154. Chương 154: Lời xin lỗi

Yêu Em Đến Chết

Chương 154: Lời xin lỗi

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Thụy dẫn Nam Kình đến phòng của Gia Dương rồi rời đi. Nhưng khi đứng trước cửa, Nam Kình vẫn phân vân không biết nên bước vào hay quay lưng bỏ đi.
Có lẽ cả hai đã đi quá xa rồi. Cậu biết rằng mình tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, đành phó mặc cho số phận vậy.
"Gia Dương... Em muốn đến gặp anh trước khi anh vào phòng phẫu thuật."
"Gặp rồi thì làm sao?!"
Khi Gia Dương đột ngột hỏi vậy, cậu cũng không biết phải trả lời thế nào. Thật sự là vậy, cậu chẳng biết đến gặp anh để làm gì, dù họ cũng không thể nói chuyện đàng hoàng với nhau. Nhưng dù sao đi nữa, Nam Kình vẫn không quên gửi lời xin lỗi đến Gia Dương.
"Em muốn xin lỗi về tất cả... Em thành thật xin lỗi anh. Dù anh không tha thứ thì em vẫn muốn xin lỗi. Em biết anh ghét những việc em làm, biết anh khó chịu khi gặp em. Em biết lúc anh mơ hồ đã nhận nhầm em là anh ấy... Em biết tất cả, nhưng vì em quá cố chấp. Chuyện em gây ra có lẽ em sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Cuối cùng, em vẫn mong anh hãy nhìn về phía trước... Đây là lần cuối em yêu anh một cách chân thành, xin lỗi!!"
Từ đầu đến cuối, Gia Dương vẫn quay lưng lại với Nam Kình. Nam Kình biết anh ghét mình đến mức nào, nên cậu mới muốn gặp anh lần cuối trước khi về Pháp. Mọi chuyện nên dừng lại ở đây thôi.
Sau khi Nam Kình quay người bỏ đi, vài chỗ trên quần Gia Dương đã thấm ướt vì nước mắt. Anh chẳng hiểu mình rơi lệ vì điều gì nữa... Là vì nghe cậu nói lần cuối yêu mình sao? Vậy từ ngày mai, Nam Kình sẽ không yêu mình nữa sao?!!
(Dòng suy nghĩ của Nam Kình)
"Gia Thụy à, thật xin lỗi, việc trở thành một phần của gia đình cậu tôi không dám mơ mộng nữa rồi! Hẹn gặp lại vào ngày cậu trở thành người hạnh phúc nhất!!"
Với những dòng suy nghĩ đó, Nam Kình một mình về nhà và mang hành lý rời đi. Có lẽ cậu phải mua thêm một vé máy bay sớm hơn dự định rồi.
Cậu đặt được vé máy bay khởi hành vào đầu giờ chiều. Trong thời gian chờ đợi, Nam Kình ăn uống và mua một vài món đồ làm quà cho Alex.
Trong trung tâm thương mại, cậu thấy một gian hàng bán gấu bông rất dễ thương. Nam Kình vào chọn mua được một chú hươu cao cổ màu vàng nâu rất đẹp, trông rất hợp với Alex. Khi cậu định tính tiền thì lại thấy một con koala. Cậu nhớ mỗi lần Alex gọi mình đều gọi là "koala" chứ không phải "Nam Kình". Lỡ thấy rồi, cậu quyết định mua cả hai luôn.
Sau khi đi dạo một lúc, cũng đến giờ lên máy bay. Trong suốt chuyến bay, Nam Kình chìm vào một giấc ngủ thật dài, có lẽ vì quá mệt mỏi sau những ngày vừa qua...
Nam Kình xuống máy bay khi trời vẫn còn khuya, nên cậu tìm một khách sạn để ngủ qua đêm chứ không về nhà cô mình ngay. May mắn là khách sạn cách đó không xa còn phòng trống, nên cậu chọn nơi đó.
Đến sáng hôm sau, Nam Kình mới trở về. Cả người cậu đầy thương tích khiến cô cậu phải giật mình.
"Sao thế này??"
"À, con không sao cả!!"
"Mặt mũi thế kia mà bảo không sao cái nổi gì?! Vào nhà nhanh lên để cô rửa vết thương cho!"
Nam Kình gật đầu rồi đi vào nhà. Cậu cảm thấy thật vui vẻ biết bao khi được người khác quan tâm như vậy...
Sau khi được cô rửa vết thương xong, cậu lại đi loanh quanh trong nhà, rồi chợt thắc mắc không biết Gia Dương đã thế nào... Nhưng suy nghĩ đó chỉ vụt qua rồi biến mất.
Có lẽ không thể quên ngay, nhưng từ từ rồi cũng sẽ quen thôi...
(Dòng tự nhủ)
"Mộc Nam Kình, cố lên nào!!"