181. Chương 181: Đối mặt

Yêu Em Đến Chết

Chương 181: Đối mặt

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng như đã hứa, Nam Kình thật sự đến khách sạn mà Chu Ân đã hẹn. Cậu đến phòng rồi mở cửa bước vào.
Bên trong chỉ thấy mỗi Chu Ân. Dù không biết cậu ta có giở trò gì không, Nam Kình vẫn quyết định vào trước rồi tính. Cậu ngồi đối diện Chu Ân, không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề.
"Nói đi, cậu hẹn tôi ra là có ý gì đây. Định lấy mạng tôi sao?"
"Không... Tôi muốn nói là gia đình tôi làm ăn thất bát, nhà cửa cũng đã bị tịch thu rồi... Tôi muốn..."
"Do vậy muốn xin tiền tôi sao? Bao nhiêu, tôi cho cậu!"
Nam Kình hỏi thế thì Chu Ân có vẻ tức giận, túm lấy cổ áo Nam Kình.
"Thứ tôi muốn là một phần gia sản nhà họ Tần. Chỉ cần một ít thôi là gia đình tôi đủ sống sung sướng cả đời rồi... Cậu hiểu không, là gia sản nhà họ Tần đấy!!"
Nam Kình cười, xem ra tên này điên thật rồi. Đến gia sản nhà người khác cũng dám mơ ước. Cậu suy nghĩ có nên tát cho tên này một cái tỉnh mộng không nhỉ?!
Chu Ân lại nói tiếp. "Kế hoạch của tôi đã rất ổn cho đến khi cậu quay về. Đúng là những chuyện đó do tôi làm: sai người dọa cậu, đẩy cậu xuống hồ, thậm chí cho cậu ăn phải những thứ kia... Tất cả đều là tôi làm. Nhưng xem ra cậu không biết sợ mà vẫn không chịu biến khỏi đây... Giờ tôi thật sự muốn khiến cậu biến mất!
Lúc trước đã rời đi rồi, sao cậu còn quay lại chứ? Sao lại tranh giành người với tôi chứ? Nếu cậu chịu im lặng biến khỏi đây thì tôi sẽ không làm gì cậu nữa. Còn không, tôi sẽ thật sự lấy mạng cậu đấy!"
Trước những lời đó, Nam Kình vẫn bình tĩnh, cậu vẫn ung dung uống trà ăn bánh, xem Chu Ân nổi giận như xem khỉ làm trò vậy. Thấy cậu ta chẳng nói điều gì cậu muốn nghe, nên cậu muốn rời đi.
"Tôi không giành. Có giỏi thì cậu cứ khiến anh ấy thích cậu đi. Nhưng dù thành công, tài sản cũng không đến lượt cậu đâu. Nhóc con, trước đây tôi nhịn cậu, nhưng tôi không phải kẻ yếu thế so với cậu, nên cậu bớt ảo tưởng đi... Ngoan ngoãn quay về học tập hay kiếm việc làm thì hơn là ngồi đấy mơ mộng có được tài sản của người khác đấy... Tạm biệt!!"
"..."
"À mà tôi cũng định rời đi rồi, nên cậu không cần đuổi. Còn việc cho cậu vào tù chỉ là vấn đề thời gian thôi, nên cậu đừng tốn công mơ mộng đến tài sản của người khác nữa."
Lúc này Chu Ân bị những lời đó dọa đến xanh mặt. Lần trước, Gia Thụy đã cảnh cáo cậu ta, còn khiến căn nhà của cậu ta biến mất trong đêm... Nếu thật sự vào tù, cậu ta thà chết còn hơn.
"Tôi chỉ muốn đàm phán với cậu. Nhưng chính cậu là người ép tôi ra tay đấy!!" Chu Ân kéo tay Nam Kình đẩy xuống giường. Mất đà, cậu bị đè sát xuống, hai tay đau đến mức ứa cả nước mắt.
"Tên điên này, bỏ ra mau!" Nam Kình hét lên nhưng Chu Ân vẫn không dừng tay.
"Mày nói ai điên hả? Vì mày... tất cả là vì mày mà anh ấy ghét tao, anh Gia Thụy cũng ghét tao, nhà tao cũng bị lấy mất rồi, không chừng đến công ty nhà tao cũng sẽ phá sản mất... Bây giờ mày không tự nguyện biến đi thì đừng trách tao!"
Nam Kình thấy cậu ta tháo thắt lưng định trói tay mình thì Nam Kình bật mạnh một cái. Chu Ân ngã xuống, cậu liền đấm mấy phát vào mặt cậu ta.
"A... a... tên khốn... A, bọn bây mau ra đây giữ tên điên này lại!"
Chu Ân ra lệnh thì đám người kia từ nhà vệ sinh lần lượt bước ra. Nam Kình thấy bọn họ đông như vậy nên buông tay Chu Ân rồi chạy ra cửa.
"Haha... Mày muốn chạy sao?" Tên to lớn đó nắm ngay cổ áo cậu, rồi đập đầu cậu mạnh vào cửa. Sau hai lần đập, Nam Kình thấy rất choáng váng. Nhưng dù vậy, cậu cũng không muốn ở lại nơi quái quỷ này.
Thấy Nam Kình thoát được ra ngoài nên Chu Ân hét lên. "Còn không mau bắt nó lại! Nó mà báo cảnh sát là bọn bây cũng không thoát đâu, đồ ngu!"
Đám người to con đó đuổi theo cậu đến thang máy, nhưng vẫn chậm hơn một bước. Lúc này Nam Kình không sợ Chu Ân, mà cậu sợ đám côn đồ này hơn. Nếu bắt được, bọn chúng sẽ đánh cậu gãy chân mất.
Nam Kình dám một mình đến đây là vì cách đó không xa có một đồn cảnh sát và một ngân hàng. Chỉ cần vào được một trong hai nơi đó là sẽ thoát được ngay.
Sau khi ra khỏi thang máy, cậu chạy nhanh ra cửa thoát hiểm phía sau vì cửa trước đã bị chặn. Không hiểu sao khách sạn lớn như thế mà chẳng có lấy một bóng người. Lúc đầu vào đây không phải vẫn còn bảo vệ sao?! Nhưng hiện giờ ngay cả quầy lễ tân cũng không có lấy một ai. Nam Kình biết có chuyện không ổn nên muốn chạy nhanh ra đường lớn kêu cứu vì đám người kia chỉ cách cậu không xa nữa.
Cậu cố chạy thoát ra con hẻm này để đến đường lớn phía ngoài, nhưng vừa chạy ra thì xe Chu Ân đã lái tới... Năm giây tiếp theo, cậu liền không còn biết gì nữa.