Yêu Em Đến Chết
Chương 170: Tình địch chạm mặt
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 170 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau ngày đó, Alex đã cung cấp đủ thông tin và tống khứ những kẻ đó về nước, cuộc sống của Nam Kình cũng dần ổn định trở lại.
Hôm nay, cả hai thoải mái dạo phố mua quần áo để chuẩn bị về dự hôn lễ của Mộc Lăng.
Vì vết hằn trên cổ chưa lành hẳn nên Nam Kình không mặc được sơ mi mà phải mua vài chiếc áo cổ lọ để mặc với vest.
Dù đã ổn hơn nhưng Nam Kình vẫn còn lo lắng bị ai đó bám theo mình. Mấy tuần qua là một cơn ác mộng kinh hoàng đối với cậu, vì vậy cậu vẫn còn rất sợ hãi.
Sau khi mua sắm trở về, Nam Kình đã gọi điện trò chuyện với Gia Thụy một lúc.
"Gia Thụy à, hôm sau mình sẽ về rồi."
"Mộc Lăng đã nói với mình hôm trước rồi... Ôi trời, cậu đợi mình về phòng nhé, ở phòng Gia Dương mình thấy có người chướng mắt quá!" Gia Thụy dạo này thường ở phòng của Gia Dương nên thường xuyên phải chạm mặt Chu Ân.
Chu Ân là kẻ nham hiểm nên Gia Thụy không thể nào chịu nổi khi phải đối mặt với hắn. Khi Gia Thụy ra khỏi phòng, Chu Ân phía sau cắn răng, như muốn ăn tươi nuốt sống Gia Thụy vậy.
Cũng vì Gia Thụy hay ở đây nên mọi hành tung của cậu đều bị Chu Ân nắm rõ. Lần này, hắn ta lại biết được ngày Nam Kình về thì nổi cơn điên, muốn đích thân giết chết Nam Kình.
Gần đây Gia Dương đã đi đứng lại bình thường, vì vậy Chu Ân sắp bị đuổi đi. Thế mà Nam Kình lại quay về vào thời điểm này, chẳng phải đây là cơ hội để hai người họ đến với nhau sao?
Chu Ân rất chướng mắt khi Gia Dương cứ liên tục hỏi Gia Thụy về tình hình của Nam Kình, dường như rất quan tâm và muốn đón Nam Kình trở về bên cạnh mình. Sau khoảng thời gian điều tra, tốn không ít tiền bạc, Chu Ân đã hiểu rõ mối quan hệ ba người giữa Gia Dương, Khải Hoàng và Nam Kình.
Và hắn ta nhất định phải loại bỏ Nam Kình thì mới vừa lòng.
Ngày hôm sau, sau khi chuẩn bị xong xuôi, cả hai cùng rời đi. Nam Kình cố gắng giữ vững tâm lý để lên máy bay trở về nước. So với việc bị đám người kia đe dọa, thì việc trở về nước đối với cậu lại nguy hiểm hơn nhiều.
"Đừng lo, đã có em ở cạnh anh rồi!"
"Ừm."
Alex trấn an và dỗ Nam Kình ngủ một giấc, chuyến bay dài khiến cả hai đều rất mệt mỏi.
...
Nam Kình dự định gọi cho ba mẹ để báo mình đã trở về an toàn, nhưng Gia Thụy đã nhanh chân hơn. Gia Thụy đã đến đợi cậu ở ngoài xe.
Lúc này Alex nắm chặt tay cậu không buông, một phần vì sợ hãi, một phần vì quá xa lạ. Alex chỉ có thể bám víu vào Nam Kình.
Nhưng bất ngờ thay, Nam Kình lại thấy Gia Dương đến đón mình. Còn Gia Dương thì bất ngờ khi thấy Nam Kình về cùng một người nước ngoài, được cho là bạn trai mới của cậu.
Cả hai nhìn nhau đầy bất ngờ rồi trở nên ngượng ngùng...
"Em về rồi Tiểu Kình." Gia Dương cố ý tiến lên, kéo tay Nam Kình và Alex ra, rồi ôm chầm lấy cậu.
Lúc này Nam Kình cảm thấy không quen thuộc chút nào. "Được rồi... anh buông tôi ra!"
Nam Kình muốn đẩy Gia Dương ra nhưng không được, lúc này Gia Thụy muốn giải nguy cũng không kịp.
"Thôi về nhà rồi tính tiếp nhé!" Gia Thụy kéo áo Alex chỉ về phía xe, đồng thời đánh vào vai Gia Dương một cái để cảnh cáo.
Nam Kình đứng giữa hai người đàn ông liền cảm thấy vô cùng khó xử. Cậu thấy Gia Dương thì tim lại đập liên hồi, nhưng lý trí lại không cho phép... vì sợ Alex sẽ buồn.
Cứ thế cậu bị hai người bọn họ mỗi người nắm một tay, và khi lên xe cậu cũng phải ngồi giữa họ. Đến cả Gia Thụy cũng không biết phải xử lý thế nào, chỉ đành lái xe thật nhanh về, mong Mộc Lăng ứng cứu.
"Anh, em cảm thấy đau bụng." Alex nhăn mặt chỉ vào bụng mình. Vẻ mặt đáng thương đó đương nhiên khiến Nam Kình không thể chịu được khi thấy Alex làm nũng.
"À... để anh xem." Nam Kình rút tay khỏi Gia Dương sau đó sờ lên bụng Alex.
"Có lẽ là do sáng nay em đã bỏ bữa." Thế là Nam Kình lấy trong balo một cái bánh ngọt và một hộp sữa đưa cho Alex.
Khi Nam Kình cúi người tìm đồ thì Alex nhìn về phía Gia Dương, nhếch mép, rồi hôn nhẹ lên tóc cậu. Không cần nói, Alex cũng đã nhận ra tình địch của mình... đang ở ngay cạnh mình đây rồi!
Lúc này, không chỉ Gia Dương nhìn thấy, mà Gia Thụy nhìn lên kính chiếu hậu cũng thấy rõ cảnh tượng đó.
'Thôi chết rồi... Lần này thì tiêu thật rồi!'
Gia Thụy thấy cảnh đó mà còn phải run tay, huống hồ gì Gia Dương lại không nổi giận cho được.