Yêu Em Đến Chết
Chương 139: Chuyện xấu hổ
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia Thụy khóc òa lên rồi thiếp đi trong vòng tay Mộc Lăng, cậu vì quá mệt mỏi nên cứ thế ngủ thiếp đi. Còn Mộc Lăng, anh chỉ còn biết dịu dàng dỗ dành cậu.
Mộc Lăng ôm cậu một lúc lâu, vén tóc mái lên và nhìn thấy vết sẹo cũ. Anh vuốt ve vết sẹo vài lần, rồi hôn nhẹ lên trán cậu. Đúng lúc này, Gia Thụy đột nhiên mở mắt, đối diện với anh. Cậu chợt nhận ra mình đang cãi nhau với Mộc Lăng mà lại ngủ quên mất... Gia Thụy cảm thấy vô cùng xấu hổ, quyết định tiếp tục làm lơ anh.
Thấy cậu cứ nhìn trời nhìn đất, Mộc Lăng bế bổng cậu lên.
"Á!"
"Anh đưa em đi thay quần áo."
Mộc Lăng nói rồi bế cậu vào nhà vệ sinh. Gia Thụy cứ hất mặt sang một bên, tỏ vẻ không quan tâm anh lắm. Sau khi anh thay đồ, tắm rửa rồi sấy tóc cho cậu, cậu vẫn cứ im lặng. Mộc Lăng nói gì cậu cũng không thèm trả lời. Mãi đến khi bế cậu xuống bếp, anh mới lớn tiếng nói cho cậu nghe:
"Nếu em không nói chuyện, anh sẽ không cho em ăn canh gà!!"
"..."
Gia Thụy nghe đến canh gà, lí trí liền dao động một chút. Cậu định mở miệng nhưng lại nghĩ đến chuyện hôm qua. Chẳng khác nào để Mộc Lăng lại được đà lấn tới, nên cậu không nhìn anh nữa mà chuyển sang nhìn tivi, cứ thế chuyển hết kênh này đến kênh khác.
Rất lâu sau, thấy cậu chẳng có động tĩnh gì mà cứ nằm lì ở đó, Mộc Lăng sợ cậu đói nên liền đem canh ra, năn nỉ cậu ăn. "Bảo bối, anh sai rồi, em ăn chút gì đi. Ăn hết chén canh này..." Gia Thụy nằm trên ghế, rung rung chân, chưa đợi anh nói hết, cậu đã chặn ngang lời anh.
"Không....là hai chén!!"
"Sao? Hai chén! Được, sẽ có ngay!"
Gia Thụy rất đói bụng, nhưng lại không muốn mở lời trước, đành cắn răng chờ đến khi anh năn nỉ thì mới chịu. Sau khi Mộc Lăng vội vã chạy xuống bếp, Gia Thụy cũng bật ngồi dậy, ăn sạch chén canh đầu tiên mà anh đã đặt trên bàn. Cậu ăn sạch nó chỉ trong nháy mắt.
"Em ăn hết chén canh này thì tha lỗi cho anh nhé!!"
"Anh đừng có mà dùng đồ ăn dụ dỗ em!!"
"Anh có cả túi đồ ăn vặt ở ngoài xe."
Chỉ cần nghe đến đồ ăn là hai mắt cậu sáng bừng lên.
"Thật sao?!"
Gia Thụy xoa xoa hai ngón tay, vừa thích thú vừa tỏ vẻ e ngại. Mộc Lăng biết cậu thích nên vẫn không bỏ được tật trêu chọc Gia Thụy.
"Đến giờ phải về rồi, hôm qua có người nào đó đuổi người ta đi làm gì chứ!"
Gia Thụy nhanh như chớp chộp lấy chân anh.
"Ai mà đuổi chứ, ở đây...ở lại đây đi, em sẽ đi lấy!"
Sau đó, Gia Thụy chạy vội ra xe anh để lấy cái túi đồ ăn vặt kia. Cầm được nó trên tay, cậu cười mãn nguyện, xem ra không bị anh lừa lần này.
"Này, cháu ở căn nhà 3005 cuối đường phải không?"
"Vâng, sao thế bà?" Cậu hoang mang đứng lại lắng nghe bà ấy nói.
"Ta biết tuổi trẻ rất sung mãn, nhưng nhiều quá sẽ suy thận đấy. Bạn gái cậu cũng hăng lắm, coi chừng cô ta là hồ ly muốn nuốt chửng cậu đấy... Cứ ầm ĩ cả lên!" Bà ta nói rồi đi vào nhà mất, bỏ lại Gia Thụy chẳng biết đào lỗ nào mà chui xuống.
"Ầm ĩ sao??"
Rồi đột nhiên cậu nhớ đến cái giường tối qua, đúng là nó đã va vào tường ầm ĩ thật... nhưng xấu hổ quá đi mất!
Cậu nhanh chóng cầm đồ rồi vội vã chạy về nhà. Gia Thụy thở hổn hển tựa lưng vào cửa, nghĩ một lúc rồi mệt mỏi kéo rèm các cửa sổ lại. "Tại anh mà cả khu đều biết chuyện xấu hổ đó rồi!!"