông tay.
"Gia Thụy... con tỉnh lại đi, Gia Thụy!!"
Khi bà vừa buông tay, cậu lập tức đổ gục xuống. Bàn tay bà bấu chặt vào cổ cậu khiến máu thấm ướt cả cổ áo sơ mi.
"Tiểu Thụy... ta xin lỗi... Người đâu?!"
Bà vội cởi trói, rồi có người bước vào bế cậu sang phòng khác để băng bó. Đã lâu lắm rồi bà mới kích động đến thế. Nếu không phải vì chuyện hôm nay, có lẽ bà đã bóp chết Gia Thụy ngay lúc đó rồi.
Về phần Mộc Lăng, huynh vẫn còn ở dưới, chưa đi được bao xa. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của Gia Thụy, đêm nay Mộc Lăng lại một lần nữa thoát hiểm.
Tối đến, những con chó săn bắt đầu chạy quanh phía dưới, kèm theo đó là một đám người mà Gia Thụy không rõ lai lịch.
Cậu đã chuẩn bị đồ ăn cho huynh và dặn dò cẩn thận rằng nếu muốn ăn tối thì hãy ăn sau chín giờ.
Đúng như lời cậu dặn, khi Mộc Lăng xem đồng hồ, kim đã chỉ 8 giờ 27 phút. Có khoảng ba con chó săn và một nhóm chừng bốn người đang đi vòng quanh khu vực này.
Họ cứ quần thảo ở đây rất lâu, như thể đang tìm kiếm huynh vậy. Đến hơn chín giờ, mọi thứ mới trở nên im ắng hẳn. Mộc Lăng liền trèo xuống từ trên cây, dựng một cái trại nhỏ để nghỉ ngơi.
Đồ ăn cậu chuẩn bị gồm có mì gói, một ít bánh mì và nước uống. Khi Mộc Lăng lấy hết đồ ra, huynh phát hiện còn có bật lửa, dao và một số vật dụng linh tinh khác mà Gia Thụy đã chuẩn bị sẵn cho huynh.
Huynh không biết đây là một thử thách hay một cái bẫy chôn sống huynh ở nơi này nữa. Mộc Lăng cầm chiếc áo mà cậu đã từng mặc, rồi ôm nó vào lòng.
Mộc Lăng thầm nghĩ, mặc kệ đi. Huynh quyết định sẽ đi đến cùng, cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Huynh rất muốn gặp Gia Thụy, rất lo lắng cho cậu...
Huynh bật chiếc đèn pin nhỏ lên, chỉnh ánh sáng mờ nhất có thể. Mộc Lăng ăn xong thì uống nước, sau đó ngả lưng nghỉ ngơi.
Một đêm mệt mỏi rồi cũng trôi qua nhanh chóng. Mộc Lăng có thể nói là đã ghi nhớ hết địa hình nơi đây, nhưng huynh vẫn chọn con đường an toàn nhất vì cậu đã dặn dò như vậy.
Người ta nói, nếu nghe lời 'vợ' thì sẽ chẳng bao giờ sai, lại còn được khen là ngoan nữa chứ. Mộc Lăng trước tiên là ghi nhớ lời Gia Thụy căn dặn, sau đó thì răm rắp làm theo.
Trong khi huynh bắt đầu tiếp tục hành trình, thì cậu vẫn nằm trên giường, chưa tỉnh lại. Bác sĩ nói sáng nay cậu sẽ tỉnh, nhưng đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu gì cả.
Cậu vẫn nằm im lìm trên giường, cổ đã được băng bó cẩn thận. Lão phu nhân cũng rời khỏi đó, quay lại phòng giám sát. Mộc Lăng trên màn hình trông vô cùng nhỏ bé. Bà thật sự muốn dùng ngón tay này mà đè bẹp huynh.
Rốt cuộc, ai là người sai? Ai mới là kẻ có lỗi đây?
Bà tắt màn hình và rời đi. Vì có lẽ đến tối nay, Mộc Lăng sẽ đến nơi. Bà đứng ngoài hành lang, nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy toàn cây cối. Trùng trùng điệp điệp, cách trở muôn trùng.
Bà thở dài một tiếng rồi quay lưng bước đi. Mãi đến trưa, Gia Thụy mới tỉnh lại. Cậu cảm thấy cổ mình đau rát khó chịu. Nhìn quanh, cậu không thấy ai cả, nhưng chân thì bị xích lại.
Cậu chỉ có thể đi loanh quanh trong phòng chứ không thể đi đâu khác được nữa. Gia Thụy vô cùng lo lắng cho huynh. Không biết Mộc Lăng đã ăn gì chưa?! Trời mưa như vậy, huynh đang ở đâu, có lạnh không?! Cậu lo lắng đủ thứ.
Cả ngày bị nhốt khiến cậu bức bối muốn phát điên. Cậu chỉ được cho ăn rồi đi loanh quanh trong phòng, trong khi cậu chỉ muốn được ra ngoài.