164. Chương 164: Lần ra tay đầu tiên

Yêu Em Đến Chết

Chương 164: Lần ra tay đầu tiên

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đói quá, Alex dọn đồ ăn ra đi, chúng ta cùng ăn!”
“Nam Kình, pha cho cô một cốc cà phê ít đường nhé, cô sắp không mở mắt nổi nữa rồi!”
“Vâng, con đi ngay.”
Hai người cùng xuống bếp. May mắn là cô đang ở phòng khách nên không nhìn thấy những hành động mờ ám phía sau. Bất ngờ, Alex nắm lấy tay Nam Kình rồi đưa lên môi hôn. Lúc này, Nam Kình sợ đến tái mặt, vừa mới thoát khỏi nguy hiểm mà Alex lại tiếp tục hành động như vậy. Cậu vội quay lại nhìn xem cô có thấy không, nhưng may mắn là cô chỉ ngồi yên đó... Thế nhưng, khi cậu vừa quay mặt đi, Alex lại hôn lên má cậu một cái chụt.
“Tên điên này! Muốn chết à?... Thôi đi mà haha…” Nam Kình đang giận Alex nhưng cậu ta cứ trêu chọc, Nam Kình bị Alex chọc vào bụng đến mức sắp bật cười thành tiếng.
“Tên điên này, tránh xa tôi ra!” Nam Kình mang cà phê ra cho cô, nhưng vẫn không quên quay lại lườm Alex.
Cậu định phụ Alex dọn đồ ăn ra, nhưng cậu ta vẫn cứ trêu ghẹo, chẳng hề biết sợ là gì, nên Nam Kình đành mặc kệ Alex ở trong bếp. Khi ra bàn ăn, Nam Kình cũng không ngồi cạnh Alex nữa, cậu chọn ngồi cạnh cô và đối diện với Alex.
Khi cả ba đang ăn trong im lặng, Alex lại giở trò, lấy chân chạm vào chân Nam Kình. Cậu đang ngồi cạnh cô nên không dám lớn tiếng, đành nhịn Alex lần này, nhưng Alex không dừng lại ở đó, cậu ta còn làm nhiều trò kỳ quặc khác dưới gầm bàn.
“Nam Kình, con sao vậy? Sao mặt lại đỏ bừng lên thế?”
“Co…con không sao cả, chỉ là con ăn nhanh quá nên bị nóng cổ thôi… Con đi lấy nước!”
Nam Kình chỉ tay về phía bếp rồi đứng dậy đi. Cầm ly nước mà tay cậu run lẩy bẩy, vừa uống vừa thầm chửi rủa Alex trong bụng. Thế là cả buổi hôm đó, Nam Kình chẳng thể ăn uống yên ổn được nữa. Đợi lúc Alex rửa bát, cậu vội vàng chạy lên phòng, mang theo một đống bánh kẹo để ăn.
Vì Nam Kình đã khóa cửa, Alex không vào được nên cứ đứng bên ngoài đập cửa ầm ầm đòi Nam Kình mở.
Cạch… Người mở cửa không phải Nam Kình, mà là cô của Nam Kình từ phòng bên cạnh.
“Hai đứa có thôi ngay không! Xuống lầu hết đi. Cô không thể nghỉ ngơi được nếu hai đứa cứ ồn ào như vậy đâu!”
Alex bị mắng như vậy liền sợ hãi, quay mặt vào góc tường đợi Nam Kình ra, sau đó cả hai lại nắm tay nhau xuống phòng khách.
“…”
“…”
Nam Kình ngồi dưới thảm, còn Alex thì ngồi trên ghế. Chẳng hiểu sao, Alex lại kéo Nam Kình ngả lưng về phía đùi mình rồi vuốt tóc cho cậu.
“Bệnh à… Bỏ ra!”
Alex chỉ cười, rồi lấy chân cọ vào đùi Nam Kình. Lúc này, Nam Kình mới thực sự nổi giận. Vừa nãy chưa kịp tính sổ với Alex, giờ cậu ta lại tự tìm đòn rồi. Nam Kình đẩy Alex ngã xuống ghế sofa, sau đó cầm gối đập thật mạnh vào mặt Alex để trút giận.
“Anh giận lên nhìn đáng yêu lắm… Nằm xuống nào!” Alex kéo Nam Kình ngã xuống, rồi ôm chặt cậu vào lòng.
“Em hôn anh được không?!”
Alex hỏi thừa… Nam Kình đương nhiên sẽ không đồng ý, cô còn ở trong nhà, làm những chuyện này có ngày sẽ chết vì đau tim mất.
“Không.”
“Em biết anh sẽ trả lời như vậy, nhưng em vẫn sẽ hôn anh.” Nói rồi, Alex liền dùng sức quấn chặt lấy Nam Kình rồi hôn lên môi cậu.
“Anh vừa ăn kẹo vị bạc hà.”
“Mặc kệ…” Không để Nam Kình nói hết, Alex liền ngậm lấy môi cậu, một tay giữ ngang eo, thỉnh thoảng lại chạm nhẹ qua mông cậu rồi thôi. Nhưng hai người nằm dưới này hôn nhau như vậy, quả thật có chút kích thích… Vừa sợ hãi lại vừa thấy thích thú.
Nam Kình đúng kiểu “chạy tình thì tình theo”, trốn được Gia Dương lại gặp phải Alex thích quấn quýt. Cậu chẳng thể làm gì để phản kháng, đành cứ nằm yên như vậy cho đến khi Alex ngủ thiếp đi.
TING…
Nghe tiếng chuông cửa, Nam Kình vội vàng ra mở mà không thèm nhìn màn hình quan sát. Cậu nghĩ rằng chuyện trộm cướp kia đã không còn nữa, vả lại có cô và Alex ở đây, nên cũng không để ý nhiều.
Vừa mở cửa, cậu thấy một thùng hàng chuyển phát nhanh, trên đó ghi tên mình. Nam Kình cúi người định bưng lên thì đột nhiên cổ cậu bị thứ gì đó siết chặt lại.
“A…!” Nó khiến cậu đau đến mức không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, đành khuỵu xuống đất cố gắng tháo gỡ vật đang siết trên cổ mình.
‘Cứu!… Khó thở quá! Alex…’