Yêu Em Đến Chết
Chương 64: Thương Nhân Không Bao Giờ Chịu Lỗ!
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khách sạn này do Mộc Nam Kình quản lý, cậu ta đã chuẩn bị sẵn một căn phòng đầy đủ tiện nghi cho anh trai mình, để khi nào cần Mộc Lăng có thể đến đây 'hâm nóng tình cảm'. Thế nhưng, người mà Mộc Lăng đã nhắm tới từ lâu lại chính là người bạn thân Gia Thụy. Căn phòng khiến Gia Thụy sợ hãi đến mức muốn bỏ chạy ngay lập tức. Mộc Lăng lôi cậu quăng xuống giường, sau đó đóng sập cửa lại.
Trong căn phòng bày biện đủ loại dụng cụ dùng trong quan hệ: dây trói, roi da, và cả những dương vật giả. Gia Thụy đã từng thấy vài món trong số đó trước đây, điển hình là quả trứng rung mà Mộc Lăng đã nhét vào phía sau cậu.
“Không… Anh tránh ra đồ con heo mập biến thái!”
“TÔI MUỐN CHIA TAY VỚI ANH, Mộc Lăng!”
“Em cứ việc la hét đi, hôm nay anh nhất định sẽ dùng ‘vũ lực’ để giải thích mọi chuyện với em.” Mộc Lăng đưa cho cậu một ly nước, rồi đi vào phòng tắm để tắm rửa trước khi ‘nuốt chửng’ Gia Thụy.
Gia Thụy uống cạn ly nước, rồi vội vàng chạy đến cửa định mở ra bỏ trốn. Nhưng cửa đã bị khóa chặt. Cậu mở ngăn kéo, lục tung khắp căn phòng để tìm chìa khóa nhưng vô vọng… Đang thở dốc, Gia Thụy bỗng nghe thấy tiếng ‘Cộp’.
“Em tìm cái này sao? Đến đây lấy đi.” Mộc Lăng tắm xong, chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm với dây buộc lỏng lẻo. Anh ngồi xuống giường, vuốt tóc. Mộc Lăng ném chiếc chìa khóa lên giữa giường và yêu cầu Gia Thụy đến lấy. Thấy chìa khóa, Gia Thụy ba chân bốn cẳng chạy lại chộp lấy.
“Em nghĩ ra khỏi đây dễ vậy sao?”
Mộc Lăng dùng điều khiển từ xa để đóng tất cả rèm cửa lại. Anh đè Gia Thụy nằm úp xuống, đưa tay lột quần áo cậu ra. Gia Thụy đạp vào mặt Mộc Lăng, chân kia đạp lên ngực anh.
“Em đi tìm cậu kia đi, anh và cậu ta đã hôn nhau còn gì… anh là đồ khốn nạn!”
“Ai nói anh hôn cậu ta?” Mộc Lăng nằm xuống bên cạnh, ôm lấy Gia Thụy và vuốt tóc cậu.
“Là em nói! Em đã thấy dấu môi của cậu ấy trên người anh. Quần áo còn xộc xệch, có phải hai người đã làm rồi không? Anh quá đáng lắm!”
“Em ngốc sao? Anh dám làm gì cậu ta chứ, trong khi em dữ dằn như vậy mà… AHHH!!” Gia Thụy lại há miệng cắn lấy vai Mộc Lăng.
“Đau lắm đó! Em giận gì chứ? Anh hoàn toàn trong sạch mà, với lại anh cũng chẳng cần cái hợp đồng đó nên sau này sẽ không gặp lại cậu ta đâu. Anh xin lỗi mà, hay là anh cho em cắn thêm một cái nữa… AHH!!” Mộc Lăng lại dại dột đòi cho cậu cắn. Gia Thụy cứ thế ra sức cắn, cắn chỗ này rồi nhéo chỗ khác. Cậu vừa đánh vừa cắn, còn Mộc Lăng thì cứ lải nhải giải thích cho cậu nghe hết cả buổi, mãi sau Gia Thụy mới nguôi giận.
“Hết giận rồi đúng không, hôn cái nào.”
Chụt~~
Mộc Lăng nhếch mép, bàn tay anh đưa ra sau, đâm vào ‘lỗ nhỏ’ phía sau của Gia Thụy. Mộc Lăng ngồi dậy, một tay anh rút ra rồi lại đẩy vào, còn tay kia thì đè lên mông cậu.
“Áh!!....ahh..ưm…”
Bàn tay anh chà xát phía trong, rồi xoay tròn ngón tay, khiến Gia Thụy co giật. Cậu đưa tay ra sau định nắm lấy tay anh nhưng bị anh đẩy ra. Mộc Lăng nhấc Gia Thụy đặt lên đùi mình, anh mở ngăn tủ lấy ra một chai gel. Anh đổ gel từ thắt lưng cậu dọc xuống khe mông, hai tay anh thoa đều khiến phía sau cậu trở nên nhớp nháp.
Anh đè cậu sát vào người mình, tay anh vòng qua ôm chặt lấy eo cậu, sau đó lấy ra một thứ từ ngăn tủ. Một thứ to, dài, đen tuyền, đặc biệt nó còn có thể rung lên ~rè rè~.
Gia Thụy nghe thấy tiếng kêu đó liền hoảng sợ. Cậu muốn xoay đầu ra sau nhưng không thể… Từ từ, cậu cảm nhận được nó chạm vào khe mông mình.
“Không…”
“Em đã hành anh từ sáng đến giờ rồi, bây giờ thì anh phải lấy lại một ít ‘lãi’ chứ. Đã bảo rồi, thương nhân không bao giờ chịu lỗ mà!!”