Yêu Em Đến Chết
Chương 138: Ấm Ức
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia Thụy được anh ôm vào lòng dỗ dành, cậu cứ khóc nức nở khiến anh rất bối rối. Một tay anh dỗ dành cậu, một tay giúp cậu thay quần áo, nhưng thật khó khăn vì cậu cứ dụi đầu vào người anh, không chịu rời.
"À... hức... hức..."
"Bảo bối ngoan, đừng khóc nữa, ngủ đi nào... Ngoan nhé."
"HỨC...."
Mộc Lăng chưa kịp mặc quần áo xong cho cậu, đành kéo chăn đắp ngang người cậu cho đỡ lạnh. Anh không ngừng vỗ lưng dỗ cậu ngủ. Gia Thụy hai mắt đã díp lại nhưng vẫn cứ thút thít không thôi. Phải mất rất lâu sau đó, cậu mới ngủ yên.
"Haizz!"
Anh thở dài một tiếng rồi mặc quần áo cho cậu. Sau khi dọn dẹp xong, anh cũng lên giường ôm lấy Gia Thụy.
"Bảo bối ngủ ngon!"
Khi cả hai ngủ say, trời cũng đã gần sáng. Mộc Lăng chỉ chợp mắt được một lát đã tỉnh dậy đi chuẩn bị đồ ăn cho cậu. Mặc dù biết hôm qua mình hơi quá đáng, nhưng đối với anh thì chừng đó vẫn chưa là gì, bởi cậu đã bỏ mặc anh một khoảng thời gian dài rồi.
Mộc Lăng mở tủ lạnh ra, chỉ thấy toàn rau củ. Hèn chi gần đây cậu ốm yếu như vậy. Anh mặc thêm áo rồi ra cửa hàng mua thêm một ít đồ về nấu canh gà cho cậu.
Nào ngờ cửa hàng ngoài khu phố lại xa đến thế, tận ngoài kia. Anh đi đi về về mất cả buổi trời, vừa về đến cửa đã thấy một người đứng đó gõ cửa.
"Này, anh là ai thế?!"
"Anh là ai??"
Mộc Lăng nghe giọng đã biết là người tối qua. Anh liền kéo cổ áo xuống, chỉ vào vết hôn của Gia Thụy, ý muốn thể hiện mình là người của cậu.
"Anh là trai bao sao? Thôi đi đi, tôi đang đợi người trong lòng tôi, anh đừng làm phiền!"
Anh nghe bản thân mình bị người khác gọi là 'trai bao' thì tức đỏ mắt.
Mộc Lăng vừa nói vừa lấy ra từ trong túi một cái chìa khóa. Khi mở được cửa, vẻ mặt anh ta đắc ý vô cùng.
"Người trong lòng sao?! Ha, thật nực cười, vì em ấy là của tôi... Cút!" Sau khi vào nhà, anh đóng sầm cửa lại.
"Này... tên kia, anh là ai... mau mở cửa ra! Này!"
Tư Nhiên bất lực, vừa buồn vừa tức giận rời đi. Hôm qua bị cậu đuổi khéo, hôm nay lại bị anh đuổi. Thật ra anh chỉ muốn gặp Gia Thụy một lát thôi, nhưng đúng là thất bại thảm hại.
Sau khi Mộc Lăng vào nhà, anh lập tức đi vào bếp hầm canh. Trong lúc chờ đợi, anh đã lên tìm cậu.
Gia Thụy đã thức nhưng chưa muốn ngồi dậy. Cậu cứ nghĩ mình ổn cho đến khi cậu đứng dậy.
"A!"
Gia Thụy vừa đứng lên đã khuỵu xuống ngay lập tức. Eo, lưng, mông đều rã rời. Hai chân cậu run rẩy, cả người như bị xe cán qua.
Mộc Lăng ở cửa nghe cậu khóc, liền chạy như bay vào bế cậu lên.
"Bảo bối không sao chứ?!"
"..."
Gia Thụy vẫn còn giận Mộc Lăng nên chẳng thèm để ý đến, cậu lại chui vào chăn trùm kín mít. Khi nãy đứng lên, Gia Thụy đã cảm nhận phía sau mình còn ướt át... đó là một ít ti.nh di.ch. Rõ ràng hôm qua cậu thấy Mộc Lăng có đeo bao mà.
Lúc này, cậu tung chăn ra rồi hỏi anh:
"Rõ ràng hôm qua anh đã đeo nó mà!"
"Sao?!"
Gia Thụy liền dang chân ra, chỉ vào đùi mình. Vì mặc quần đùi nên thấy rất rõ ràng, nó vẫn còn một ít chảy ra. Mộc Lăng nhìn thấy liền hiểu ra, anh vội giải thích:
"Đúng là anh có đeo nhưng đã lén tháo nó ra... rồi lại bắn vào trong..." Mộc Lăng nói mỗi lúc một nhỏ, câu cuối cùng anh nói gì Gia Thụy cũng chẳng thể nghe rõ.
"Thì ra anh cố tình, mấy lần trước cũng là cố tình... Mộc Lăng, anh quá đáng lắm, anh khi dễ em lại còn... a... hu... hu..."
Gia Thụy lại bật khóc y hệt như tối qua, vô cùng ấm ức.
"Em đừng khóc, đừng giận mà. Anh sai rồi, anh xin lỗi!"