121. Chương 121: Đối đầu (3)

Yêu Em Đến Chết

Chương 121: Đối đầu (3)

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Thụy khuỵu gối ở đó nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo vì cậu còn phải lo cho Mộc Lăng. Cậu ngay lập tức tìm được thêm một chiếc ô và đưa cho anh.
Cậu lấy cho Mộc Lăng một chiếc khăn để lau người và một chiếc khăn để quấn. Anh nhận được ô thì mở ra và thay quần áo ngay bên ngoài đó.
Anh mặc chiếc áo ấm bên trong, bên ngoài khoác chiếc áo chống thấm nước mà Gia Thụy đưa.
Thấy cậu khóc đến đỏ cả mắt mà anh thương xót vô cùng, cả hai chỉ nắm tay nhau qua khe hở nhỏ đó thôi.
Khi này, nghe được tiếng bước chân lốp cốp, cậu vội vàng bò vào bên trong. Là người làm mang đồ ăn lên. Giờ cậu biết dù có gào khản cả cổ thì họ cũng không thể thả cậu ra ngoài.
Thay vì đó, Gia Thụy bưng khay đồ ăn đến chỗ Mộc Lăng. Cậu cầm lấy hộp sữa trên khay đồ ăn đó rồi đi đến bồn rửa tay.
Gia Thụy xả nước nóng ra để làm ấm sữa. Cậu để hộp sữa ở đó rồi quay lại phía Mộc Lăng.
Cậu đưa từng muỗng đồ ăn qua khe hở nhỏ đó để anh ăn. Bên ngoài rất lạnh, bây giờ lại là ban đêm mà còn ở trên núi nữa. Cậu rất lo cho anh.
"Anh có muốn ăn nữa không?!"
"Em ăn đi, anh no rồi."
Cậu lau nước mắt rồi ăn phần đồ ăn còn lại. Cả hai chỉ ăn chung một suất nên đương nhiên không thể nào no nổi. Nhưng Mộc Lăng vẫn nói dối. Sau khi ăn xong, cậu lấy sữa ngâm trong nước nóng vừa nãy đưa cho anh uống.
"Anh cầm uống đi, em đi tìm túi chườm nóng cho anh."
Nói xong, cậu lục lọi trong các ngăn tủ để tìm túi chườm nóng. Tìm được rồi thì cho nước nóng vào, sau đó lại đưa cho anh.
Vì ở đây chỉ có một vài vật dụng để cậu dùng, thêm vào đó là chân đã bị xích nên chỉ đi được trong một phạm vi nhất định. Cậu ngồi tựa vào kính và nhìn anh.
Cả hai không đề cập đến chuyện gặp bà nội thế nào, mà Gia Thụy chỉ hỏi anh có lạnh không, có đói không. Vì cậu không muốn tạo thêm áp lực cho anh, chỉ cần cả hai tin tưởng nhau là được, giờ phút này, những lời đàm tiếu của người khác không còn quan trọng nữa.
"Anh yêu em!!"
Mộc Lăng nói rồi hôn lên mu bàn tay mình, sau đó đặt bàn tay đó lên môi Gia Thụy. Gia Thụy cười tươi rồi hôn vào lòng bàn tay anh.
Cả hai ngồi tựa vào kính và nhìn nhau, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi. Đến tối muộn hơn một chút thì có người mang sữa lên.
Cậu nhận lấy qua một ô cửa nhỏ, hệt như cảnh phạm nhân nhận đồ ăn trong phim.
Gia Thụy cầm ly sữa lại chỗ Mộc Lăng, từng muỗng từng muỗng đút cho anh. Rồi cả hai tựa vào kính mà ngủ, vẻ mặt của cả hai đều hiện rõ sự mệt mỏi tột độ.
Khi này, bà nội vẫn chưa hay biết gì, đã lái xe rời đi. Đến sáng hôm sau thì quay lại.
Đến khi nghe bác quản gia thuật lại chuyện bị Mộc Lăng đánh ngất xỉu thì bà mới gấp gáp chạy lên phòng quan sát.
Tất cả camera đều mở nhưng không thấy Mộc Lăng đâu. Khi này, bà đi ra ngoài quan sát thì thấy có điều bất thường ở lầu hai.
"Giỏi lắm, dám lên tận đó sao!!... Cho người lên kéo nó xuống đây cho ta!"
"Vâng..."
Người làm nghe xong thì bắt đầu leo lên đó. Còn bà nội ngay lập tức cũng chạy lên tầng hai.
"Gia Thụy con mau buông tay nó ra!"
Giọng nói khó chịu đó vang lên, Gia Thụy giật mình bừng tỉnh. Cậu nắm tay anh càng chặt hơn nữa.
"Người định làm gì??!"
"Buông tay ra!!"
Bà nội gỡ tay Gia Thụy và Mộc Lăng ra. Khi gỡ ra được thì cũng có người từ dưới đi lên.
Bên trong lời qua tiếng lại, bên ngoài thì kẻ đẩy người kéo. Mộc Lăng bị đám người đẩy suýt ngã khỏi ban công.
"Con mà còn làm loạn là ta cho người đẩy nó xuống ban công ngay lập tức!"
Gia Thụy nghe đến đó thì run cả người, cậu im lặng và nhìn anh bị đám người đó xô đẩy một cách thô bạo.
"Áhhh....Mộc Lăng....Mộc Lăng.."