Yêu Em Đến Chết
Chương 125: Đợi anh
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia Thụy khụy gối xuống sàn nhà, mặt úp vào giường mà khóc. Đến khi nhớ ra chiếc nhẫn đã bị bẩn, cậu mới chật vật đứng dậy và đi đến bồn rửa mặt.
Cậu hất nước lên mặt, tự nhìn vẻ thảm hại của bản thân trong gương. Giờ đây, cậu chẳng biết phải làm sao. Mọi thứ cứ quay cuồng trong đầu khiến cậu không thể suy nghĩ thấu đáo.
Gia Thụy vô hồn thả chiếc nhẫn xuống bồn nước đã xả đầy ắp, rồi cầm lên lau. Khi lau bằng tay, cậu cảm thấy nó hơi nhám.
"....."
Dùng tay lau mạnh hơn, cậu cảm nhận rõ vết trầy xước quanh chiếc nhẫn. Cậu cầm lên nhìn, quả nhiên có một dòng chữ khắc.
'Đợi anh, làm ơn!!'
Thấy dòng chữ nguệch ngoạc đó, Gia Thụy mừng rỡ hẳn lên. Mộc Lăng không bỏ cậu, anh ấy chưa bao giờ có ý định bỏ rơi cậu ở đây.
Cậu cầm chặt chiếc nhẫn, tâm trạng dần tốt hơn. Gia Thụy đeo chiếc nhẫn của Mộc Lăng vào ngón tay giữa của mình, sau đó dùng khăn lau mặt sạch sẽ.
Cậu vui vẻ quay lại giường, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay mình. Cậu chắc chắn rằng anh sẽ sớm quay lại đây và đưa cậu rời khỏi nơi quỷ quái này.
Khi cậu đang vui vẻ thì bà cậu lại bước vào cùng một khay đồ ăn mới. Gia Thụy không ăn, lại trở về vẻ mặt vô cảm như trước.
Cậu biết nếu bây giờ cố gắng thuyết phục bà thì may ra mới có hy vọng. Vì thế, cậu đổi kế hoạch, không giải thích thêm nữa, mà quyết định chứng minh cho bà thấy luôn nỗi đau khổ khi bị ngăn cản.
Gia Thụy hất đổ ly sữa, sau đó quay về giường nằm.
"Con ăn không vào, Người đừng ép nữa. Hãy ra ngoài đi!"
Gia Thụy xoay lưng với bà và rúc mình vào chăn. Thái độ cậu không còn dữ dằn hay cộc lốc nữa, mà thay vào đó là sự tủi thân, đáng thương.
Bà cậu thấy vậy thì hơi mềm lòng. Bà ngồi xuống giường rồi lấy khăn lau đi chỗ sữa đổ. Thật ra, trong lòng mỗi người đều có một góc khuất, chỉ là có dám đối diện hay không mà thôi.
Lúc biết được tin Mộc Lăng lén lên lầu hai tìm Gia Thụy, bà vừa lo sợ vừa nóng giận. Bà sợ sẽ xảy ra chuyện không hay, còn giận vì thấy Mộc Lăng không nghe lời.
Thật ra, bà không còn giận hai đứa như trước nữa, nhưng lại không biết cách thể hiện cảm xúc của mình. Càng làm thì thấy mọi việc càng rối ren. Càng nói, Gia Thụy lại càng tức giận.
"Con ăn chút gì đi, ta sẽ cho người thay băng ở chân cho con. Nếu không có sức khỏe, lúc đó ta sẽ không cho con về..."
"Con không nghe, không nghe... Người đi ra chỗ khác đi!"
Lúc này, bà cầm tay lôi cậu dậy. Gia Thụy lại hoảng hồn dùng tay che mặt mình, cậu sợ mình lại bị tát nữa, nên theo phản xạ dùng tay để bảo vệ chính mình.
"Co..con..."
Thấy hành động vô thức đó, bà cậu liền buông tay cậu ra.
"Con ăn đi, ta sẽ ra ngoài!"
Bà cậu nắm chặt tay và quay đi. Vốn định nói sẽ cho cậu quay về, nhưng thấy hành động sợ hãi đó thì bà lại cảm thấy khó chịu.
Bà đã làm cho Gia Thụy sợ đến thế sao? Bà đã trở thành một người bà ghê gớm như vậy sao?
Bà cậu đưa bàn tay lên, bà cũng chẳng nhớ mình đã tát cậu bao nhiêu lần rồi. Bà thở dài rồi quay đi, còn Gia Thụy ngồi trong phòng nhìn tô canh gà.
Bà vẫn còn nhớ cậu thích canh gà... Rõ ràng là rất quan tâm cậu, nhưng lại luôn tìm cách chọc tức cậu.
Gia Thụy chui ra khỏi chăn và cầm muỗng lên ăn canh. Bà cậu đứng bên ngoài, thấy cậu ăn được thì cũng nhẹ lòng hơn. Bà đóng cửa lại và thực sự rời đi.