72. Chương 72: Không mang họ Tần (1)

Yêu Em Đến Chết

Chương 72: Không mang họ Tần (1)

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi chị Giao tắt máy, cậu đành lê tấm thân mệt mỏi đi thay quần áo rồi đến công ty. Vừa bước vào, cậu đã thấy gương mặt mọi người hớn hở, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
“Có chuyện gì vậy? Mọi người đang âm mưu điều gì mờ ám đúng không?” Cậu nghi ngờ hỏi.
“Thư ký Tần, cậu đến đúng lúc lắm. Mau vào cứu người đi, cả phòng họp cứ ầm ĩ lên đã ba tiếng đồng hồ rồi!” Một chị nhân viên giải thích, ý nói phòng họp nãy giờ đang chịu đựng cơn thịnh nộ của Mộc Lăng.
Gia Thụy vỗ trán, đi thang máy lên phòng họp. Quả nhiên, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng Mộc Lăng gầm hét cùng với tiếng đập bàn thình thịch. Cậu đẩy cửa bước vào đúng lúc anh ta đang mắng chửi và quăng tài liệu về phía cửa. Cả sấp tài liệu bay thẳng vào đầu cậu. Mọi người trong phòng tròn mắt ngạc nhiên.
Mộc Lăng vẫn chăm chú xem tài liệu, miệng thì không ngừng gầm hét. Gia Thụy nắm chặt tay, rồi vò nát mấy tờ giấy vừa chụp được lúc nãy. Gia Thụy đập bàn một cái ‘rầm’ khiến mọi người trong phòng giật mình thon thót.
“IM LẶNG!!!”
Như một mệnh lệnh, tất cả đều im phăng phắc, kể cả những người hóng chuyện bên ngoài cũng nín thở.
Giọng điệu quen thuộc khiến Mộc Lăng ngẩng đầu lên nhìn. Gương mặt hung dữ của Gia Thụy làm anh ta phát sợ.
Cậu bảo tất cả mọi người ra ngoài, kể cả Mộc Lăng. Gia Thụy thu xếp lại hồ sơ rồi ôm về phòng. Mọi người ở đó ai nấy đều khâm phục cậu, chỉ một câu ‘IM LẶNG’ mà vị giám đốc của họ cũng phải ngậm miệng.
Gia Thụy tức điên, hồ sơ bị anh ta quăng khắp nơi khiến cả phòng họp như một bãi chiến trường. Đống hồ sơ cậu gom lại đều lộn xộn hết, cậu về phòng chỉ để xem còn cái gì có thể dùng được nữa không.
Mộc Lăng thấy Gia Thụy đang loay hoay tìm kiếm thì ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh cậu.
“Cái đồ chết tiệt! Chỉ việc xem hồ sơ thôi mà cũng không xong, tức chết mất! CÚT!” Cậu đá cái ghế của anh ta lùi lại, sau đó ôm đống hồ sơ đi ra ngoài. Mộc Lăng vẫn không hiểu đến giờ mình đã làm sai điều gì mà bị đối xử như người dưng thế kia.
Sau khi Gia Thụy rời đi, cậu bảo mọi người gửi lại hồ sơ cho cậu để xem xét. Rồi cậu cũng rời đi.
Cậu quay về nhà xem xét mớ hồ sơ kia, chứ nếu ở lại công ty thì cậu sẽ tức chết mất. Cậu thề rằng nếu không có mọi người ở đó, cậu đã cho Mộc Lăng một bài học rồi.
Gần chục người gửi hồ sơ đến, cậu xem đến 7 giờ tối vẫn chưa xong. Đột nhiên, chị Giao lại gọi đến. Không chỉ riêng chị Giao mà hàng chục cuộc gọi khác cũng tới tấp như vậy.
“Gia Thụy, mau đến quán bar đón Mộc Lăng về… *tút tút*”
“Thư ký Tần mau đến quán cũ đi”
“Anh Gia Thụy đến quán bar chơi chút nào!!”
…..
Lần này là Mộc Nam Kình: “Tiểu Thụy, mau đến đây xem Mộc tổng đào hoa cỡ nào này!”
Cậu ta cho Gia Thụy xem cảnh tượng hỗn loạn ở đó: rượu đầy bàn, các cô gái nóng bỏng ngồi xen kẽ. Còn tên Mộc Lăng kia, ai đưa gì cũng uống, uống một cách điên cuồng.
Gia Thụy dành thời gian làm việc đến bữa tối cũng chưa ăn, vậy mà cả công ty kéo nhau đi ăn uống, để lại cho cậu cả núi công việc. Điều khiến cậu tức điên hơn nữa chính là Mộc Lăng…
“Ahh… Cậu đến đón mình, hôm nay nếu không đánh chết tên Mộc Lăng đó, mình sẽ không mang họ Tần!”
Cậu nắm chặt tay, từng tiếng khớp tay kêu rôm rốp.
Gia Thụy được Nam Kình đến đón. Nhưng trước khi đến quán bar, Gia Thụy đã ghé vào một nơi để lựa chọn một ít đồ và đến chỗ trang điểm.
Cậu mặc một chiếc đầm ôm hai dây, mái tóc nhuộm nâu ngang vai, trang điểm lên nhìn càng thêm hút hồn. Gia Thụy cất giọng khá giống con gái, rồi ra xe bảo Nam Kình chở đi.
Mộc Nam Kình nhìn mà đơ người, đúng là rất đẹp, nhưng cậu ta chẳng biết Gia Thụy định làm gì nữa. Nhìn gương mặt cậu, cả chiếc xe như ngập trong không khí âm u, như có đám mây đen đang vần vũ quanh đây vậy.