Yêu Em Đến Chết
Chương 155: Thời gian ở cạnh Alex
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ ngày Mộc Nam Kình rời đi, cậu đã cắt đứt mọi liên lạc với mọi người. Cậu biết làm vậy sẽ có lỗi với Gia Thụy, nhưng Nam Kình thực sự không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Lần trước nghe được tin ba tháng sau Gia Thụy sẽ tổ chức hôn lễ, Nam Kình đã biết rằng bà nội Gia Thụy đã thực sự chấp nhận mối quan hệ này rồi. Việc Gia Dương có người khác bên cạnh thì cũng chẳng có gì lạ.
Thực ra Nam Kình không sợ việc mình có quên được Gia Dương hay không, điều cậu sợ chính là mỗi khi nhắc đến tên anh, cậu lại cảm thấy đau lòng. Cậu đã từng ước một lần cả hai sẽ tự nguyện đến bên nhau, ở cạnh nhau đến cuối cuộc đời... Giấc mơ này đã khiến cậu đặt vào rất nhiều niềm tin, và cũng phải nhận lại không ít thất vọng.
Nhưng giờ thì tốt rồi. Sau này sẽ không ai biết cậu từng yêu người kia điên cuồng đến mức nào, sẽ không ai biết được những gì cậu đã làm trước đây nữa... Rồi tất cả sẽ chỉ còn là quá khứ.
Nam Kình đi loanh quanh trong nhà, rồi lại lên mạng tìm xem có thứ gì vui để làm không. Suốt buổi, cậu tìm thấy một trang web dạy làm bánh ngọt. Trông nó hấp dẫn và đẹp mắt hơn hẳn những loại bánh cậu từng ăn. Nam Kình lập tức đi mua nguyên liệu theo công thức được đăng tải trên đó.
Ban đầu cậu rất háo hức, nào là trứng, sữa, bột làm bánh... Nhưng khi đánh trứng, cậu lại làm hỏng máy, đành chuyển sang đánh trứng bằng tay. Mất rất lâu trứng mới đều, mà tay cậu cũng muốn rã rời. Nam Kình tập trung suốt buổi, nhưng đến khi nhìn lại thành quả của mình, cậu chẳng muốn ăn chút nào.
“Chẳng lẽ lại lừa người ta sao... Chẳng giống cái bánh gì cả!”
TING~~
Nam Kình vừa định ăn thử thì có tiếng chuông cửa. Bình thường cô về sẽ tự mở cửa, cần gì phải bấm chuông. Nam Kình nhìn qua màn hình quan sát, thấy Alex đang đứng bên ngoài.
“Alex…”
“Ồ Koala, cậu bị làm sao thế?!” Alex bước vào, đặt ba lô xuống ghế rồi liên tục hỏi thăm Nam Kình. Nhưng đột nhiên, Nam Kình hoảng hốt nhìn xuống ngực Alex.
“Cậu còn là sinh viên?!”
Alex gật đầu, rồi đưa bảng tên của mình cho Nam Kình xem.
“Ôi trời, vậy cậu phải gọi tôi là anh chứ. Cậu nhỏ hơn tôi tận năm tuổi!” Nam Kình bắt đầu trầm tư, vì suốt thời gian qua cậu cứ nghĩ Alex lớn tuổi hơn mình. Cậu vừa nói xong, Alex đã trơ mặt ra cười.
“Em còn nghĩ anh nhỏ tuổi hơn em, vì trông anh nhỏ con thế mà!”
“Thôi đừng nói nữa... tôi cảm thấy như hôm nay mình lại bị lừa thêm lần nữa vậy. Cô tôi phải nói tuổi của tôi cho cậu biết chứ, cô không nói sao?”
“Có chứ, cô ấy bảo anh dễ thương lại còn chưa phát triển hoàn toàn... Vì vậy em mới nghĩ anh nhỏ tuổi hơn em!”
Nam Kình thực sự bất ngờ khi cô mình nói như vậy, thế nhưng cậu cũng mặc kệ chuyện này, rồi lấy con hươu cao cổ đã mua hôm trước đưa cho Alex.
“Cho cậu.”
“Woo... anh mua nó cho em!” Alex nhận được quà của Nam Kình thì vui vẻ ra mặt, nhưng Nam Kình vẫn thắc mắc tại sao cậu ta lại có mặt ở đây. Khi hỏi ra, cậu mới biết Alex đến đây để ở nhờ vì căn nhà cậu ta thuê đã xảy ra vấn đề.
“Em được cô cho phép ở chung phòng với anh!” Alex háo hức nói với Nam Kình.
Thì ra là vậy, hôm về nhà cậu đã thấy hai ba cái vali lạ trong phòng mình.
“Là cô tôi cho phép, nhưng tôi đâu cho phép cậu dùng chung phòng với tôi!”
“Nhưng em đã…” Nam Kình thấy gương mặt điển trai đó đang tỏ vẻ lo lắng thì bật cười.
“Đùa đấy, cậu đừng phá tôi là được!”
Sau đó, Alex xuống bếp dọn dẹp mớ hỗn độn Nam Kình bày ra, rồi nấu luôn bữa tối. Vì từng làm thêm ở nhà hàng nên trình độ nấu ăn của Alex rất đỉnh. Cứ thế, cô của cậu về, rồi cả ba người cùng xuống bếp dùng bữa tối và ăn bánh Nam Kình làm. Dù không giống bánh lắm nhưng ăn cũng tàm tạm.
Thời gian dùng bữa tối không dài nhưng trôi qua một cách bình yên lạ thường. Lúc này Nam Kình mới nhận ra, khi ở cạnh Gia Dương, cậu là một người điên cuồng vì tình yêu; còn khoảng thời gian tiếp xúc với Alex thì cứ như cậu chạm vào mây vậy, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng và rất yên bình. Cả hai người bọn họ đều có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu...
Sau bữa tối, lúc cả hai lên lầu, cô cậu mới nhắc.
“Hai đứa ngủ chung thì đừng có đánh nhau nhé. Nam Kình, để em ấy ở đây một thời gian thì đừng có ức hiếp nó!”
Nam Kình nghe hai từ "ức hiếp" thì làm vẻ mặt khó coi. Cậu đâu thèm ức hiếp một tên to xác như vậy đâu chứ.
“Tôi ngủ đầu này thì cậu phải ngủ đầu đó!”
Nam Kình phân chia chỗ ngủ với Alex, vì cậu chẳng thể nào ngủ được nếu hai đứa đối mặt nhau như vậy. Nhưng dường như Alex chẳng chịu, mà đòi ngủ cùng hướng với Nam Kình.
“Kệ cậu, tôi nằm ở đây. Chỗ nào còn trống thì cậu tự lựa mà nằm!”
Nam Kình trèo lên giường, trùm chăn lại ngủ, còn Alex sau khi tắm cũng leo lên giường... Và đương nhiên, cậu ta nằm ngay phía sau lưng Nam Kình!
“Koala... ngủ ngon!”