122. Chương 122: Bà không đau lòng sao?

Yêu Em Đến Chết

Chương 122: Bà không đau lòng sao?

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại sao Gia Thụy lại hét lên? Bởi vì cậu đã tận mắt chứng kiến Mộc Lăng bị đám người kia vây quanh xô đẩy.
Khi Mộc Lăng bị họ thẳng tay đẩy xuống, trái tim cậu như ngừng đập một nhịp.
"Hức..." Cậu lao đến cửa kính, điên cuồng đập tay liên tục, gọi tên anh. Khoảnh khắc ấy, cậu như hóa điên.
"Ahhh... thả con ra, thả ra... hức... hức..." Cậu đá văng ly sữa tối qua, đập nát đèn ngủ. Đôi chân trần giẫm lên mảnh thủy tinh vỡ, máu chảy lênh láng khắp sàn.
Bà nội cậu đứng ở cửa, mắt trợn trừng nhìn Gia Thụy nhưng không nói gì. Lúc này, một cô người làm chậm rãi bước vào và cất tiếng:
"Thiếu gia... cậu qua đây đi, đừng đứng đó nữa, sẽ đau lắm!"
Đáp lại lời cô, là đôi mắt vô hồn của Gia Thụy. Giờ phút này, đau hay không đau còn quan trọng sao? Trơ mắt nhìn người mình yêu bị đẩy xuống lầu mà trong lòng không đau ư?!!
Gia Thụy bước qua đống thủy tinh vỡ, đi đến bồn rửa tay, rồi ôm chiếc áo của Mộc Lăng vào lòng.
"Người vẫn chưa chịu thả con ra sao? Đây là cách một người bà đối xử với cháu mình ư?"
Dù đôi chân đã đẫm máu, cậu vẫn cố gắng đi lại, đến trước mặt bà mình và tiếp tục hỏi:
"Rốt cuộc người đang bảo vệ hay hành hạ con đây? Phải làm cho con đau lòng thì người mới vừa lòng sao? Phải chia rẽ chúng con thì người mới chịu sao? Chúng con có gì không tốt chứ? Có gì sai chứ?!!!"
"Thả con ra đi, thả con ra đi... Anh ấy sẽ đau lắm, Mộc Lăng sẽ đau lắm..."
Lúc này, bà cậu ra hiệu cho cô người làm ra ngoài, rồi từng bước tiến vào. Bà tiến một bước, cậu lùi một bước. Khi bà ngừng lại, cậu vẫn tiếp tục lùi, lùi mãi cho đến chỗ đống thủy tinh vỡ lúc nãy.
"Con có thôi đi không? Hãy quay về làm Tần Gia Thụy của trước kia đi, chẳng phải lúc đó chúng ta rất vui vẻ sao... Ngoan nào, ta sẽ không làm gì con nữa!"
Cậu lắc đầu, nước mắt vẫn trào ra, làm nhòa cả tầm nhìn.
"Không! Anh Gia Dương đã từng bị lừa như vậy, nhưng người đâu có buông tha cho họ. Bây giờ Mộc Lăng ra sao con cũng chẳng biết, hay là người lại dùng cách dơ bẩn đó..."
Một tiếng 'chát' vang lên, Gia Thụy đứng không vững, ngã xuống. Tay cậu vì thế cũng bị mảnh thủy tinh ghim vào, máu chảy ròng ròng.
"Ta đang muốn nói chuyện nghiêm túc với con, con đừng để ta phải nổi nóng lên... Gia Thụy!"
Giờ phút này, cậu làm gì có tâm trạng để nói chuyện nghiêm túc chứ? Trong lòng lo lắng cho Mộc Lăng đến phát điên, nhưng bên ngoài lại phải cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Bởi vì nếu mất bình tĩnh, cậu sẽ thua. Bây giờ, cậu phải cố gắng thoát khỏi đây thì mới có thể tìm được Mộc Lăng.
"Thả con ra, con sẽ nói chuyện nghiêm túc với người..."
Cắn chặt đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi. Bây giờ, cậu chỉ có thể nghe theo. Cái cảm giác muốn thoát khỏi sợi dây xích này nhưng không có cách nào làm được khiến cậu như phát điên. Cậu muốn chặt bỏ đôi chân này cho rồi, nhưng lại không có vật gì sắc bén ở đây.
Gia Thụy nhìn sợi dây xích, cố gắng kìm nén nước mắt. Cậu thấy bà đã lấy chìa khóa ra, trong lòng hồi hộp vô cùng.
"Thả con ra..." Cậu cố gắng nói thật nhỏ nhẹ, bình tĩnh.
Bà cậu đưa chìa khóa vào vặn. Tiếng 'cạch' vang lên... Gia Thụy mừng rỡ dùng tay tháo còng ra, rồi lập tức đứng dậy bước đi.
Nhưng vì chân đã bị thương do giẫm phải mảnh vỡ của ly quá nhiều lần, cộng thêm việc bị xích lâu khiến chân không còn chút sức lực nào.
"Con đứng lại... Gia Thụy!"
Cậu khụy xuống, rồi lăn dài xuống cầu thang. Bà cậu thấy vậy mà hốt hoảng, cũng may là cậu không sao. Lúc này, Gia Thụy nhìn bà và nói:
"Cảm giác nhìn người mình yêu thương ngã xuống, người thật sự không đau lòng sao?"
Đây chính là cảm giác mà cậu đã nhìn thấy Mộc Lăng ngã xuống lúc nãy. Gia Thụy tiếp tục đứng lên, nhưng rồi lại khụy xuống.
"Con thôi đi, đừng làm bản thân mình bị thương nữa... Người đâu, lôi thiếu gia về phòng!"
Xung quanh đó, mọi người lại chạy đến, nhưng không ai dám lại gần. Bởi vì cậu đã cầm mảnh ly vỡ lúc nãy kề vào cổ mình để uy hiếp.
"Bây giờ có chết cũng chẳng sao cả..."