Yêu Em Đến Chết
Chương 79: Muốn em khóc 1
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dì của anh không phải người tầm thường, kẻ nào dám chống đối thì chỉ có nước sống không bằng chết.
Chỉ là bà đã quá dung túng cho chồng mình, đến nỗi số nhân tình của ông ta có thể viết thành cả một cuốn kinh thư cũng không hết.
"Đổ thêm keo, rồi khâu miệng hai người này lại đi... đừng để bọn họ nói thêm lời nào nữa, nếu không tôi sẽ cảm động mất!! À mà khoan... Hãy khâu cho đẹp vào nhé, tôi không muốn nhìn món đồ chơi của mình xấu xí đâu..."
Mộc Lăng hả dạ vì đã giúp bảo bối của mình trút giận. Anh để phần còn lại cho Dì mình vui đùa. Những cảnh tượng đó chẳng là gì đối với anh và cậu, cả hai vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Sau đó, Mộc Lăng đưa Gia Thụy về Mộc gia để dùng bữa chiều. Gia Thụy xuống bếp phụ mẹ anh nấu ăn, còn anh thì lên phòng khách tìm ba mình.
"Sao rồi, Dì con vẫn chưa chịu về sao?"
"Bao nhiêu đã đủ với Dì đâu, ba cứ để Dì dạy dỗ họ thêm chút nữa đi. Coi như để luyện thêm kỹ năng ấy mà." Hai cha con ngồi nói chuyện một lát rồi vào bếp phụ nấu nướng cho xong bữa ăn. Vì hôm nay Dì về nên cả nhà phải có một bữa thật thịnh soạn.
Cuối cùng, khi trời gần tối, Dì mới chịu quay về. Dì trở về với khí thế lừng lẫy của người vừa thắng trận. Vừa về, Dì đã chú ý đến Gia Thụy đầu tiên, vì lúc trên xe chỉ nhìn lướt qua, bây giờ mới có thể nhìn kỹ.
Gia Thụy thật xinh đẹp trong mắt Dì. Dì ấy đi lại gần cậu, tháo bỏ đôi găng tay, để lộ bàn tay với những móng tay dài sơn màu rất đẹp.
Dì ấy dùng tay nâng cằm cậu lên cưng nựng.
"Bảo bối này là của Tiểu Lăng sao? Đáng yêu quá đi!"
Gia Thụy mở to đôi mắt màu xanh biếc. Cậu cảm thấy nhột khi bị Dì ấy chạm vào. Dì ấy chạm vào cằm chưa tới mười giây thì đã bị Mộc Lăng chụp lấy tay và đẩy ra.
"Đây là bảo bối của con, Dì nên dừng lại ngay!... Em đừng sợ!..."
Lời nói như sự khẳng định chủ quyền, anh ôm cậu vào lòng, hôn lên tóc cậu, tay vuốt ve lưng cậu. Dì anh nhướng mày một cái rồi ngồi xuống bàn.
"Ok... tốt, rất biết giữ vợ... rất tốt!"
Mọi người cười vui vẻ, có lẽ đã quá quen với cảnh tượng này. Cứ mỗi lần gặp nhau, Mộc Lăng và Dì ấy lại cứ ngứa tay ngứa chân.
Sau khi nói chuyện với nhau một lúc, mọi người bắt đầu dùng bữa. Gia Thụy ngồi đối diện anh trên bàn ăn, cậu cứ chăm chú ăn. Vẻ dễ thương đó lại khiến Mộc Lăng muốn bắt nạt.
Mộc Lăng lấy điện thoại ra nhắn tin cho cậu.
'Anh rất muốn em khóc... ngay bây giờ!'
*Ting!* Điện thoại của Gia Thụy đặt ngay trên bàn. Cậu thấy tin nhắn nhưng chẳng quan tâm, cứ cặm cụi ăn. Mộc Lăng vẫn nhìn cậu ăn, vẫn kiên trì chờ đợi.
Một phút... ba phút... bảy phút trôi qua. Gia Thụy không thèm nhìn lấy một lần. Mộc Lăng liền không thích vì cậu không quan tâm mình.
Anh đưa chân về phía cậu, luồn vào giữa hai chân cậu và cọ xát.
"Ahh~" Cậu giật nảy mình, mặt đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn anh. Khi cậu la lên, đương nhiên mọi người cũng chú ý rồi.
Cậu giả vờ như không có gì rồi sau đó nhìn theo động tác của Mộc Lăng. Anh hướng mắt về phía điện thoại, bảo cậu xem. Gia Thụy vẫn đỏ mặt, cậu nhìn xuống điện thoại và đọc tin nhắn.
Cậu đọc xong thì hai tay run rẩy ngước lên nhìn Mộc Lăng đang ngồi đối diện. Cử chỉ lo sợ đó đáng yêu vô cùng. Mộc Lăng thỏa mãn vì có một bé thụ đáng yêu kinh khủng.
Chân anh bên dưới vuốt từ cổ chân lên đến giữa đùi Gia Thụy, khiến cậu rùng mình, giật giật người làm mẹ anh chú ý.
"Tiểu Thụy con sao vậy, sao lại rùng mình nhiều thế?"
"Con... không sao ạ... Con xin phép vào nhà vệ sinh một lát."
Gia Thụy đẩy ghế đứng dậy và chạy vào nhà vệ sinh.