63. Chương 63: Em nói là chia tay!

Yêu Em Đến Chết

Chương 63: Em nói là chia tay!

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bảo bối à.”
“Cút.” Mộc Lăng nghe thấy giọng điệu giận dỗi của cậu khiến anh lo lắng, anh đi vòng ra sau ôm lấy Gia Thụy.
“Em giận gì vậy, giận anh vì cậu ta à?”
“Anh biến đi, đồ heo ngốc. Buông ra, đi ôm hôn cậu ta đi, Ah…”
Gia Thụy xoay người mắng anh một tràng, sau đó cậu đưa tay kéo bung hai cúc áo của anh ra rồi há miệng cắn mạnh lên ngực anh một dấu thật lớn. Gia Thụy còn nghiến tới nghiến lui khiến Mộc Lăng đau điếng.
“AH!!...”
“Tần Gia Thụy! Bây giờ em muốn ngồi yên nghe anh giải thích hay là vừa khóc vừa nghe đây?”
Ha… Mộc Lăng gọi cả tên cậu, Gia Thụy buông ra, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống ghế nhưng vẻ mặt cậu hiện rõ sự không cam tâm. Đôi mắt Gia Thụy đỏ hoe như muốn phun lửa, dù bực bội nhưng vẫn phải cố gắng ngồi yên đó.
“Anh yêu em…”
Bộp!
Gia Thụy cầm nguyên một tập hồ sơ đập thẳng vào mặt anh. Đánh xong mà vẻ mặt Gia Thụy vẫn hồn nhiên như không có chuyện gì, cậu đặt đống hồ sơ đó lên bàn rồi lại ngồi nghiêm chỉnh nhìn anh.
“Thật là điên mất thôi!!”
“Chia tay đi!”
“Sao?!! Em bị ấm đầu à, chia tay gì chứ… A nhóc con này, em đùa anh đấy à?” Mộc Lăng vò đầu, anh bế cậu đặt lên bàn rồi mình ngồi xuống ghế. Đến giờ Mộc Lăng vẫn chưa hiểu mình đã làm gì sai trái.
Vẻ mặt Gia Thụy vẫn vậy, cậu đang lo lắng chuyện gì đây chứ. Từ khi nhìn thấy Thiên Phi, đầu óc Gia Thụy chẳng nghĩ được gì khác. Nói giống hệt thì cũng không hẳn, chỉ là màu tóc và màu mắt hơi giống thôi… nhưng giọng cậu ta ngọt quá, cứ nũng nịu. Gia Thụy nghĩ chắc cậu ta từng là người yêu của anh và giờ quay về để tiếp tục mối tình đó. Sau khi họ tái hợp, anh sẽ đá cậu bay thật xa.
Gia Thụy cứ suy nghĩ vẩn vơ, đủ mọi trường hợp có thể xảy ra. Mộc Lăng ngồi trên ghế, mắt anh không rời khỏi cậu, quan sát xem Gia Thụy lại giở trò gì đây. Mộc Lăng chẳng hiểu gì, tự dưng lại bị Gia Thụy cắn rồi đánh. Mộc Lăng ngồi đó, Gia Thụy cũng ngồi đó. Cả hai cứ im lặng không nói gì, Mộc Lăng nghĩ Gia Thụy đang cần một chút yên tĩnh. Anh ngồi lâu cũng thấy chán, sau đó liền dùng ngón tay vẽ vẽ lên đùi cậu.
CHÁT! BỐP! BỤP! BỤP!
Lại bị đánh, Mộc Lăng lại bị Gia Thụy đánh vào tay một cái chát. Anh vừa ngẩng mặt lên thì Gia Thụy liền vung tay vung chân đánh đá tới tấp vào người anh. Cậu đạp giày ra rồi đá lên mặt anh, tay thì cứ quơ quơ, đụng đâu đánh đó.
“EM NÓI LÀ CHIA TAY!!...Cút!” Gia Thụy hét vào mặt anh rồi cắn lên má trái anh một cái.
“Xem ra hôm nay phải dạy em một bài học rồi, em ngày càng hư rồi nhỉ? Không những biết chửi, biết đánh, biết cắn mà còn biết đòi ăn roi.” Mộc Lăng liên tục bị đánh trong ngày, đầu óc anh muốn nổ tung với cậu luôn. Anh đứng lên, vác cậu lên vai đi thẳng xuống lầu gọi một chiếc taxi.
Mộc Lăng đặt cậu ngồi yên trong lòng rồi bảo bác tài đưa đến một khách sạn gần đó. Ban đầu vừa vào xe, cậu cứ nháo nhào không yên nên anh buộc phải ôm chặt cậu vào lòng.
Khi gần đến khách sạn thì lúc này Gia Thụy mới tái mặt, cả người cậu như mềm nhũn ra. Gia Thụy nắm lấy vai anh, lắc lắc.
“Không… Không không, không muốn vào đây!”
“Quá muộn rồi bảo bối, em hư quá rồi nên phải chịu phạt hôm nay thôi.”
Mộc Lăng kéo cậu vào trong rồi đưa lên phòng VIP đã đặt sẵn từ trước, nhưng giờ mới có dịp dùng đến.