183. Chương 183: Mất trí

Yêu Em Đến Chết

Chương 183: Mất trí

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhận được cuộc gọi từ Nam Kình, gia đình cậu đã lập tức cho người tìm kiếm vị trí của cậu. Vì vụ việc lần này liên quan đến tính mạng con người, ba cậu đã không báo cảnh sát mà chỉ cử người của mình đi tìm, đồng thời thông báo cho Mộc Lăng và Gia Thụy quay về.
Vài ngày sau đó...
“Tỉnh rồi… bác sĩ, cậu bé tỉnh rồi!”
Nam Kình mở mắt, nằm trên giường bệnh mà chẳng nhớ gì cả. Cậu chỉ biết mình đang ở bệnh viện. Sau đó, cậu đảo mắt nhìn quanh, thấy rất đông người và còn cảm nhận được có ai đó đang nắm tay mình.
Sau khi kiểm tra một lúc, bác sĩ rời đi. Như ông đã nói từ trước, phần đầu của Nam Kình bị ảnh hưởng khá nghiêm trọng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ có thể bị mất trí nhớ tạm thời.
“Con thấy trong người thế nào?”
“Mọi người… các vị là ai?”
“…”
Nghe Nam Kình nói vậy, mẹ Mộc không chịu nổi cú sốc nên đã ngất xỉu. Mộc Lăng và Gia Thụy vội đưa mẹ sang một căn phòng khác, để Alex và Gia Dương ở lại cùng cậu.
“Anh đang trêu em đúng không? Anh lừa em phải không?” Alex nắm chặt tay Nam Kình, bật khóc nức nở. Cậu ta không thể chấp nhận được sự thật này. Rõ ràng cả hai sắp quay về Pháp cùng nhau rồi, Nam Kình đã hứa sẽ không bỏ rơi cậu cơ mà.
“Anh đã nói sẽ không bỏ em một mình… Anh lừa em, đúng là muốn lừa em phải không? Anh vẫn nhớ mà, em là Alex, là Alex đây…”
“Bình tĩnh lại đi. Cậu làm như vậy em ấy sẽ hoảng sợ đấy!”
Gia Dương kéo tay Alex ra và đỡ cậu ta ngồi xuống ghế. Anh biết Alex không chấp nhận được sự thật này, nhưng dù có ép Nam Kình thì cậu cũng không thể nhớ lại ngay lập tức.
“Người vừa nãy là ba mẹ em. Hai người mặc áo đôi kia là anh trai và bạn thân của em. Anh tên Gia Dương, còn cậu ấy là Alex, người mà em quen khi còn ở Pháp. Chúng ta chính là gia đình của em… Em có nhớ được chút gì không?”
“Không, tôi không nhớ ra ai cả… Ngay cả việc tôi lại bị như thế này sao?”
“…”
Bốn ngày trước đó, khi tìm thấy căn nhà cũ, mọi người không thấy Nam Kình đâu. Theo dấu vết trên cát, họ tìm thấy Nam Kình đã bị đẩy xuống một cái hố khá sâu. Ba Mộc cho người kiểm tra xung quanh thì phát hiện Chu Ân bị thương nặng và bất tỉnh trên đất.
Sau khi nhận được tin, mọi người đều vội vã đến bệnh viện để xem tình hình của cậu. Lúc đưa Nam Kình đi ngang qua Alex, cậu ấy đã không giữ được bình tĩnh mà chạy đến nắm lấy tay Nam Kình, gọi lớn tên cậu.
Cũng phải thôi, khi về đây, Alex chỉ có mỗi Nam Kình là người thân thiết. Giờ cậu ấy đột nhiên mất trí nhớ thì chẳng phải Alex sẽ chẳng còn gì hay sao. Alex ngồi khóc nức nở ở một góc. Lúc này, ba Mộc, Gia Thụy và Mộc Lăng từ ngoài bước vào. Họ không muốn Nam Kình phải nhớ lại ngay nên chỉ kể vài chuyện trước đây cho cậu nghe. Vì sợ cậu sẽ kích động, chuyện của Chu Ân không ai dám nhắc đến. Mọi người luôn cố gắng tạo cho cậu cảm giác thoải mái nhất có thể.
Rất lâu sau đó, mọi người cũng đưa ba mẹ Mộc về nhà trước. Trong phòng bệnh, Gia Dương đi tới đi lui chuẩn bị đồ ăn và sữa. Lát sau, anh ra ngoài lấy hai phần cơm cho mình và Alex mang vào.
Vì trong phòng chỉ còn lại hai người, Alex vẫn cứ ngồi khóc nên Nam Kình đã bước đến an ủi cậu ta. Bước xuống giường, cậu có chút choáng váng nhưng vẫn cố gắng đi lại để dỗ dành người đang khóc kia.
“Tôi với cậu hẳn là rất thân thiết… Cậu định khóc mãi thế sao? Tôi chẳng nhớ được gì, đáng lẽ tôi mới là người phải buồn chứ…”
Alex im lặng, cậu lại nói tiếp.
“Mà tôi cũng không cảm thấy buồn khi mình quên hết. Tôi cảm thấy rất nhẹ lòng… dường như chẳng muốn nhớ lại chuyện trước đây nữa, cứ như vậy…”
“Anh không muốn nhớ lại em sao?... Anh muốn quên hết chuyện của chúng ta sao? Anh lại quên lời hứa của chính mình sao?... Anh lại muốn bỏ rơi em sao?”
Thích một người thật khó khăn!
Alex không muốn làm Nam Kình đau nhưng cậu quá kích động, đã bóp chặt hai cánh tay của Nam Kình. Nam Kình đau đến nhăn cả mặt nhưng không nói gì, cho đến khi Gia Dương quay lại mới hét lớn với Alex.
“Cậu đừng ích kỷ như vậy chứ! Cậu ép em ấy chỉ nhớ mỗi mình cậu là quá đáng lắm đấy!”
Lúc này Alex không nhịn được nữa, cũng lớn tiếng đáp trả.
“Anh mới là người quá đáng! Chẳng phải vì anh mà chuyện này mới xảy ra hay sao? Đáng lẽ tôi và anh ấy đã có một cuộc sống yên bình rồi… Tôi đã nhẫn nhịn rất nhiều mới đồng ý cùng anh chăm sóc anh ấy sau này. Mọi chuyện đều bắt đầu từ anh, anh nghĩ mình xứng đáng sao?”
“Cậu…” Gia Dương định mở miệng nói nhưng đột nhiên như bị đông cứng. Cùng lúc đó, Nam Kình hét lên vì đau đầu, khiến cả hai mới dừng cuộc cãi vã. Sau khi bác sĩ vào tiêm cho cậu một mũi thuốc, cậu lại ngủ thiếp đi một lúc.
“Các người muốn gây sự thì về nhà mà gây! Bệnh nhân vừa tỉnh lại chưa được bao lâu đã bị các người làm phiền đến mệt mỏi rồi đấy! Các cậu mà còn lớn tiếng với nhau thì tôi sẽ nhờ bảo vệ đuổi các cậu về.”
Sau khi bác sĩ đi, cả hai ngồi cách xa nhau và im lặng, chẳng ai thèm nhìn hay nói với ai câu nào. Có lẽ Gia Dương biết chuyện này đúng là có lỗi của anh, Alex cũng vậy, cậu ấy biết mình sai khi lớn tiếng cãi vã trong phòng bệnh nhân. Cứ thế, cả hai không thèm nhìn mặt nhau suốt nửa ngày.
Tối đó, cả Gia Dương và Alex đều muốn ở lại chăm sóc Nam Kình, nhưng ba Mộc không đồng ý, buộc cả hai phải cùng nhau về nhà. Ông nói, chỉ khi nào cả hai ngừng gây sự với nhau thì mới được vào thăm Nam Kình. Nếu cứ chí chóe như vậy, Nam Kình không chỉ mệt mỏi vì đau đầu mà còn có thể bị trầm cảm mất thôi.
Cuối cùng, cả hai không thuyết phục được nên đành phải nghe theo. Còn chuyện Chu Ân lần này, Mộc Lăng sẽ tự mình xử lý.
Về chuyện tình cảm của ba người, mọi người không xen vào, dù sao cả ba đã trưởng thành. Giờ đây Nam Kình lại không nhớ gì nữa. Cứ coi như đây là thử thách cuối cùng, nếu cùng nhau vượt qua được thì sẽ tự biết cách trân trọng thôi.