140. Chương 140: Nỗi niềm khó nói

Yêu Em Đến Chết

Chương 140: Nỗi niềm khó nói

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại Tần gia, bà nội đã đưa Gia Dương về đó để tiện chăm sóc. Gần hai tháng đã trôi qua kể từ biến cố đó, nhưng Gia Dương vẫn chỉ nằm bất động trên giường, ánh mắt vô hồn.
Khi tỉnh lại sau cơn hôn mê, trong đầu anh luôn văng vẳng một câu hỏi:
'Tại sao mình không chết đi?!'
'Tại sao nước biển không nhấn chìm mình, lửa không thiêu rụi mình?!'
Hàng vạn ý nghĩ tiêu cực cứ bủa vây tâm trí Gia Dương, khiến anh chỉ muốn chìm sâu mãi vào giấc ngủ mà không bao giờ muốn tỉnh dậy nữa.
Mặc dù đã được cấy ghép da, nhưng cơ thể Gia Dương vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, tinh thần anh vẫn mơ hồ, không thể tỉnh táo, cơ thể suy nhược nghiêm trọng.
Tháng trước, khi anh còn hôn mê, Nam Kình ngày nào cũng đến bệnh viện. Cậu ta được ba mẹ Gia Dương cho phép vào thăm vài lần. Thấy Nam Kình cứ khóc lóc vì Gia Dương, trong lòng bà không khỏi thấp thỏm lo sợ.
Bà bắt đầu nghi ngờ Nam Kình có tình cảm đặc biệt với Gia Dương chăng? Liệu cậu bé có chấp nhận Gia Dương trong tình trạng hiện tại hay không? Và liệu bà nội có bỏ qua cho hai đứa, hay lại làm lớn chuyện một lần nữa? Tóm lại, khi biết chuyện giữa Nam Kình và Gia Dương, bà lại càng không yên lòng. Cảm giác bất an này giống hệt như ngày bà đã đánh mất Gia Dương khỏi vòng tay mình... chỉ trong chớp mắt, đứa con trai bà đã biến mất không dấu vết.
Thời điểm này, ai cũng có nỗi lo riêng trong lòng. Việc cả hai đứa con của bà đều gặp trắc trở trong chuyện tình cảm khiến bà vô cùng lo lắng.
Reng reng~~
Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến ba mẹ cậu đang ở phòng khách giật mình.
"Là mẹ!"
Ba Gia Thụy nghe vậy thì im lặng một lát, rồi gật đầu ra hiệu cho mẹ cậu nghe máy.
"Con sắp xếp việc nhà ở đó. Vài ngày tới, ta sẽ về cùng Gia Dương... Con gọi cho Mộc Lăng, bảo nó đưa Gia Thụy về nhà."
"Vâng, con sẽ bảo anh ấy gọi Mộc Lăng ngay. Mẹ và Gia Dương nhớ ăn uống đầy đủ. Nếu không thì mai con với anh ấy sẽ lên đó một chuyến."
"Không cần đâu, mọi chuyện đã tạm ổn. Nhưng đợi Gia Dương về, ta có việc quan trọng muốn nói với nó..."
Nghe chưa hết câu, mẹ cậu đã vội vàng lên tiếng.
"Mẹ..."
"Ta biết. Lần này ta đã suy nghĩ rất kỹ rồi... Chuyện này dù sao cũng phải giải quyết dứt điểm. Hôm đó ta sẽ tính sau. Được rồi, hai đứa cũng nhớ quan tâm đến nhau. Ta cúp máy."
"Vâng... Haizz, anh mau gọi Mộc Lăng bảo nó đưa Tiểu Thụy về đây. Chẳng biết trốn đi đâu nữa rồi!"
Mẹ cậu nói thế rồi bỏ đi, ba cậu cũng cầm điện thoại lẽo đẽo đi theo sau...
"Ahh...ahh... dừng lại..."
"Tên Mộc Lăng đáng ghét này, anh là trâu sao?!"
Gia Thụy bực tức, pha một gói trà cũng không yên ổn. Từ sáng đến giờ, Mộc Lăng cứ thấy cậu đứng yên làm gì là lập tức chạy ra phía sau ôm ấp, cọ xát... toàn làm những chuyện không đứng đắn chút nào.
"Anh tránh ra, em đang pha nước nóng đấy. Có ngày em lột da anh ra đấy!"
Mộc Lăng nghe vậy mới chịu dừng. Sau khi thấy cậu pha xong và đem trà ra phòng khách thì anh cũng chạy theo sau.
Anh giành ngồi xuống ghế trước, sau đó kéo cậu ngồi lên đùi mình.
"Em lần đầu thấy tên mặt dày như anh đó. Lúc trước thì ở lì trong nhà người khác, bây giờ lại còn mang cái mặt dày này ở lại đây. Anh nói xem, bây giờ mặt anh đã dày lên mấy phân rồi?"
Mộc Lăng nghe cậu mắng chỉ khoái chí cười tươi, bởi cậu nổi giận trông cũng thật đáng yêu. Mộc Lăng luồn tay vào áo cậu, vuốt ve lên xuống.
"Thế mà cũng có người yêu tên mặt dày này."
"Đấy, lại không biết liêm sỉ... Mau bỏ cái tay thối của anh khỏi người em!"
Nghe vậy, Mộc Lăng càng làm tới, chui hẳn vào áo cậu, ngậm lấy một bên ngực. Cái lưỡi hư hỏng liếm láp vòng quanh rồi lại dùng sức mút mạnh.
"Ahh~~" Chân tay Gia Thụy co quắp, người cậu uốn éo đủ kiểu.
Reng reng~~
"AHHH..." Gia Thụy giật mình ôm lấy đầu anh. Nghe tiếng chuông điện thoại, Mộc Lăng đưa tay cầm lấy điện thoại, nhưng tay kia vẫn không quên chuyển sang cầm lấy thứ khác.