Yêu Em Đến Chết
Chương 126: Cô lập
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, Mộc Lăng về đến nhà, lập tức tìm kiếm tất cả tài liệu cần thiết và gọi luật sư riêng. Anh quyết định chuyển toàn bộ tài sản cá nhân sang tên Gia Thụy. Còn phần cổ phần mà cha anh để lại, anh cũng sẽ chuyển nhượng cho con trai và Gia Thụy.
"Thủ tục sẽ hoàn tất vào chiều mai. Cậu có thể đến văn phòng vào sáng ngày kia để ký tên và nhận giấy tờ."
"Được!"
Mộc Lăng bắt tay luật sư chào tạm biệt, sau đó lên lầu thu xếp quần áo và đồ đạc, chuẩn bị quay lại tìm Gia Thụy thêm lần nữa.
Phải mất hai ngày nữa thủ tục mới hoàn tất. Dù hơi lâu, nhưng anh tin cậu sẽ đợi được mình.
Khi lời nói không còn sức nặng, chỉ có hành động mới có thể chứng minh tất cả. Giờ đây, Mộc Lăng đã trao tất cả cho Gia Thụy, cam tâm tình nguyện trở thành kẻ trắng tay si tình.
Anh phải cho bà cậu biết, dù thế nào anh cũng sẽ chấp nhận tất cả.
Về phần Gia Thụy, sau khi uống xong một bát canh, cậu đã không thể mở mắt nổi nữa. Đôi mắt cậu cứ lờ đờ rồi hoàn toàn khép lại. Cậu ngã vật xuống giường, hoàn toàn bất tỉnh.
Thật ra, trong bát canh có thuốc mê. Không chỉ trong canh của cậu mà cả trong thức ăn của bà nội cậu cũng bị bỏ thuốc.
Căn nhà bây giờ chỉ còn mỗi bà cô người làm kia đi lại. Bởi vì tất cả mọi người đã ngủ mê man, giờ đây, nơi này hoàn toàn bị cô lập.
Cô ta đi đến phòng của cậu, tháo dây xích ở chân cậu ra, rồi kéo đi. Gia Thụy bị trói chặt cả hai tay hai chân, nằm trên một cái bệ, không hẳn là một cái hộp. Cậu được đặt lên đó, còn bà nội cậu thì bị trói đứng giữa một căn phòng khác.
Có lẽ do cơ thể bị thương nên cậu rất yếu, thuốc ngấm vào khiến cậu ngủ rất sâu. Cạnh đó là căn phòng của bà cậu.
Bà cậu tỉnh lại thì thấy cả người đau nhức ê ẩm, hai tay tê dại, mất hết cảm giác. Bà hoảng hốt khi phát hiện mình bị trói ở đây, còn trước mặt là bà cô người làm kia.
"Lão phu nhân đáng kính của tôi ơi, bà tỉnh rồi!"
"Cô làm cái trò gì vậy?"
Bà cậu vùng vẫy nhưng chỉ khiến vết thương đau thêm, đành phải đứng yên tại chỗ. Đột nhiên, màn hình trước mặt bà sáng lên, bà thấy Gia Thụy... Cậu bị trói y hệt như những năm về trước...
"Sợ rồi sao? Xem ra bà vẫn còn nhớ rõ lắm nhỉ. Thế nào đây, tôi có nên lặp lại cách bà đã làm năm đó không... hửm?"
Bà nội cậu bắt đầu run rẩy, hai chân như nhũn ra. Cô ta rời khỏi phòng, rồi đi đến căn phòng của Gia Thụy.
Bà cậu ở bên này nhìn thấy rất rõ vẻ mặt gian ác của ả ta. Rồi bà thấy ả cầm một ống thuốc, sau đó tiêm vào tay cậu.
Ít phút sau, bà thấy có người nào đó bước vào, nhưng chưa kịp nhìn rõ thì màn hình đã tắt. Cô người làm quay trở lại, ngồi gác chân lên bàn.
"Cảm giác của bà thế nào? Bà đang tò mò về tình trạng thằng cháu cưng của bà lắm sao?"
"Mày không được phép đụng đến một sợi tóc của nó... Mày..."
Bà cậu im bặt, không nói thêm lời nào khi thấy ả ta đưa tay lên ra hiệu dừng lại.
"Con trai mà tôi yêu thương chẳng phải đã bị bà hại chết rồi sao? Những chuyện kinh tởm bà đã làm, bà vẫn còn nhớ rõ lắm chứ!?"
Cô ta đi vòng quanh một lượt rồi lại tiếp tục nói.
"Bà đúng là một con quỷ chứ không phải người! Bà đánh đập nó, ép nó uống thuốc tự sát, bắt trói nó để lũ chó chết kia sỉ nhục nó. Chính bà đã ép nó đến bước đường cùng. Bà không còn chút nhân tính nào nữa... Vậy hôm nay, tôi sẽ cho bà biết cảm giác mất đi người mình yêu thương là như thế nào!"
Bà cậu run sợ tột độ. Cô ta... cô ta chính là mẹ của 'nó'. Bà như chết lặng khi nghe ả ta muốn làm hại Gia Thụy, nhưng bà lại chẳng thể thốt nên lời, hai mắt cứ trợn trừng.