Yêu Em Đến Chết
Chương 96: Sự Tàn Nhẫn (2)
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây chính là nơi Gia Dương đã mất đi người mình yêu, cũng là nơi nhiều năm trước huynh bị ép phải chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó. Căn phòng bẩn thỉu này thường là nơi bà nhốt huynh vào để trừng phạt.
Gia Thụy bước đến bên Gia Dương, kéo huynh tựa lưng vào ngực mình, đầu Gia Dương gối lên vai cậu.
“Đừng khóc… đệ sẽ giúp huynh giải quyết hết bọn chúng.”
Cậu thì thầm vào tai huynh trưởng, một lời nói cực kỳ tàn bạo nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng và ấm áp.
Cậu đặt khẩu súng vào tay Gia Dương. Đôi tay nhỏ bé của Gia Thụy bao bọc lấy tay huynh mình. Gia Thụy chĩa thẳng vào ‘cái thứ kia’, cái thứ đã làm ô uế người mà Gia Dương yêu nhất trên đời này. Đôi mắt sắc lạnh như dao của cậu nhìn thẳng vào bọn chúng…
“Chúng mày đi chết hết đi!”
Lời nói như một mệnh lệnh. Cậu dùng tay kia che mắt huynh mình lại, bóp cò súng bắn bốn phát liên tiếp. Sự nhẫn tâm của cậu hiện rõ trong đôi mắt, một sự giận dữ chưa từng thấy trước đây.
Gia Dương không mạnh mẽ được như cậu, huynh ấy đã đầu hàng ngay khi gặp sóng gió. Huynh ấy không đủ dũng cảm để đối mặt với mọi chuyện, để rồi phải mất đi người mình yêu. Còn cậu, dù sống trong vỏ bọc của sự hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng khi mọi việc liên quan đến người mình yêu, cậu sẽ sẵn sàng dốc sức dẹp sạch những kẻ cản đường.
Sự tàn nhẫn này chính là điều bà cậu đã dạy: khi đối diện với kẻ thù, chỉ có một cách để giải quyết… đó chính là sự dứt khoát.
“Người thấy sao? Năm ấy người bảo con giết một con thỏ, con đã không làm… Bây giờ, trước mặt người, con đã tước đi năm mạng người, con giỏi hơn nhiều đúng không? HA HA.”
Gia Thụy vung súng về phía Lâm An khiến cô ta sợ hãi vứt cả súng. Đúng lúc này, tiếng Thiếu Lan lại vang lên, tay ả cầm khẩu súng Lâm An vừa làm rơi lúc nãy.
“Hai bà cháu các người giỏi lắm… Còn cô, cô cũng chẳng khác gì tôi đâu… Một món đồ chơi để hai bà cháu họ đùa giỡn mà thôi. Cô nghĩ rằng khi nghe lời bà ta thì cô sẽ được bước vào nhà bà ta sao… Cô nên hỏi lại bà ta đi, xem bà ta đã nhắm trúng ai rồi… Haha.”
Ả ta chĩa súng lung tung, miệng không ngừng nói, xem ra nãy giờ vẫn chưa giết được ả.
“Rồi mày cũng bị con mụ già này giết thôi, rồi mày cũng sẽ như tao thôi. Bà chết đi, mụ già độc ác!” Ả ta điên cuồng nói, họng súng chĩa về phía bà.
Bà nội cậu cũng không phải hạng tầm thường, bà đi thẳng về phía Thiếu Lan. Bà bẻ quặt tay ả rồi giật súng lại ném cho Lâm An.
“Bắn chết nó!”
Bà chỉ tay vào Mộc Lăng đang nằm trên ghế. Mộc Lăng lúc này đã tỉnh lại, huynh nhìn thấy bóng lưng nhỏ nhắn quen thuộc kia, rồi nhìn xung quanh, khắp nơi đều là máu.
Ngay lúc Lâm An còn đang phân vân, Thiếu Lan đã cầm khẩu súng khác chĩa thẳng vào người bà.
Mộc Lăng hoảng hồn xông tới. Bà nội cậu thấy Mộc Lăng xông về phía mình, tưởng huynh muốn tấn công nên bà đã giật lấy khẩu súng trên tay Lâm An và nổ súng.
“Pang! Pang!”
Thiếu Lan vì muốn bắn chết bà cũng nổ súng. Mộc Lăng ở giữa hứng trọn hai viên đạn. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đạn cứ bắn liên tục. Lâm An không muốn kết cục của mình như Thiếu Lan nên đã vớ lấy ấm trà trên bàn đập mạnh vào đầu bà khiến bà khuỵu xuống.
Gia Thụy lại cầm súng lên, chĩa thẳng vào Lâm An mà bắn. Ả ta đau đớn lê lết dưới sàn, cố gắng bỏ chạy. Cậu tiếp tục đi về phía Thiếu Lan, đưa súng vào miệng ả mà nói:
“Mày đúng là dai như đỉa mà!” “Pang! Pang! Pang!” Ba phát súng nữa khiến không gian ở đây im bặt.
Đám người Mộc Nam Kình nghe tiếng súng liên tục vang lên nên đã nhanh chân chạy vào.
Đến khi mọi chuyện kết thúc, Mộc Nam Kình mới đưa người đến. Một vụ thảm kịch đã xảy ra trong chốc lát. Gia Thụy ôm Mộc Lăng trong lòng, huynh đang hấp hối, nước mắt cứ trào ra.
Còn bà nội thì nằm đó, gọi tên cậu mong được cứu. Mộc Nam Kình và Dì bước vào, khung cảnh máu me ở đây khiến họ lạnh người.
“Giải quyết thế nào đây, Dì?”