120. Chương 120: Cuộc gặp gỡ trong mưa

Yêu Em Đến Chết

Chương 120: Cuộc gặp gỡ trong mưa

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm xuống...
Mộc Lăng đã lên được nhà trên, và Bà nội cũng ngồi đợi ở phía trước. Bà rót một tách trà, rồi đẩy về phía Mộc Lăng.
"Mời cậu ngồi!"
Anh gật đầu rồi ngồi xuống, bỏ chiếc ba lô sang một bên. Bà nội cũng dõi mắt nhìn theo.
"Nếu ta đoán không lầm, thì thằng bé đã chuẩn bị hành lý này cho cậu đúng không? Nếu không phải do nó sắp xếp, có lẽ cậu đã chẳng thể đặt chân lên đây được đâu."
Lời nói của bà mang chút châm chọc, phải chăng vì bà không hề ưa Mộc Lăng? Anh chỉ lặng lẽ lắng nghe rồi cúi đầu. Bà lại tiếp tục nói:
"Cậu có thể làm gì để lo lắng cho thằng bé sau này? Cậu đã bảo vệ được nó như cách nó làm với cậu chưa?
Hay cậu lại khiến nó phải buồn lòng... bởi vì bên cạnh cậu đâu chỉ có riêng thằng bé. Hôm nay ta không đồng ý cho cậu gặp nó. Có việc gì thì hôm khác hãy đến. Quản gia, tiễn khách!"
"Con..."
Mộc Lăng chưa kịp thốt lên lời nào đã bị kéo đi. Anh chẳng thể suy nghĩ được gì hơn. Bao công sức trèo đèo lội suối lên đến đây, vậy mà lại bị đuổi về, còn không thể nói thêm một lời nào.
"Chú ơi, cho cháu ở lại đây đi, đừng đưa cháu xuống dưới... làm ơn, cháu rất muốn gặp em ấy!"
Lúc này, trong tay Mộc Lăng chẳng còn gì cả, anh chỉ còn mỗi Gia Thụy là điểm tựa thôi. Anh khao khát được gặp cậu lắm, nhưng vị quản gia kia lại không đồng ý.
Mộc Lăng không muốn làm người vô tội bị thương, đành đánh ngất vị quản gia rồi kéo vào một căn nhà kho trong khu vực đó.
Mộc Lăng lại một lần nữa đội mưa chạy ngược lên. Anh đứng bên ngoài tấm kính, nhìn vào trong rồi đập mạnh lên đó.
"Gia Thụy! Gia Thụy!"
Anh đứng đập cửa liên hồi, nhưng nhìn vào trong thì không thấy ai cả. Mộc Lăng đi vòng quanh, cuối cùng phát hiện một cầu thang dẫn lên lầu hai.
Chiếc cầu thang gỗ trông đã rất cũ kỹ. Mộc Lăng từng bước thận trọng leo lên. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi càng ngày càng lạnh buốt.
Anh leo lên được là cả một quá trình dài, và cuối cùng, công sức bỏ ra cũng đã được đền đáp. Anh đã đến đúng căn phòng Gia Thụy đang bị nhốt.
Anh trèo vào chiếc ban công cũ kỹ, dường như đã lâu không được sử dụng. Anh nhìn xuyên qua tấm kính, thấy một bóng hình quen thuộc.
"Gia Thụy, anh ở đây. Gia Thụy!"
Ban đầu, cậu không để ý lắm khi anh gọi. Mãi đến khi Mộc Lăng đập tay lên cửa kêu ầm ĩ, cậu mới giật mình quay lại.
"Mộc Lăng?!"
Gia Thụy lập tức trèo xuống khỏi giường, bò ra chỗ ban công bị khóa chặt. Mộc Lăng thấy cổ cậu bị thương, chân lại còn bị xích chặt, anh không khỏi đau lòng khôn xiết.
Cậu áp tay mình lên mặt kính, hai bàn tay chạm vào nhau nhưng bị tấm kính ngăn cách. Cậu lại thấy anh khóc vì mình.
"Đừng khóc... đừng khóc, em không thể dỗ anh được đâu."
Gia Thụy đứng dậy đi tìm một chiếc dù. Cậu đưa nó ra ngoài qua một lỗ vuông lớn chừng một gang tay.
Gia Thụy đưa tay ra ngoài, chạm lên má anh. Khuôn mặt anh đầy vẻ mệt mỏi, râu đã mọc dài ra rồi.
"Em nhớ anh lắm, em muốn chúng ta quay về bên nhau lắm..."
Gia Thụy bật khóc nức nở, cậu ôm mặt mình mà khóc lớn. Ngoài trời mưa lớn như vậy, Mộc Lăng sẽ phải làm sao đây?
Cậu chạy đến cửa, đập mạnh liên hồi.
"Người mau thả con ra, thả con ra... hức hức..."
"TẠI SAO? TẠI SAO HẢ? Tại sao lại phải làm như vậy hả?!"
Cậu cầm đồ vật gì đó đập mạnh vào cửa, nhưng không hề có chút phản ứng nào. Cậu gào khóc, đập cửa liên hồi... nhưng cũng chẳng có ai đáp lại.
Rồi cậu trượt người xuống, khuỵu gối tại chỗ mà khóc lớn. Tiếng khóc đó thê lương vô cùng.
Tiếng khóc lớn đến nỗi Mộc Lăng đứng bên ngoài nghe rõ mồn một. Đây là lần đầu tiên anh thấy Gia Thụy bất lực đến vậy, thấy cậu đáng thương đến vậy...