Yêu Thầm Chị Họ
Chương 14: Chọn lựa
Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay trời nóng như lửa, oi bức đến khó chịu. Đang ở dưới nhà xem TV tránh nóng, tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ một số điện thoại lạ. Không biết đó là ai, tôi quay số lại nhưng chỉ nghe thấy tiếng 'tút tút' lặp đi lặp lại. Có phải đây là một âm mưu nào đó không? Mong rằng không, tôi chỉ sợ mình quá nhạy cảm mà thôi.
Như mọi ngày, năm giờ chiều chị Diễm về đến nhà. Tôi xuống bếp phụ chị nấu cơm, tìm cơ hội trò chuyện. Đêm qua tôi suy nghĩ rất nhiều về tình cảm của mình dành cho chị, về tương lai phía trước... rất nhiều thứ... đến mức đầu óc cứ quay cuồng, gần sáng mới chợp mắt được.
Tôi yêu chị vô cùng, điều đó chắc chắn và sẽ không bao giờ thay đổi. Tôi cũng tự tin có thể mang lại hạnh phúc và sự che chở cho chị, bởi tôi có đủ quyết tâm và khả năng. Nhưng tôi sẽ không vì dục vọng mà chiếm lấy tình cảm chị, giữ chị làm của riêng mình một cách ích kỷ. Nếu chị thích ai đó và muốn đến với người ấy, tôi sẽ không ngăn cản. Tất nhiên, đó phải là người tốt, có thể mang lại niềm vui cho chị. Lúc ấy, dù rất đau lòng, tôi vẫn sẽ chân thành chúc phúc cho chị, lựa chọn là quyền của chị. Tôi nhất định không vì điều đó mà ghét bỏ chị...
Thằng Tùng, nhìn về mọi mặt đều ổn: gia đình không tồi, lại là người có học thức. Chỉ có điều nó hơi thiếu lòng tự trọng, có lẽ vì quá say mê chị mà không giữ được sự kiêu hãnh của bản thân? Biết đâu chăng...
Tôi muốn nói chuyện thẳng thắn với chị. Nếu chị thích nó nhưng vì tôi mà dối lòng, tôi sẽ trả tự do cho chị. Tôi tôn trọng quyết định của chị, dù hôm nay là thằng Tùng, mai kia là người khác xuất hiện trong đời chị, tôi đều chấp nhận, miễn họ là người tốt. Tôi sẽ không níu kéo, sẽ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên như tạo hóa sắp đặt. Cái gì thuộc về tôi sẽ mãi là của tôi, không ai cướp được. Còn những thứ không thuộc về tôi, dù có muốn giữ cũng không thể...
Tôi sẽ không trói buộc chị vào tương lai còn nhiều gian nan phía trước của mình. Chị có quyền tự do lựa chọn người trao gửi cuộc đời. Nếu chị thật sự không thích thằng Tùng, tôi sẽ nói rõ với mẹ để nó không đến làm phiền chị nữa.
Chị đang loay hoay nếm canh, tôi đấu tranh tư tưởng một lúc lâu rồi mới bước lại gần, hắng giọng:
- Chị...
- Gì thế?
- Em có chuyện muốn nói...
Chị nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm trọng:
- Gì mà nghiêm trọng thế? Chị làm gì sai à?
- Không... đâu có...
- Thế gì?
- Em muốn...
- Nói nhanh đi, đừng để chị hồi hộp!
- Grừ... chị có cho em nói không?
- Đùa à? Nói đi!
Chị mắc cỡ thè lưỡi, nhưng tôi không mắc cỡ, chỉ muốn cắn nát cái lưỡi đáng yêu ấy thôi...
- Em muốn nói chuyện về thằng Tùng...
- Ừm, sao thế?
- Em hỏi chị, chị hứa trả lời thật lòng nhé!
- Trời, gì kinh khủng vậy? Chị có bao giờ nói dối em đâu mà bắt chị hứa?
- Chị cứ hứa đi, rồi em nói.
- Ừm, chị hứa.
Tôi trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Chị có thích thằng Tùng không? Nhớ trả lời thật lòng đó!
- Không. Tự nhiên em hỏi chuyện này làm gì?
Chị đáp ngay, chẳng chút do dự.
- Thật không?
- Thật mà. Em làm như chị thích ai cũng vậy...
- Em không có ý đó. Tại...
- Tại gì? Em giải thích không được, chị giận em đó!
- Zzz... tại em thấy nó cũng được...
- Thế sao? Đừng nói em giống dì, muốn chị quen ông ấy nhé? Chị phản ứng khá mạnh khiến tôi bất ngờ. Tôi gãi đầu:
- Không phải. Ý em là nếu chị có tình cảm với thằng Tùng hay ai đó sau này, chị có quyền tìm hiểu. Em không ngăn cản gì đâu...
Tôi chưa nói hết lời, chị đã quay lại ngắt lời, mắt chị đỏ hoe...
- Em hôn chị chán rồi nên không muốn chị làm phiền nữa phải không? Nếu vậy chị sẽ làm theo ý em. Sao cũng được...
Nói xong, chị chạy một mạch lên lầu, bỏ lại tôi đứng ngơ ngác. Tôi chưa kịp nói hết ý thì chị đã nổi giận, bị hiểu lầm trăm bề. Sao người tốt như tôi lại luôn bị oan ức thế này?
Tôi chỉ nghĩ cho chị thôi mà, chỉ muốn chị có quyền tự do quyết định tương lai... Tôi chỉ muốn những gì mình làm, những gì mình nói đều vì chị, chứ tôi nào có thay đổi như chị nghĩ. Nghe mà đau lòng quá, sao chị lại dễ rơi nước mắt thế?
Tôi chạy lên lầu, gõ cửa phòng gọi chị ra giải thích. Nhưng gọi mãi chị vẫn không trả lời, chỉ nghe tiếng khóc thút thít nhỏ xíu vọng ra... Bây giờ trong lòng chị, tôi chắc là cô gái trong trắng ấy nghĩ tôi là kẻ đểu cáng nhất trên đời, lợi dụng cô ấy chán chê rồi muốn bỏ rơi... Tôi muốn điên lên khi nghĩ đến điều này...
- Chị mở cửa ra đi, nghe em giải thích đã. Không phải như chị nghĩ đâu...
Tôi gõ rầm rầm vào cửa phòng chị nhưng vô ích. Cánh cửa ngày thường vẫn mở rộng chào đón tôi, giờ đây đóng im ỉm...
Tôi gọi, giải thích gần hai mươi phút trước cửa phòng chị nhưng chẳng đem lại chút hiệu quả gì. Chị chỉ lo khóc thôi, chẳng nghe được và chẳng thèm nghe những gì tôi nói. Tôi rất muốn phá tung cửa ra, lao vào ôm lấy chị dỗ dành cho chị bớt đau lòng, nhưng lại không dám. Ba mẹ đang ở dưới nhà, làm ầm lên lỡ cả nhà biết chuyện thì chết mất. Hiện giờ tôi chưa sẵn sàng đối mặt với điều đó.
Hết cách, tôi chạy về phòng, lấy điện thoại nhắn tin cho chị, giải thích để chị hiểu lòng tôi như thế nào, rằng tôi không bao giờ có ý nghĩ bỏ rơi chị...
Nhưng tin nhắn gửi đi đã được mười phút, vẫn không thấy báo nhận. Tôi bấm gọi vào số chị thì... ò í e... chị tắt điện thoại luôn rồi... trời ạ...
Tôi càng lúc càng lo lắng. Chị yếu đuối thế nào tôi rõ hơn ai hết, lỡ chị nghĩ quẫn làm chuyện dại dột thì... chắc tôi chết theo luôn mất thôi...
Tôi như thằng điên, lại lao sang phòng chị gõ cửa ầm ầm, sợ cóng cả người rồi. Giờ ba mẹ có nghe cũng mặc, ra sao thì ra...
- Chị mở cửa cho tôi đi...
- Trời ơi, chị đừng làm tôi sợ mà... Mở cửa ra nghe tôi nói...
- Chị ơi... mở cửa đi... chị...
Tôi đấm đá điên cuồng vào cánh cửa, nhưng cửa nhà tôi làm bằng gỗ tốt và rất dày, muốn phá không dễ. Chị thì vẫn im lặng một cách đáng sợ... Tôi hoảng quá chạy lại cầu thang gọi lớn:
- Mẹ, chìa khóa phòng chị Diễm mẹ có giữ cái nào không? Đưa cho con lẹ đi...
Mẹ tôi đang xem TV, nghe tôi kêu thì ngước lên. TV mở khá lớn nên hơi ồn.
- Hả? Chìa khóa gì?
Tôi chưa kịp trả lời thì có tiếng chị vang lên:
- Chị không việc gì đâu, em không phải lo.
Nghe tiếng chị, tôi mừng đến rơi nước mắt, vội chạy lại gõ cửa:
- Chị đừng làm gì bậy nhé... Mở cửa cho tôi đi, chị hiểu lầm tôi rồi..
- Để chị yên đi... có gì mai hãy nói...
- Không được. Chị phải nghe tôi nói, tôi không có ý bỏ rơi chị đâu... tôi không có...
Tôi chưa nói dứt câu, tiếng chị đã run run ngắt ngang:
- Chị không muốn nghe mà... để chị yên... Không có gì đâu, chị không vì em mà làm gì bậy bạ đâu... Em yên tâm...
- Hix... Chị nghe tôi đi mà... Tôi...
- Em còn đứng đó, chị chết cho em coi...
- Ừ...ừ... được rồi... tôi đi đây. Chị hứa không được làm gì bậy nhé. Chị còn ba mẹ ở nhà đó... chị bình tĩnh nhé... hix... chị có chuyện gì... tôi chết theo luôn đó...
- Em đi đi...
Tôi chán nản quá, đi lại cầu thang ngồi xuống, im lặng nhìn vào phòng chị...
- Gì mà ngồi đây? Chị Diễm đâu? Kêu xuống ăn cơm, mà hồi nãy con kêu gì mẹ vậy?
Mẹ tôi bỗng đi lên lầu, nhìn tôi hỏi:
- Không có gì. Ba mẹ ăn cơm trước đi, chị Diễm hồi nãy nói hơi mệt nên ngủ rồi. Chút chị dậy rồi tụi con ăn sau.
Tôi nói dối cho qua chuyện. Mẹ mà biết ra thì tình hình càng tồi tệ hơn.
Mẹ nhìn tôi một lúc, không phát hiện có gì lạ thì đi xuống lầu.
Tôi bước nhè nhẹ lại phòng chị, ngồi xuống áp tai vào cửa... Thật may, vẫn còn nghe tiếng chị khóc thút thít...
Bây giờ chị đang rối trí, tôi có muốn giải thích cũng không được. Chỉ còn cách ngồi đó canh cho chị an toàn, chờ chị bình tâm lại rồi nói chuyện vậy... Tôi ngồi cũng được gần nửa tiếng, chị vẫn còn khóc... dai dẳng thật... Tôi thật sự không hiểu chị nghĩ gì nữa. Mới mấy hôm trước tôi còn nài nỉ hết lời, tìm đủ cách mới thuyết phục được chị tạm chấp nhận tình cảm của mình. Giờ thì... mới mở lời chưa nói được gì... chị đã nghĩ tôi bỏ rơi chị... rồi phản ứng... khóc lóc thương tâm đến vậy... Tôi quan trọng với chị đến vậy sao? Có phải không? Tôi không thể hiểu được gì nữa...
Ba mẹ đã ăn cơm xong, ngồi xem TV. Lúc này, ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này thì thằng Tùng lại đến. Nghe tiếng xe nó mà tôi nổi điên... Tôi chẳng muốn ai làm phiền mình và chị vào lúc này cả... không một ai.
Mẹ tôi như thường lệ, lại đứng ở cầu thang gọi chị Diễm xuống tiếp nó.
Mặc kệ, tôi ngồi im chả ừ hử gì. Chị Diễm bình thường đã không ưa thích gì thằng này, nghĩ sao bây giờ lại xuống gặp nó, nằm mơ đi!
Chờ thêm mười phút chưa thấy chị xuống, mẹ lại bước lên cầu thang gọi:
- Diễm ơi...
- Dạ, con xuống liền.
Cửa phòng xịch mở, chị bước ra. Bộ đồ ở nhà chị đã thay bằng váy xanh thẳm màu nước biển tự khi nào. Chị muốn xuống nhà tiếp thằng đó sao?
Tôi đứng dậy, nắm tay chị kéo lại, kêu khẽ:
- Chị đi đâu vậy? Ở đây với tôi...
Chị giật mạnh tay ra, quay lại nhìn tôi. Cách chị nhìn tôi thật kỳ lạ, thờ ơ... lạnh lẽo... vô hồn... tuyệt nhiên không hề có chút nào của sự giận dữ trong mắt chị. Nhưng tôi cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt yết hầu, tôi muốn nín thở khi đón nhận ánh mắt của chị. Dường như tôi không còn hiện hữu trong mắt chị nữa, tôi chỉ như một thứ gì đó chẳng còn tồn tại trên cõi đời này, ít ra đối với chị là như thế...
- Đi chơi.
Chị thản nhiên nói. Câu nói lạnh lùng như ánh mắt của chị vậy...
Tôi nghe chị nói mà lùng bùng cả tai, không biết mình có nghe lầm không?
- Đi chơi với thằng Tùng hả?
Tôi nghiến răng hỏi lại.
- Ừ, tôi thích vậy mà!
Chị đáp thản nhiên như không, rồi bước lại cầu thang.
- Em không có nói như vậy, chị nghe em nói đi.
Tôi nhào đến ôm chặt chị kéo lại, muốn đưa chị vào phòng để nói chuyện cho dễ, giằng co ở ngoài mất công ba mẹ nghe thấy thì phiền to.
Chị vùng vẫy rất mạnh. Tôi không nghĩ thân hình mỏng manh đó lại có sức đến vậy, hay sự tức giận và tổn thương đã tiếp thêm sức mạnh cho chị...
- Buông ra, đừng chạm vào người chị...
Chị gần như muốn thét lên. Tôi vội vàng lấy tay bịt miệng chị lại. Chị phản ứng quyết liệt đến mức khiến tôi phải thấy sợ hãi. Dường như chị chẳng còn sợ ba mẹ biết chuyện nữa, chị mất hết lý trí rồi...
Tôi dùng hết sức ôm chặt lấy chị, nhấc bổng chị vào phòng, miệng tôi cố vỗ về bên tai chị:
- Năm phút thôi, chị nghe em nói năm phút thôi, rồi chị muốn sao cũng được... Em xin chị đó!
Tôi bế thốc chị để nhẹ lên giường, chị xoay mặt vào trong khóc lớn... chưa bao giờ tôi thấy chị xúc động đến vậy...
- Diễm làm gì lâu quá vậy con?
Mẹ tôi đứng dưới nhà ngó lên gọi lớn.
Phiền chết được, đang rối như tơ vò mà cứ thế này...
- Chị chờ em chút xíu nhé, em xuống dưới nhà nói với mẹ để mẹ kêu hoài. Đừng khóa cửa nhé...
Tôi nói nhỏ với chị, sau đó bước xuống nhà.
- Ủa, chị con đâu?
Mẹ tôi thấy chỉ có tôi xuống thì ngạc nhiên hỏi.
- Chị Diễm nhức đầu, mới bước ra thì bị chóng mặt suýt té, tôi đưa chị vào phòng nghỉ rồi.
Tôi quay qua nhìn thằng Tùng.
- Anh thông cảm, giờ chị Diễm mệt lắm không xuống được.
Thằng Tùng hơi bất ngờ, nhìn tôi như kiểm tra phản ứng.
- Diễm có sao không em?
- Không sao. Nằm nghỉ đến mai là khỏe thôi.
Ý tôi đã rất rõ ràng. Nếu nó vẫn còn làm mặt lì, tôi sẽ không khách sáo nữa.
- Vậy...
Mẹ tôi nhìn nó, có chút áy náy.
- Hay là... cho con lên thăm Diễm chút hén cô. Con nghe thấy lo quá!
Thằng Tùng nói. Xong rồi thấy mẹ tôi có hơi ngần ngừ chưa quyết, nó đứng dậy bước lại cầu thang muốn đi lên.
"Điệt, thằng mặt dày này, có tin tao đạp mày lọt cầu thang không?
" Tôi chửi thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tỉnh bơ nhích người qua chặn nó lại:
- Chị Diễm ngủ rồi. Phòng riêng con gái, anh lên không tiện đâu.
Nghe vậy, nó nhìn tôi cười cười, mặt hơi quê. Tôi nhận thấy một tia tức tối trong ánh mắt của nó:
- Ừ, vậy thôi để Diễm nghỉ vậy.
Nó quay lại, bỏ ý định lên phòng chị. Rồi thưa ba mẹ tôi ra về:
- Con hơi đường đột, có gì xin cô chú bỏ qua cho. Dạ, con xin phép...
Mẹ tôi cũng khách sáo vài câu rồi tiễn nó ra. Tôi chẳng quan tâm nữa, vội lên phòng chị. Chuẩn bị đau đầu rồi đây...
May quá, cửa phòng chị vẫn còn mở, tôi bước nhẹ vào, sau đó đóng chặt cửa lại, bấm chốt trong luôn.
Chị nằm trên giường trùm kín bằng chăn, hình như chị nằm nghiêng vào trong. Do bị chăn che phủ nên tôi không rõ lắm. Tôi lại ngồi kế bên chị, đầu óc nghĩ đủ thứ, cố tìm lời lẽ phù hợp để thuyết phục chị:
- Chị còn thức không vậy?
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào người chị, lỡ chị ngủ quên rồi hóa ra tôi phí công vô ích thì khổ.
Chị cựa người, đẩy tay tôi ra. Ừm, thế được rồi, chứng tỏ chị vẫn còn thức:
- Chị hiểu lầm em rồi biết không? Em yêu chị lắm, không bao giờ em có cái ý nghĩ bỏ rơi chị hết...
- Không phải em chán rồi kêu chị quen người này người kia. Mấy hôm nay em suy nghĩ nhiều lắm, chẳng đêm nào em ngủ được. Em sợ mình không đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho chị... Nhưng không phải vì vậy mà em muốn bỏ cuộc, em không bao giờ làm vậy. Em chỉ nghĩ cho chị thôi, nên em muốn cho chị quyền tự do lựa chọn người chị muốn gắn bó cả đời... Em chỉ muốn chị được hạnh phúc thôi, chứ em sẽ rất buồn khi mất chị, chị hiểu không? Em sợ chị sau này sẽ phải hối hận vì chọn em, em không muốn ép buộc chị đến với em... không muốn vì sự ích kỷ của em mà làm chị khổ.. chỉ cần chị được hạnh phúc, có đau khổ đến thế nào em cũng chấp nhận..
- Nhưng nếu chị nói chị cần em, chị hoàn toàn tự chủ khi quyết định quen em, không vì lòng thương hại hay tội nghiệp em mà phải làm vậy, em sẽ rất vui, rất hạnh phúc được ở bên cạnh chăm sóc, bảo bọc cho chị cả đời này. Em hứa đó, em sẽ làm được...
- Chị... chị có nghe em nói không vậy? Trả lời em đi.
Chờ mãi chẳng nghe chị nói gì, tôi lay khẽ.
Bàn tay tôi vô tình cảm nhận được người chị đang run rẩy. Chị vẫn đang khóc sao?
Tôi nắm chăn kéo ra, chị cố giữ chặt lại nhưng không được. Chị đang nằm quay mặt vào trong, chiếc gối lót một bên má đã ướt đẫm nước mắt...
- Chị nói chuyện với em đi, đừng khóc nữa mà...
Tôi nắm nhẹ vai chị kéo chị xoay ra:
- T cao thượng lắm! Đừng nói chuyện với chị nữa, chị không xứng đáng đâu...
Đôi mắt mọng nước đỏ hoe và đã hơi sưng của chị nhìn tôi đầy oán trách, như muốn nhấn chìm tôi vào trong đó:
- Hix... Đừng mỉa mai em vậy mà! Em xin lỗi...
Tôi vò đầu bứt tóc, cố làm cái mặt đáng thương nhất trên đời:
- T nghĩ sao mà làm vậy chứ? Chị là món hàng để cho T đem đi phân phát cho mọi người sao? T quá đáng..
- Ừm... em sai rồi. Em xin lỗi mà, chỉ tại em muốn tốt cho chị...
- T đừng mang lí do đó ra nói với chị. Chị không cần T tốt với chị kiểu đó..
- Ừm...
Thấy chị lại xúc động mạnh, tôi không dám nói gì nữa, để yên cho chị trút hết sự khó chịu hờn tủi chất chứa trong lòng:
- Chị lớn rồi, chị biết suy nghĩ, biết cái gì nên làm và không nên. Chị có thể tự lo cho bản thân và tương lai của mình, chị đâu cần T nghĩ giùm rồi đối xử với chị kiểu đó...
- Mới hôm trước T còn ôm chị, hôn chị, vỗ về chị, hứa hẹn bao nhiêu mà giờ... T lại nói sợ không lo được cho chị, rồi kêu chị đi theo người khác. T yêu chị như vậy hả? Chị là đứa con gái ham giàu mà bỏ được T chỉ vì một câu nói như T muốn sao?
Chị nói rất nhiều, nói xong lại khóc, khóc đã rồi lại nói... Tôi sai rồi, cứ tưởng mình tốt lắm, cao thượng lắm, vô tình làm chị tổn thương...
- Em... tại em sợ chị vì thương hại em, tội nghiệp em... nếu vậy thì thiệt thòi cho chị quá! Em không muốn chị đến với em chỉ vì điều đó, lỡ sau này chị khổ... em sẽ đau lòng và ân hận lắm!!
Tôi ngập ngừng:
- Chị không thương hại T, cũng chẳng tội nghiệp T đâu. Không có chuyện chị mang tình cảm và thân xác mình trao cho người nào đó chỉ vì lòng thương hại. T không hiểu chị chút nào...
Chị nhìn tôi ai oán, đôi mắt vẫn mọng nước...
Tôi không nghe lầm đó chứ, chẳng lẽ chị thật sự yêu tôi sao? Ôi, sướng phát rên lên được mất thôi:
- Chị nói vậy nghĩa là... yêu em thật sao?
Tôi thiếu điều nhảy cẫng lên khi hỏi câu này:
- T muốn hiểu sao cũng được... chị mệt mỏi lắm rồi... T ra ngoài cho chị ngủ đi..
Chị lại xoay vào trong, bỏ mặc tôi ngồi đó.
Tất nhiên tôi không ngu đến mức bỏ ra ngoài chỉ vì câu nói láy của chị. Chị đuổi tôi ra nghĩa là muốn kéo tôi lại gần chị. Con gái chuyên gia nói ngược, nói có là không mà, ông bà truyền lại đố có sai.
Tôi không nói gì, nằm xuống kéo chị quay lại, ôm chặt vào lòng... mặc cho chị giãy dụa, đấm vào ngực tôi thùm thụp, đau đâu chả thấy, chỉ nghe sướng. Tôi nhiễm BDSM rồi...
- Buông chị ra... buông ra...
- Không. Chết em cũng không buông đâu..
- T không buông ra chị la lên đó..
- Ừ, chị la đi. Ba mẹ em ngủ rồi đó...
- ...
Đề xuất Tiên Hiệp: Lục Địa Kiện Tiên (Dịch)