62. Chương 62: Lăng, em nhớ anh lắm!

Yêu Em Đến Chết

Chương 62: Lăng, em nhớ anh lắm!

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chúng ta đánh nhau khi nào?"
"Ngày nào mà chẳng 'đánh'... ý em là 'đánh' trên giường ấy. Chẳng phải 'vũ khí' to lớn của anh còn khiến em khóc thét xin tha sao?!" Mộc Lăng ghé môi thì thầm vào tai cậu, khiến cậu đỏ bừng mặt.
"Đồ biến thái chết tiệt!"
Gia Thụy đánh nhẹ vào bụng anh, rồi bỏ đi xuống bếp, những lời anh nói khiến cậu ngượng chết đi được. Mộc Lăng đi phía sau, nhìn hành động giận dỗi của cậu mà mỉm cười.
"Gia Thụy, anh yêu em."
"Ai mà dám yêu tên khốn nhà anh chứ!"
"Nhưng anh cũng chỉ yêu mình em thôi." 'Chụt!'
Anh hôn lên má cậu một cái. Mộc Lăng lúc nào cũng nói 'anh yêu em' đến nỗi Gia Thụy chỉ cần nhìn thấy anh là cũng đoán được ngay anh muốn nói gì.
Dạo gần đây, Gia Thụy chẳng cần làm gì cả, cậu chỉ việc được anh nuông chiều và làm hư thôi. Mộc Lăng đã đi công tác hôm trước, nay tuy đã về nhưng lại ở công ty suốt. Đã hai ngày Gia Thụy chưa được gặp anh nữa.
Gia Thụy đi đến công ty. Vừa vào phòng, cậu không thấy Mộc Lăng đâu, chỉ thấy một thanh niên đang đứng dựa vào bàn làm việc của anh, tay cầm ly rượu. Đặc biệt, mắt và tóc của cậu ta y hệt Gia Thụy.
"Xin hỏi anh là ai vậy?"
"Tôi đang đợi Mộc Lăng bàn công việc. Cậu là thư ký của anh ấy sao? Trông cũng không tệ."
"Vâng, mời anh ngồi dùng trà. Tôi sẽ gọi anh ấy."
Gia Thụy vừa định nhấc điện thoại gọi cho anh thì anh từ trong phòng nghỉ bước ra. Áo vest anh cầm trên tay, còn áo sơ mi thì xộc xệch, trên cổ áo còn có vết son dưỡng màu hồng nữa.
Mộc Lăng thấy Gia Thụy thì giật mình lo sợ. Chính anh cũng không hiểu mình đang sợ chuyện gì nữa. Anh khoác áo vest lên rồi ngồi xuống bàn để bàn công việc. Mộc Lăng chỉ nhìn Gia Thụy một cái rồi thôi, anh cũng chẳng nói gì với cậu.
Gia Thụy ra khỏi phòng, sau đó đi pha một tách cà phê để uống. Cậu hầm hầm thắc mắc người vừa rồi là ai mà lại thân thiết với anh đến vậy.
Cậu bỏ vài viên đá vào tách cà phê kia rồi ực một hơi.
"A a a... tức chết mất!"
Khoảng thời gian trước khi Gia Thụy đến, Mộc Lăng đã gặp người đại diện của ViA. Đó không ai khác chính là thiếu niên trước mặt – Thiên Phi. Anh ta trước đây đã tỏ tình với Mộc Lăng nhưng sau đó lại cặp kè với người khác.
Khi vừa gặp lại Thiên Phi, Mộc Lăng đã rất bất ngờ. Người lúc trước suýt trở thành người yêu của anh, nay lại là đối tác của anh.
"Lăng... em đợi gặp anh đã lâu lắm rồi."
"Xin lỗi, tôi muốn đi thẳng vào vấn đề chính, đó là việc ký hợp đồng... Này, cậu buông ra!"
Đột nhiên, anh ta chạy lại ôm lấy Mộc Lăng, tay thì choàng lên cổ anh.
"Lăng, em nhớ anh lắm! Anh cũng nhớ em mà, phải không?" Anh ta đưa tay sờ mó khắp người Mộc Lăng, nhưng vết son trên áo thì Mộc Lăng vẫn chưa hay biết.
Mộc Lăng đẩy Thiên Phi ra, sau đó quay đi.
"Chẳng phải anh đang rất cần hợp đồng lần này sao? Chỉ cần anh đồng ý làm người yêu em, anh sẽ nắm chắc hợp đồng này trong tay mà."
"..." Quả thật, Mộc Lăng rất cần hợp đồng này, nhưng anh lại nghĩ đến Gia Thụy...
"Xin lỗi, tôi không có thói quen dùng mối quan hệ để đổi lấy thành quả. Rất cảm ơn về đề nghị vừa rồi, xin phép."
Sau đó, Mộc Lăng định vào trong thay quần áo mới, nhưng anh quên mất quần áo của mình đã được dọn ra ngoài rồi. Khi anh bước ra, cũng là lúc Gia Thụy đang đợi anh ở ngoài.
Gia Thụy bực mình đặt tách cà phê xuống rồi quay về phòng.
"Bảo bối, lại đây..."
Mộc Lăng gọi nhưng cậu phớt lờ. Gia Thụy đi một mạch về bàn làm việc.