Yêu Em Đến Chết
Chương 171: Nguy hiểm rình rập
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả đoạn đường về nhà vô cùng căng thẳng, không ai nói với ai câu nào cho đến khi về đến nơi. Vì nhà Mộc Lăng đang được sửa sang, Nam Kình và Alex đành phải tạm trú ở nhà Gia Thụy.
Ban đầu, cậu cứ nghĩ chỉ có Mộc Lăng ở đây, nào ngờ cả cha và mẹ cậu cũng có mặt.
"Cha mẹ, hai bác... con về rồi!"
"Tiểu Kình về cùng bạn đấy à!"
Nam Kình gật đầu, sau đó tiến đến chỗ bà nội Gia Thụy để chào hỏi. Cậu thoáng thấy Chu Ân cũng có mặt ở đó, liền hơi e sợ. Nam Kình lùi lại một bước, nhưng Gia Thụy đã kịp thời đỡ lấy cậu từ phía sau.
"Cậu sao thế?... À, kệ hắn đi. Ngày mai hắn ta sắp rời khỏi đây rồi."
"Ừm."
"Bà nội!"
Cả hai cùng gọi bà nội, rồi vui vẻ chạy đến ôm bà. Từ nhỏ, Nam Kình đã thường xuyên ở đây. Đặc biệt, vì Nam Kình rất trầm tính và biết vâng lời, bà nội rất có thiện cảm với cậu.
"Ôi, hai đứa về rồi... Chu Ân, con vào bếp phụ giúp mọi người một tay đi!"
"Vâng."
Sau khi bà sai Chu Ân đi, bà xoa đầu, nắm tay Nam Kình hỏi han đủ chuyện. Cả nhà rất vui vẻ, còn Alex thì được cha mẹ Mộc hỏi thăm về việc quen biết Nam Kình như thế nào... Chỉ riêng Chu Ân là nghiến răng trợn mắt nhìn Nam Kình từ trong bếp.
Thấy Alex có vẻ thân thiết hơn với mọi người, Nam Kình cùng Gia Thụy mang đồ đạc lên phòng. Ban đầu, Gia Thụy không nghĩ Nam Kình thực sự dẫn bạn về nên chỉ chuẩn bị một chiếc giường đơn. Khi nói điều đó với Nam Kình, cậu không hề tỏ ra khó chịu, điều này khiến Gia Thụy khá ngạc nhiên.
"Cậu có thể ngủ chung giường với người bạn nước ngoài đó sao?!"
"Em ấy là Alex... mình ngủ chung giường với em ấy cũng không sao, vì bọn mình ngủ với nhau khá thoải mái rồi."
"Ồ..." Gia Thụy ồ lên, rồi nhìn ra cửa, biết huynh trưởng mình đang ở bên ngoài nên lặng lẽ rời đi. Bởi vì Nam Kình cứ mải mê sắp xếp đồ đạc mà không hề để ý Gia Dương đã đứng sau mình từ lúc nào.
"Tiểu Kình. Cậu ta thực sự là người yêu của em sao?"
Là giọng của Gia Dương!
Cậu quay lại thì thấy Gia Thụy đã không còn trong phòng, cánh cửa thì đã khóa chốt bên trong.
Thôi thì lần này đối mặt nói rõ mọi chuyện một lần cho xong. Cậu đặt đồ xuống và nghiêm túc trả lời Gia Dương.
"Nếu không phải thì sao, còn nếu phải thì sao... huynh khó chịu à?!"
"Đúng vậy... huynh khó chịu." Gia Dương trả lời rất dứt khoát, rất nhanh chóng.
Nam Kình khẽ cười một tiếng, rồi ánh mắt lại lảng tránh đi.
"Chẳng phải huynh ghét đệ, thấy đệ phiền phức sao?! Đệ đã buông tha cho huynh, không bám víu huynh nữa. Sao giờ huynh lại khó chịu khi thấy đệ ở bên người khác?!"
Nếu huynh cứ dứt khoát như trước, có lẽ đệ đã buông bỏ được rồi. Nhưng lần này Gia Dương lại quá đỗi dịu dàng, cậu sợ mình sẽ lại rung động... Lúc này, Nam Kình không nghe Gia Dương nói gì thêm, liền đi ra cửa định rời đi.
Cậu đứng đối diện cánh cửa nhưng không thể mở ra vì Gia Dương đã chống tay lên đó. Nam Kình thở dài, rồi đứng yên như vậy lắng nghe Gia Dương nói.
"Huynh không thấy đệ phiền... lúc ấy, huynh chỉ sợ đệ ở cạnh huynh sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi. Huynh thừa nhận mình đã sai vì lầm tưởng đệ là người đó... Nhưng huynh thực sự sợ đệ cũng sẽ như người đó mà biến mất!"
"Gia Dương... Đệ không biết phải nói thế nào, nhưng đệ biết trong lòng huynh vẫn còn bóng hình của người đó... Đệ yêu huynh là thật, và chịu tổn thương từ huynh cũng là thật. Lúc ấy đệ biết nếu có thiệt thòi thì bản thân cũng chấp nhận, chỉ là huynh đã cố đẩy đệ ra xa. Bây giờ, đệ thực sự không biết phải đối mặt với huynh thế nào nữa!"
Cậu nói xong thì bước ra khỏi phòng. Đi được một đoạn, Gia Dương cũng chạy theo và kéo Nam Kình về phía góc tường. Gia Dương thầm nghĩ, nếu lần này để cậu đi, huynh sẽ mất cậu mãi mãi. Huynh không muốn điều đó xảy ra, nên sau khi ép cậu vào góc tường, Gia Dương đã thổ lộ tình cảm của mình với cậu.
"Huynh chỉ muốn nói huynh yêu đệ, huynh sẽ không đẩy đệ ra xa nữa, huynh sẽ không phạm lỗi nữa... Huynh muốn được đệ chấp nhận thêm một lần nữa!"
Nam Kình nghe được Gia Dương nói yêu mình thì vô cùng bất ngờ, khóe mắt ướt át bỗng rơi một giọt lệ. Gia Dương nâng mặt cậu lên và gạt đi giọt nước mắt đó.
"Huynh nói thật... Huynh không muốn đệ rời khỏi huynh một lần nữa đâu!"
Gia Dương nói xong thì hôn xuống môi Nam Kình, đó là một nụ hôn chất chứa sự nhớ nhung mà Gia Dương dành cho cậu. Gia Dương thực sự rất cứng đầu, đối mặt với Gia Thụy nhiều lần nhưng vẫn không hề thừa nhận mình yêu Nam Kình hay thừa nhận mình sai.
Cho đến khi cảm nhận bản thân sắp mất cậu, huynh mới chịu hé răng.
Nhưng dù vậy, cuộc sống của Nam Kình chẳng dễ dàng gì khi phải đối mặt cùng lúc với Alex và Gia Dương... Không những thế, cậu còn phải đối mặt với ánh mắt ganh ghét của Chu Ân, khi hắn ta đứng ngay cầu thang và dõi theo hai người từ lúc nói chuyện cho đến khi hôn nhau.
Lần về nước này không chỉ nguy hiểm mà còn rất khó khăn đối với cậu, khi con rắn độc Chu Ân đang dần nắm giữ mọi hành tung của tất cả mọi người. Và lần này, cái bẫy tử thần của Chu Ân lại tiếp tục giăng ra để chờ đón Nam Kình bước vào.