123. Chương 123: Đừng bỏ em...

Yêu Em Đến Chết

Chương 123: Đừng bỏ em...

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Thụy cứ thế lùi dần về phía sau, hễ có ai tiến lại gần, cậu lại ghì chặt mảnh thủy tinh hơn, khiến nó cứa sâu vào cổ mình.
Cậu lùi đến cửa thì Mộc Lăng từ bên ngoài lao vào. Khi anh ngã xuống, dưới chân đã có lưới đỡ nên không bị thương gì, chỉ hơi ê ẩm toàn thân.
"Gia Thụy!!!"
Anh lớn tiếng gọi tên cậu. Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, cậu lập tức quay người lại.
Gia Thụy buông mảnh thủy tinh xuống, sau đó nhào vào vòng tay Mộc Lăng. Đôi chân cậu quấn chặt lấy eo anh, vùi đầu vào vai anh mà khóc nức nở.
"Chúng... chúng ta về... hức... về đi..."
Cậu nức nở bên tai anh, tiếng nấc nghẹn ngào không dứt. Lúc này, bà cậu đi xuống và lại ra lệnh cho người kéo cậu và Mộc Lăng ra xa nhau.
Mấy tên vệ sĩ cao lớn vây lấy cậu, kẻ túm tay, người giữ chân. Khắp người cậu đều là vết thương, chỉ chạm nhẹ thôi cũng đau thấu xương. Đặc biệt là hai bàn chân, thủy tinh đã ghim vào rất sâu.
"Đừng mà... Đừng như thế mà!! Như... như vậy không phải là quan tâm... hức... hức... như vậy là ích kỷ, là ích kỷ... nức nở..."
Cậu bấu chặt lấy Mộc Lăng, còn anh thì dang tay cố gắng che chở cậu trong lòng. Một lát sau, anh mới cất tiếng:
"Được rồi, con sẽ dừng ở đây!!"
Mộc Lăng nói xong, không gian bỗng chìm vào im lặng đột ngột. Gia Thụy cũng sững sờ, hoảng hốt nhìn Mộc Lăng.
"Sao... anh nói sao, 'dừng lại' là sao hả??!"
"Anh xin lỗi."
Gia Thụy bị anh đẩy ngã xuống đất, cậu vẫn chưa thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy Mộc Lăng chuẩn bị rời đi, cậu liền nắm chặt lấy chân anh.
"Tại sao hả, tại sao anh bỏ lại em hả... Mộc Lăng... đừng đi mà... hức... em cố gắng như vậy thì tại sao anh lại bỏ cuộc hả... tại sao?!"
"Đừng bỏ em..."
Mộc Lăng quay đầu nhìn ra cửa, hướng về con đường dưới chân núi. Anh tháo chiếc nhẫn trên tay ra, thả rơi xuống nền gạch.
keng....keng......keng.......keng
Gia Thụy sững sờ nhìn chiếc nhẫn rơi xuống. Mộc Lăng cũng vì thế mà bước đi, không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
"Không... Mộc Lăng... sao anh bỏ lại em?"
Hai hàng nước mắt tuôn ra như suối chảy, cậu thật sự sụp đổ rồi. Gia Thụy cố gắng bò theo Mộc Lăng nhưng thân thể không cho phép.
"Mộc Lăng!!"
"Đừng mà... ahhh"
Cậu hét gọi tên anh, nhưng lúc đó, anh đã lên xe và chiếc xe đã phóng đi mất dạng.
Cậu ngã vật xuống, nằm nhìn trần nhà vô định, nước mắt vẫn chảy không ngừng. Khắp người toàn là vết thương, máu chảy lênh láng.
Cậu nắm chặt chiếc nhẫn Mộc Lăng đã bỏ lại, cắn chặt môi mà khóc. Tiếng khóc thê lương não ruột...
"Sao lại bỏ em một mình...."
Đến khi Gia Thụy ngất đi thì mọi người mới dám tiến lại gần. Gia Thụy vốn không phải người dễ động vào, nên bọn họ cũng không dám tùy tiện đụng chạm.
Sau khi đưa cậu về phòng, bác sĩ đã tiêm thuốc an thần cho cậu, sau đó là băng bó vết thương.
Nhưng cậu vẫn bị xích lại, lần này lại là chân khác. Trong phòng cũng không còn bất cứ vật dụng nào khác, chỉ trơ trọi giường và gối...
Người làm và vệ sĩ thì luôn túc trực canh chừng cậu, vì sợ cậu sẽ làm chuyện dại dột. Còn về Mộc Lăng, đến giữa trưa thì đã xuống đến chân núi, ngay lúc Gia Thụy tỉnh giấc.
Khi thức dậy, cậu buông tay ra. Chiếc nhẫn vẫn còn nằm trong tay cậu, vì chưa ai dám lấy ra. Nhìn thấy nó, nước mắt cậu lại rơi.
Gia Thụy vẫn chưa thể chấp nhận được việc mình bị bỏ lại nơi này, cậu càng thêm ấm ức mà khóc thật dữ dội. Gia Thụy lại gào lên trách mắng anh:
"Đồ khốn... anh bỏ em!!"
"Anh là tên khốn... tên khốn... ahhhh"