Yêu Em Đến Chết
Chương 182: Khoảnh khắc do dự cuối cùng
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 182 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay khi Chu Ân vừa xuống xe, anh trai cậu ta là Chu Nguyên đã chờ sẵn ở cổng trước. Nam Kình lần này quả thật quá ngây thơ khi tin những lời Chu Ân nói, có lẽ vì cậu quá thật lòng và cũng quá dễ tin người.
Sau khi chạy ra, Nam Kình ngã khuỵu xuống nhưng may mắn không hề hấn gì. Chiếc xe đậu chắn ngang con hẻm khiến cậu bị vây hãm bên trong.
“Thằng khốn này, mày còn dám chạy à? Khi hẹn mày đến đây, tao đã tính toán hết rồi… Xem ra hôm nay mày khó thoát được rồi.” Chu Ân bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, trong khi đó, thái độ của Nam Kình lại bình thản một cách lạ thường.
“Cậu nghĩ tôi ngây thơ đến vậy sao? Cậu biết tính toán thì tôi cũng biết tính toán. Lần này chấp nhận yêu cầu cậu gặp mặt, tôi đã nghĩ đến tình huống xấu nhất rồi.” Nam Kình nói.
Sau khi thấy đám côn đồ phía sau không có động thái gì, cậu nhanh chân chạy đến đấm một cú vào mặt Chu Ân, sau đó rút con dao mang theo để phòng thân rồi kề sát vào cổ Chu Ân.
“Nhóc con, tôi nhịn không phải vì tôi sợ. Năm đó tôi đã từng làm người xấu trong mắt người khác một lần rồi, nên tôi không muốn chuyện đó lặp lại nữa… Nhưng mà cậu lại ép tôi phải làm người xấu lần nữa rồi… Này mấy anh kia, không muốn tôi cắt cổ nó thì mau tránh ra một bên!”
Nam Kình vừa nói vừa đè con dao sát vào cổ Chu Ân, máu cũng vì thế mà rịn ra, thấm vào cổ áo một ít.
Đám côn đồ kia thấy Chu Ân ra dấu thì vội lùi ra sau, Chu Nguyên lúc này cũng tránh sang một bên. Trước đây cậu đã từng tha cho Chu Ân một lần, mong muốn có cuộc sống yên ổn ở Pháp, nhưng lần này Nam Kình không thể nhịn nữa. Cậu muốn trả lại tất cả cho Chu Ân, cả vốn lẫn lời.
Cậu đánh gục Chu Ân rồi tháo thắt lưng của hắn ra. Nam Kình vẫn luôn đề phòng đám người kia nên động tác khá thận trọng. Sau khi trói tay Chu Ân lại, cậu đẩy mạnh hắn vào xe rồi lái đi.
Nam Kình đã tính toán hai trường hợp trước khi đến đây. Một là nói chuyện nghiêm túc thật sự, hai là hắn ta giở trò. Cách đó không xa quả thật có một trụ sở cảnh sát. Dự định ban đầu của cậu là sẽ báo án, vì cậu có người quen trong đó và đã cung cấp một phần bằng chứng. Nhưng Nam Kình không ngờ âm mưu kinh khủng của Chu Ân sau buổi hẹn này chính là lấy mạng cậu. Vậy thì cậu cũng không cần phải nương tay với tên này nữa.
“Mày đưa tao đi đâu hả?”
Chu Ân bị trói chặt nên chỉ đành ngoan ngoãn nằm yên, vừa la hét phía sau. Lúc này hắn ta hối hận thì đã quá muộn. Nam Kình đã thật sự không nhịn nổi nữa, cậu không muốn Chu Ân cứ như con muỗi vo ve bên tai mình hết ngày này qua ngày khác nữa.
“Đương nhiên là đi chôn sống cậu rồi… Sao, cậu sợ rồi à?”
“Ha ha, đùa à? Mày muốn giết chết tao à thằng khốn… Thả ra, tên điên… Ahhh!”
Nam Kình mặc cho Chu Ân la hét, sau đó cậu đưa hắn đến một căn nhà hoang mà trước đây cậu từng cùng Gia Thụy đến chơi.
Nam Kình quả thật có chút nhút nhát, nhưng nếu đã quyết định ra tay thì sẽ rất dứt khoát. Cậu kéo lê Chu Ân trên đất vào trong căn nhà hoang, rồi bắt đầu đánh đấm liên tục vào người hắn.
Những lần bị đám côn đồ kia dọa dẫm khiến cậu sợ đến mức muốn phát điên, suýt bị bọn chúng lấy mạng, bị tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác… Lần này đây, cậu nhất định sẽ trả lại hết cho tên cầm đầu này.
Nam Kình đánh đấm dùng hết sức lực, cơn giận dữ của cậu như giông bão… từng đợt, từng đợt trút xuống người Chu Ân. Dây thắt lưng cũng đã đứt nát, hắn ta thì bất động nằm trên nền đất.
Nam Kình cầm cây gậy đưa lên cao dự định sẽ đập mạnh xuống, nhưng thấy Chu Ân dường như đã chết nên cậu đã dừng tay. Cậu không biết mình đã đánh tên này bao lâu nữa.
Mãi một lúc sau Nam Kình mới bình tĩnh lại, cậu khụy gối xuống. Tiếng gậy gỗ rơi xuống một tiếng 'cộp', rồi không gian nơi đây liền im bặt.
Cậu thấy Chu Ân đã bất tỉnh, cơ thể đầy vết thương, máu chảy lênh láng… có lẽ đã thật sự chết rồi!! Cậu thật sự đã đánh chết người rồi… Nam Kình cảm thấy đầu óc lúc này trống rỗng, chẳng biết phải làm sao nữa. Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu lấy điện thoại ra và gọi cho ba mình.
- “Ba… con giết chết người rồi… Con đã giết người rồi!!”
- “Con đang ở đâu… Tiểu Kình, có nghe ba nói gì không?”
Nam Kình không hoảng sợ, không có bất kỳ cảm xúc nào cả. Cậu đặt điện thoại xuống đất, rồi đột nhiên cảm thấy đầu như sắp vỡ ra, đau nhức muốn nổ tung, hốc mắt nóng lên, hô hấp khó khăn… Sau đó, cậu không còn biết gì nữa.
Trong lúc Nam Kình nghe điện thoại, Chu Ân đã tỉnh dậy. Hắn ta cầm cây gậy Nam Kình vừa dùng, đập mạnh vào đầu cậu một cái. Có thể nói Chu Ân đã dùng hết sức mà đập xuống đầu Nam Kình, khiến cậu rơi vào trạng thái hôn mê.
“Mày đã tiếc cú đánh cuối cùng để tiễn tao đi sao, đồ ngu!”