Yêu Em Đến Chết
Chương 184: Một cuộc sống mới
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hôm nay có thể xuất viện rồi, tình trạng cậu ấy rất tốt. Gia đình hãy để tinh thần cậu ấy thoải mái nhất có thể”
“Cảm ơn bác sĩ rất nhiều!!”
Ba mẹ Mộc sau khi nói chuyện với bác sĩ xong thì quay vào phòng báo tin cho Nam Kình. Sau đó, họ về nhà trước để chuẩn bị một bữa ăn mừng ngày cậu xuất viện.
Nhờ lời cảnh cáo của ba Mộc, Gia Dương và Alex cũng không còn gây sự với nhau nữa. Ban đầu, Alex đi theo Nam Kình chỉ để dự hôn lễ, nhưng giờ cậu đã ở lại đây hơn hai tháng rồi, và cũng sắp đến lúc phải quay về Pháp... Nếu không có sự cố này, có lẽ Nam Kình đã cùng Alex về Pháp từ lâu. Đến giờ, Alex vẫn còn rất bận tâm về chuyện này.
Nhưng dường như Alex cũng chẳng muốn quay về nữa. Giờ đây, Nam Kình đã không còn nhớ gì, nếu cậu ta về Pháp thì Nam Kình sẽ dần quên đi sự có mặt của Alex... cậu ta không hề muốn điều đó xảy ra.
“Anh…em về nhà cùng anh có được không? Không ở nhà của anh ta nữa có được không?!”
“Được chứ, sao lại không?” Nam Kình ngồi trên giường để Alex nằm trên chân mình. Cậu không biết vì sao, nhưng cảm giác ở cạnh Alex khiến Nam Kình rất dễ chịu, cả hai có thể ở bên nhau như thế hàng giờ liền. Cậu cũng chẳng còn thấy khó chịu khi bị Alex nhìn chằm chằm vào mình nữa.
Nam Kình nghe Alex kể về khoảng thời gian ở Pháp, cậu cũng hiểu vì sao Alex lại thích mình đến vậy. Cậu cũng biết gia đình Alex đang rất lo lắng khi cậu ấy rời đi đã hơn hai tháng.
“Anh Gia Dương nói em sẽ quay về Pháp trong thời gian tới sau?”
“Đúng, em sắp tốt nghiệp cho nên…Anh có muốn về Pháp cùng em không?”
Alex rất mong Nam Kình đồng ý, nhưng cậu ta biết giờ đây Nam Kình không có chút ký ức nào về nơi đó... Chỉ sợ lời đề nghị đó sẽ khiến Nam Kình khó chịu. Đến Pháp đối với Nam Kình là đi đến một nơi xa lạ, nhưng cậu thấy Alex mong chờ như thế nên cũng không nỡ từ chối, cứ coi như đi du lịch là được rồi.
“Được, tôi sẽ cùng cậu đi…vì tôi không muốn thấy cậu buồn như thế ”
“Thật sao? Anh thật sự quay về cùng em sao?” Alex phấn khích.
Nam Kình ừm một tiếng rồi đẩy Alex đang ôm chặt mình ra. Thủ tục xuất viện đã xong, Gia Dương đi đóng tiền viện phí cũng đã quay về. Sau đó, hai người bọn họ cùng nhau mang đồ ra xe, Nam Kình chỉ việc đi tay không ra xe thôi.
Về đến nhà, cậu thấy bàn ăn đã đầy ắp, ba mẹ Tần cũng đã đến. Nam Kình về nhà thấy trong nhà nhộn nhịp như thế thì trong lòng rất vui, cậu chỉ muốn sau này có thể vui vẻ như thế mãi thôi.
Trong bữa ăn, Nam Kình đã cười suốt vì mọi người kể lại những chuyện vui vẻ trước kia. Đến lúc gắp đồ ăn, cả Gia Dương và Alex đều gắp vào bát của cậu. Cậu ăn phần của người này xong thì cũng phải ăn phần của người kia, nếu không bọn họ lại gây nhau. Trên bàn còn một con tôm, Alex đưa đũa ra gắp nhưng Gia Dương cũng muốn gắp. Cả hai đều muốn gắp cho Nam Kình nên đã giành nhau con tôm đó.
“Hừm...” Đến khi ba Mộc lên tiếng thì bọn họ vẫn chưa chịu buông ra, mà cứ người cầm đầu, người cầm đuôi bỏ vào bát của Nam Kình. Mọi người ở đấy ai cũng bật cười vì hành động trẻ con đó của họ, nhưng khi cậu bóc vỏ con tôm xong lại lén bỏ vào bát của Alex, vì từ nãy đến giờ chưa thấy Alex ăn nên cậu muốn nhường con tôm đó cho cậu ta.
Alex biết khi Nam Kình đưa tôm cho mình thì Gia Dương cũng thấy, cậu ta cố tình khoe ra rồi bỏ vào miệng ăn ngon lành, còn xoay sang cười tươi với Nam Kình.
Dù cả hai không còn lớn tiếng ầm ĩ với nhau, nhưng thỉnh thoảng vẫn hay gây sự như thế. Vì ai cũng muốn ở cạnh Nam Kình nên lúc nào bọn họ cũng tranh giành nhau. Còn Nam Kình thì thật sự rất đau đầu, lúc nào cũng phải nghĩ cách để làm ổn thỏa bọn họ.
Ngày tháng trôi qua vui vẻ như thế, Nam Kình không cần biết đến quá khứ trước kia là gì. Cậu chỉ muốn tiếp tục cuộc sống như thế này thôi, ngày ngày ăn cơm nói chuyện với gia đình. Thỉnh thoảng xem Gia Dương và Alex gây nhau như chó với mèo, nhưng lúc nào cậu cũng ưu ái cậu nhóc Alex kia hơn... vì Alex nhỏ tuổi hơn Gia Dương chăng!?
Cậu cũng không biết vì sao, nhưng ở cạnh mọi người như thế quả thật rất vui. Rồi thêm gần một tháng nữa... Alex phải quay về Pháp. Nam Kình đã hứa đi cùng cậu nên cũng đã chuẩn bị đồ đạc. Trong mắt Alex thì chuyến đi này đầy vui vẻ, không lo lắng bất cứ chuyện gì cả... cậu ấy cứ xem như đi hưởng tuần trăng mật cùng với Nam Kình vậy. Cậu ta cũng vô cùng thỏa mãn vì Gia Dương không thể đi cùng do công việc.
Đến Pháp…
“Wow nhà cậu to thật đấy!!”
“Hehe…hôm sau em lại đưa anh đến gặp ba mẹ em nhé? Nhà còn to và đẹp hơn!!”
Nam Kình nghe thế liền đồng ý với Alex. Sau đó, Alex đưa cậu lên phòng vì cả hai vừa đi xa như thế nên rất mệt. Sau khi tắm và thay đồ, Alex ôm Nam Kình về giường ngủ. Từ lúc ở nhà Nam Kình, Alex đã dần có thói quen xấu khi ngủ rồi. Mặc cho có ngủ cùng Gia Dương hay không, cậu ta cũng ôm Nam Kình như thế.
Alex nằm rúc trong người cậu, ôm lấy eo cậu rồi nhắm mắt ngủ ngoan. Lúc trước, mỗi lần Gia Dương xin ngủ lại thì đều muốn ngủ cùng phòng với hai người bọn họ. Gia Dương một bên, Alex một bên, còn cậu nằm ở giữa hai người bọn họ.
Không biết có phải cậu mất trí rồi nên bọn họ mới lừa cậu hay không, nhưng Gia Dương nói lúc đi ngủ muốn được nắm gì đó, nên đã luôn nắm tay cậu. Còn Alex thì muốn ôm khi ngủ nên lúc nào cũng nằm thấp phía dưới để ôm lấy eo cậu. Dần dần, Nam Kình cũng không nói gì nữa, cậu cũng không thể ngăn được việc bọn họ yêu thích mình. Nên cứ để tự nhiên như thế thôi...
[ Mình đã ra một bộ truyện mới tên
Ngày Tháng Sau Này, mong mọi người hãy tiếp tục ủng hộ và cho mình vài lời góp ý:33 ]