Yêu Em Đến Chết
Chương 142: Trò Đùa Khiêu Khích
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Lăng cứ mơn trớn khắp cơ thể cậu, cho đến khi cậu đột nhiên run rẩy thì tay anh vuốt ve nhanh hơn. Khoái cảm dâng trào khiến cậu không kìm được mà trút bỏ, chất lỏng ấm nóng bắn tung tóe khắp bụng và ngực Mộc Lăng.
"Ưmm."
"Sướng đến vậy sao… Hay em còn muốn thứ khác khiến em sướng hơn nữa!?"
Gia Thụy không trả lời nhưng mặt cậu vẫn còn giận dỗi vì trò trêu chọc của anh ban nãy. Thế rồi cậu nhích mông ra sau một chút. Gia Thụy ngồi lên vật đang cương cứng kia, nhẹ nhàng xoay tròn vài vòng.
"Anh muốn làm em sướng hay anh đang muốn sướng đây, hử?"
Anh khẽ hừ một tiếng, bàn tay anh lập tức vuốt ve đùi cậu, biểu lộ rõ sự khát khao. Còn Gia Thụy lại chẳng chịu làm theo, cậu leo xuống và quỳ gối cạnh anh, từ từ kéo khóa quần và vứt luôn chiếc quần của anh sang một bên.
"Táo bạo lắm đấy!"
"Anh là đang khen em sao…"
Gia Thụy cười sau đó kéo quần lót Mộc Lăng xuống tận chân. Rồi cậu đưa lưỡi liếm lấy vùng bụng dưới của anh. Mộc Lăng cảm thấy nóng ran người ngay lập tức, anh xoa đầu cậu rồi đẩy nhẹ cậu xuống thấp hơn một chút.
"Giúp anh!"
"Giúp như thế nào đây… như này… hay là thế này?"
Vừa nói cậu vừa cầm nắm, vuốt ve nó, rồi xoa nắn đến hai viên ngọc kia. Rõ ràng là cậu đang muốn trả thù anh mà.
"Ưm."
Mộc Lăng khẽ rên lên vì đầu lưỡi mềm mại của cậu đã chạm vào phần đỉnh của vật nóng kia. Cảm giác này thật sự quá đỗi kích thích.
Đầu lưỡi cậu di chuyển quanh phần đỉnh, trêu chọc anh. Khi thấy Mộc Lăng tận hưởng như thế, cậu liền hạ miệng xuống một tý, ngậm lấy luôn phần đỉnh.
Cậu làm anh vừa đau đớn vừa khoái cảm. Gia Thụy thật ra cũng học được không ít chiêu trò từ Mộc Lăng. Cậu bắt chước cách anh đã làm với cậu trước đó.
Đầu tiên, cậu nhẹ nhàng liếm dọc thân rồi từ từ ngậm vào. Gia Thụy cố gắng nuốt trọn, khiến nó đâm sâu vào tận cổ họng cậu.
"Ư…" Cậu thậm chí không thở nổi, nhưng điều đó lại khiến anh vô cùng thích thú, cảm giác được bao bọc chặt chẽ, ấm nóng. Nó kích thích đến mức anh chỉ muốn buông xuôi.
Nhưng tiếc thay, cậu chỉ dùng miệng được vài lần rồi lại nhả ra, sau đó lại dùng tay. Cậu thè lưỡi mình liếm một bên ngực anh, hệt như anh đã làm với cậu ban nãy. Gia Thụy mút được vài cái rồi lại dừng.
Cảm giác lửng lơ, dở dang đó lại tiếp diễn. Rõ ràng Gia Thụy đang cố tình trêu chọc. Đột nhiên cậu đứng dậy trước mặt anh, quỳ gối lên ngực Mộc Lăng, hai tay vén cao áo lên rồi vuốt dọc cơ thể mình xuống đến mông.
"Anh đang rất thèm thuồng thì phải!?"
Cậu vuốt ve từ ngực xuống đùi, mỗi cử động đều khiến Mộc Lăng cảm thấy nóng bỏng mắt, anh vươn tay chạm vào bụng, rồi đến đùi cậu.
'Chát'
"Bỏ tay ra, đã cho phép anh chạm vào đâu."
"Bảo bối à…"
Gia Thụy cười đầy mãn nguyện, cởi áo ném thẳng lên mặt Mộc Lăng.
"Cho anh mượn để tự mình giải quyết, em đây hết hứng rồi!!… À, xong rồi thì nhớ giặt quần áo đấy."
Nói xong Gia Thụy bỏ đi, để cho anh hụt hẫng suốt cả một buổi. Cái thân hình Gia Thụy rất đẹp, đôi mông căng tròn kia thật sự khiến anh muốn véo vài cái.
Nhưng cậu đã bỏ vào phòng mất tăm rồi, nếu là bình thường Mộc Lăng sẽ đuổi theo rồi khiến cậu khóc nức nở mới chịu dừng. Nhưng giờ mà làm vậy có lẽ người phải khóc sẽ là anh, chứ không phải cậu.
Mộc Lăng cầm áo Gia Thụy hít hà lấy hít hà để, không chỉ mùi của nước giặt mà là mùi của cậu. Một mùi hương khiến anh chỉ muốn ngất ngây, Mộc Lăng vừa ngửi áo cậu vừa nhớ đến thân hình bỏng mắt kia mà tự mình giải tỏa.
Cũng một lát sau thì anh mới trút bỏ. Mộc Lăng đặt tay lên trán thở dài thườn thượt…
"Mình sao vậy chứ!!"