Yêu Em Đến Chết
Chương 18: Để anh sưởi ấm cho em
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tắm xong, mọi người quyết định đem hai con cua của Gia Thụy ra làm thịt. Khi mọi người đang vui vẻ thưởng thức bữa ăn thì trời đổ mưa. Cuối cùng, lửa trại cũng không thể đốt được nữa, mọi người đành tản về lều của mình.
Gia Thụy về lều, nằm ngắm mưa một lát, chán rồi thì đọc sách. Còn Mộc Lăng thì ngồi phía sau, ôm cậu vào lòng.
“Gia Thụy, sao em lại không quan tâm anh?”
“Quan tâm điều gì chứ? Chẳng phải lúc nãy anh còn vui vẻ trò chuyện với cô gái kia cùng tỷ Giao sao? Không phải sao?”
Trong lúc Gia Thụy chơi dưới biển, cậu thấy Mộc Lăng ngồi cạnh tỷ Giao trò chuyện. Nhưng một lát sau, cậu quay lại thì thấy thêm một cô gái mặc bikini hai mảnh vô cùng quyến rũ cùng anh cười nói rất ăn ý. Cô ta còn liên tục động chạm Mộc Lăng, vậy mà anh vẫn chẳng nói gì, cứ để mặc cô ta làm vậy. Đến bây giờ nhớ lại mà Gia Thụy lại thấy bực bội. Còn Mộc Lăng thì hoàn toàn không hay biết chuyện Gia Thụy đã nhìn thấy ở bãi biển.
“Không có đâu, anh không hề để ý cô ta. Anh ngồi đó để canh chừng hai con cua cho em mà.” Mộc Lăng lại dùng giọng điệu nũng nịu nói với cậu.
“Hừ, anh ngồi xa ra đi. Anh không chịu nhận lỗi thì thôi. Ngủ đi!” Gia Thụy rất bực bội khi cậu tận mắt chứng kiến anh trò chuyện cùng cô gái kia, vậy mà anh lại không thừa nhận mà còn lảng tránh. Gia Thụy không hẳn là ghen, mà là không thích anh cười nói với cô ta như thế nữa. Cậu chỉ muốn anh nhận lỗi thôi.
Gia Thụy đẩy Mộc Lăng ra, rồi tự mình quay về một góc nằm. Gia Thụy đợi anh nói lời xin lỗi nhưng anh im lặng ngồi đó. Khoảng năm phút sau, Mộc Lăng đi ra khỏi lều. Gia Thụy ngồi bật dậy và òa khóc, cậu nghĩ Mộc Lăng không còn thương mình nữa vì anh đã bỏ đi rồi.
Gia Thụy ngồi gục mặt xuống đầu gối khóc khoảng mười phút thì nghe tiếng có người bước vào. Cậu ngẩng mặt lên thì thấy Mộc Lăng mang theo một túi đồ bước vào. Anh thấy hai mắt cậu đỏ hoe, nước mắt còn chưa khô nên lo lắng vứt vội cái ô ở cửa mà chạy vào ôm lấy Gia Thụy.
“Sao lại khóc?” Anh vuốt tóc mái của cậu lên, dùng tay nâng mặt cậu, rồi áp trán mình vào trán cậu, thì thầm hỏi:
“Giận anh sao? Anh xin lỗi!”
“Hức… hức… anh… không… thương… hức… em… nữa…” Giọng Gia Thụy nghẹn ngào, vừa khóc vừa nói khiến Mộc Lăng không nghe rõ được gì. Anh nắm lấy tay Gia Thụy, hôn lên mắt cậu.
“Ngoan nào. Nói lại anh nghe.”
“Anh không thương em nữa… hức… anh… hức…”
“Anh xin lỗi, là anh sai rồi. Anh sẽ không lại gần mấy cô gái đó nữa. Anh thương em, chỉ thương mỗi mình em thôi, ngoan.” Mộc Lăng mỉm cười, anh biết Gia Thụy đã tưởng anh sẽ bỏ cậu một mình ở đây nên mới khóc.
“Anh đi mua bánh ngọt cho em, ăn đi đừng khóc nữa.” Mộc Lăng lấy bánh ra cho Gia Thụy ăn. Chờ cậu ăn xong, anh mới thay quần áo mới.
Anh ngồi đó nhìn Gia Thụy ăn hết cái bánh rồi lại bắt đầu tính giở trò dụ dỗ Gia Thụy.
“Gia Thụy, anh lạnh quá, ôm anh đi.” Gia Thụy cũng nghe lời, trèo lên đùi anh ngồi rồi dang tay ôm anh vào lòng.
“Em hôn anh thì anh sẽ hết lạnh. Ở đây… ở đây… và ở đây nữa….” Mộc Lăng, tên biến thái đó, vừa nói vừa chỉ vào môi, rồi lần xuống ngực và xuống eo. Gia Thụy đưa lưỡi liếm môi anh, sau đó hôn mút dần xuống cổ, rồi hôn lên ngực anh. Đầu lưỡi nóng lướt trên da thịt khiến Mộc Lăng tê dại. Mộc Lăng nằm xuống, để Gia Thụy ngồi lên eo mình. Anh đưa tay vào áo cậu bóp lấy eo cậu, khiến cậu rùng mình vì đôi tay Mộc Lăng lạnh buốt.
“Ưm… lạnh quá.~~”
“Để anh sưởi ấm cho em. Em sẽ nóng lên nhanh thôi.”