Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu
Chương 103
Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâu ngày không gặp, mấy người đều vô cùng xúc động. Tuy thái thượng hoàng và mọi người ở trong hoàng thành, nhưng hiểm nguy nơi biên quan họ đều biết rõ, đã mấy lần lo Đại Lý không trụ nổi, không ngờ Tùy Chiêu Thành vẫn xoay chuyển càn khôn, toàn thắng trở về.
Thái thượng hoàng vui mừng, uống thêm mấy chén, luôn cùng Tùy Chiêu Thành đối ẩm, cảm thấy Đại Lý có được một minh quân như vậy, tương lai chẳng còn gì phải lo.
Thái thượng hoàng không trách An Nguyên. An Nguyên mừng thầm trong lòng, thấy thái thượng hoàng và Tùy Chiêu Thành chuyện trò với nhau, liền ngồi sang bên Thụy thái quý phi, gắp thức ăn cho bà.
Thái thượng hoàng đâu phải không để ý đến An Nguyên, cũng chẳng phải không giận nàng, chỉ là ông biết Tùy Chiêu Thành rất coi trọng An Nguyên, hẳn sẽ không thích ông lên giọng dạy bảo An Nguyên.
Hai người đã bình an trở về, cần gì phải nói những lời làm mất vui?
Thụy thái quý phi cũng vui mừng khôn xiết. Ở tuổi của bà, điều khao khát nhất chính là gia đình đoàn tụ. Nghe tin biên quan, Thụy thái quý phi ngày nào cũng vào Phật đường lễ Phật, cầu Bồ Tát che chở cho Tùy Chiêu Thành bình an trở về.
Đại Lý chỉ có một người kế thừa như vậy, tuy Tùy Chiêu Thành không phải cháu ruột của Thụy thái quý phi, nhưng cũng là đứa trẻ bà nhìn lớn lên, nay trưởng thành xuất chúng như thế, sao có thể không vui cho được?
Lại nhìn đến vị hoàng hậu An Nguyên này, nguyện ý vượt ngàn dặm đường xa tìm Tùy Chiêu Thành, đủ thấy tình cảm hai người sâu đậm. Tình cảm hiếm có như vậy, cái nhìn của Thụy thái quý phi đối với An Nguyên cũng thay đổi khá nhiều.
Mấy người hòa thuận vui vẻ là thế, nhưng Ninh thái phi lại không hề dễ chịu chút nào. Bà ta không chỉ một lần nghĩ, giá như An Nguyên chết ở biên quan thì tốt biết bao. Nơi ấy hỗn loạn như vậy mà An Nguyên vẫn sống sót trở về, đúng là trời xanh bất công.
Nay An Nguyên và Tùy Chiêu Thành cùng nhau trải qua sinh tử nơi biên quan, tình cảm chắc chắn càng thêm gắn bó, muốn xen vào gây chia rẽ lại càng khó hơn.
Ninh Nguyệt Dao ở trong cung không lâu. Sau khi An Nguyên rời đi, Ninh thái phi bận rộn công việc trong cung, đâu còn tâm trí mà lo cho nàng ta, liền sai người đưa ra khỏi cung.
Từ khi An Nguyên đến biên quan, trong cung trở nên yên ắng hẳn, gần như không có chút sức sống nào. Nhưng Ninh thái phi lại vui mừng, An Nguyên không ở đây, chẳng phải là thiên hạ này của bà ta sao? Nhân cơ hội này, bà ta điều động nhân sự, thu nạp về phe mình.
Thụy thái quý phi ít khi tiếp khách. Tựa như từ sau khi An Nguyên xuất cung, tình cảm của bà đối với Ninh thái phi cũng nhạt nhẽo đi vài phần. Ninh thái phi không rõ lý do, chỉ cho rằng An Nguyên đã nói xấu mình với Thụy thái quý phi.
Bây giờ nhìn cảnh một nhà họ hạnh phúc ấm cúng, trong lòng Ninh thái phi vô cùng khó chịu, vậy mà vẫn phải tỏ ra vẻ hiền từ, cùng họ vui cười.
Ăn uống gần xong, thái thượng hoàng đã say đến mức mơ màng. Thụy thái quý phi vội vàng sai cung nhân đưa thái thượng hoàng về tẩm điện. Uống rượu dễ đau đầu, thái thượng hoàng lại đã có tuổi, cần người chăm sóc, nghỉ ngơi thì tốt hơn.
Tùy Chiêu Thành cũng hơi choáng váng, có lẽ vì quá vui nên uống hơi nhanh. An Nguyên vốn định dìu Tùy Chiêu Thành về, ai ngờ Thụy thái quý phi lại giữ An Nguyên và Ninh thái phi lại.
An Nguyên sai cung nhân dìu Tùy Chiêu Thành ra xe ngựa chờ sẵn, rồi tự mình dìu Thụy thái quý phi vào chính điện.
Chỉ nhìn việc Thụy thái quý phi bảo vệ bốn nha hoàn Cầm Kỳ Thư Họa chu đáo, không để họ chịu khổ, An Nguyên đã thấy bà không phải người xấu, chắc là trước đây bị Ninh thái phi che mắt mà thôi.
Nếu có thêm một người giúp đỡ, đương nhiên tốt hơn là có thêm một kẻ đối địch. Vì vậy An Nguyên quyết định dùng tấm lòng chân thành đối đãi Thụy thái quý phi, tin rằng rồi sẽ nhận lại được sự chân thành.
“Ninh thái phi, nay hoàng hậu đã hồi cung, thì giao lại công việc trong cung cho hoàng hậu đi.”
Thụy thái quý phi không quanh co, nói thẳng thừng.
“Vâng, thần thiếp đã hiểu, cũng đã sớm chuẩn bị đâu vào đấy rồi.”
Ninh thái phi mỉm cười đáp.
Trong lòng dẫu có một vạn lần không cam lòng, vẫn phải mỉm cười mà giao ra. Nhưng cũng may, ngần ấy thời gian bà ta đã củng cố các mối quan hệ, những việc cần làm cũng đã gần hoàn tất.
“Ừ, hoàng hậu, lần này con cũng vất vả rồi, trước kia là ai gia đã lầm lỡ, con đừng để trong lòng.”
Thụy thái quý phi vỗ nhẹ lên mu bàn tay An Nguyên, nói một câu nửa như xin lỗi, nửa như dò hỏi, lại khiến tim Ninh thái phi giật thót.
Thụy thái quý phi có ý gì đây? Chẳng lẽ nhanh như vậy đã bị An Nguyên lôi kéo về phe mình rồi sao?
An Nguyên hiểu ra Thụy thái quý phi là đang tỏ ý áy náy với mình. Nàng liếc mắt nhìn Ninh thái phi, mỉm cười nói: “Nương nương nói vậy thì sao được, người chính là tổ mẫu của thần thiếp, tổ mẫu dạy bảo thần thiếp vài câu là lẽ thường.”
Thật ra, theo thân phận thì Thụy thái quý phi không thể xem là tổ mẫu của hoàng hậu, nhưng thái hoàng thái hậu đã qua đời, An Nguyên nói vài lời ngọt ngào để dỗ dành cũng chẳng có hại gì.
Trong lòng An Nguyên cũng có chút thắc mắc, không rõ mình đã làm gì mà khiến Thụy thái quý phi hài lòng, hay Ninh thái phi đã làm gì khiến bà không hài lòng.
Nhưng cành ô liu mà Thụy thái quý phi đã chủ động đưa ra, sao An Nguyên có thể không đón nhận?
Những lời dễ nghe như vậy, Thụy thái quý phi đương nhiên thích nghe. Nếu hoàng hậu thật lòng coi bà như tổ mẫu, cuộc sống trong cung sau này chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều.
“Được, được lắm, ai gia không con không cái, điều mong muốn nhất chính là có người bầu bạn bên gối, nếu con có lòng như vậy, thì ai gia cũng mãn nguyện rồi.”
Thụy thái quý phi mỉm cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt xếp thành từng nếp, đủ thấy bà thật lòng đón nhận An Nguyên.
Thực ra, dạo này Thụy thái quý phi đã cho bốn nha hoàn của An Nguyên hầu hạ một thời gian. Người ta vẫn nói “chủ nào tớ nấy”, bà chợt nổi hứng, để Cầm Kỳ Thư Họa hầu hạ bà suốt nửa tháng.
Cứ nghĩ đổi người sẽ không quen, nào ngờ Thụy thái quý phi lại thấy rất thoải mái. Mấy nha hoàn tinh ý, biết cách làm bà vui, cũng biết làm những món điểm tâm hợp khẩu vị của bà.
Thụy thái quý phi hiểu rõ trước kia mình không ưa hoàng hậu, bốn nha hoàn bên cạnh An Nguyên dĩ nhiên cũng biết điều đó, thế nhưng khi hầu hạ bà, các nàng không hề lơ là một chút nào.
Quả thực là coi Thụy thái quý phi như chủ tử của mình mà tận tâm hầu hạ, một chủ tử có thể dạy dỗ được nha hoàn bên cạnh như vậy, phẩm hạnh chắc chắn chẳng kém đi đâu.
Từ miệng mấy nha hoàn, Thụy thái quý phi cũng nghe không ít chuyện về An Nguyên. Dù biết các nàng tất nhiên thiên vị An Nguyên, nhưng phải có chuyện thật thì người ta mới khen được. Nghe xong, bà mới thấy An Nguyên quả thực không hề dễ dàng.
Ban đầu Thụy thái quý phi cảm thấy An Nguyên không xứng với Tùy Chiêu Thành, nhưng nay lại thấy cô nương này thật đáng trân trọng. Từ nơi xa xôi đến Đại Lý, lại đối với Tùy Chiêu Thành tình sâu nghĩa nặng, không phải kiểu làm bộ làm tịch bên ngoài.
Sống từng ấy năm, người ta giả dối hay thật lòng, Thụy thái quý phi vẫn nhìn ra được phần nào. Quả thực An Nguyên không tệ.
Còn vì sao Thụy thái quý phi dần xa cách Ninh thái phi, có lẽ là do Ninh thái phi đã nhân lúc An Nguyên rời kinh mà nói nhiều lời không hay trước mặt bà, khiến bà sinh lòng không ưa.
Trước kia ở hoàng lăng, Ninh thái phi một lòng một dạ vì Thụy thái quý phi, đương nhiên bà yêu mến. Nhưng sau khi hồi cung, Thụy thái quý phi dần nhận ra có điều gì đó không bình thường.
Chẳng hạn như từ khi Ninh thái phi tiếp quản công việc trong cung, ngày nào cũng bận bịu, số lần đến điện Từ An thỉnh an ít đi hẳn. Người già vốn nhạy cảm, chuyện ấy sao có thể không nhận ra được.
Nếu nói công việc trong cung bận rộn, nhưng trong cung chỉ có hai vị chủ tử, lấy đâu ra nhiều việc đến thế? Bên dưới lại có bao nữ quan trông coi, tam cung lục viện, ai nấy đều có chức trách riêng, sao có thể bận đến mức không còn thời gian đến thỉnh an?
Dù vậy, Thụy thái quý phi vẫn nhớ ơn cứu mạng của Ninh thái phi, nên không tỏ thái độ quá rõ ràng, chỉ là người tinh ý đều nhìn ra được sự thân thiết hay xa cách.
Ninh thái phi cũng vì nóng vội mà quên mất ai mới là chỗ dựa thật sự của mình trong cung này, mải mê tính toán, đến khi tỉnh ngộ thì hối hận cũng đã muộn.
Thụy thái quý phi không muốn nói nhiều, chỉ trò chuyện thêm vài câu với An Nguyên, rồi bảo phải đi chăm sóc thái thượng hoàng, Ninh thái phi không tiện quấy rầy, đành cáo từ ra về.
An Nguyên trở về cung Chiêu Nguyên, trong lòng vẫn còn băn khoăn vì sao Thụy thái quý phi bỗng nhiên đối tốt với mình như vậy. Vốn tưởng hồi cung rồi sẽ còn lắm trận chiến cam go, nào ngờ dường như đã thắng được một nửa.
Như thế này, An Nguyên vui còn không kịp. Nàng cũng không lo Thụy thái quý phi sẽ hãm hại mình, lòng bà đặt trọn ở thái thượng hoàng, tự nhiên sẽ không làm chuyện gì bất lợi cho Đại Lý.
An Nguyên là hoàng hậu Đại Lý, lại là công chúa Nam Chử, giữa nàng và Thụy thái quý phi không có xung đột về lợi ích, bà vẫn phân định rõ ràng nặng nhẹ.
An Nguyên vui mừng là vậy, còn Ninh thái phi thì nén giận đến mức nghẹn lời, trở về điện Thanh Liên, trong bụng vẫn một bầu lửa giận.
Chỉ cần nghĩ đến thái độ của Thụy thái quý phi dành cho hoàng hậu, Ninh thái phi đã thấy bất an. Những chuyện bà ta từng làm, chỉ cần tùy tiện lôi ra một việc, cũng đủ khiến Ninh gia bị tru di cửu tộc.
Ninh thái phi không dám chắc hoàng hậu có phát hiện ra điều gì hay không, có điều tra gì hay không, bất cứ khả năng nào bà ta cũng không dám mạo hiểm.
Dù có gan đến mấy, chuyện giết hoàng hậu lúc này bà ta tự thấy mình chưa dám, việc cấp bách trước mắt, vẫn là phải khiến Thụy thái quý phi thay đổi suy nghĩ mới là thượng sách.
Ninh thái phi nhẫn nhịn, không xé khăn tay, cũng không đập vỡ chén trà. Lúc này tuyệt đối không thể đi sai một bước, dáng vẻ an phận, nhất định phải giữ gìn.
Sáng hôm sau, An Nguyên nghe mấy nha hoàn kể lại vài chuyện, mới hiểu ra được phần nào. Quả nhiên, Ninh thái phi vốn tâm địa bất chính, đuôi hồ ly sớm muộn cũng lộ ra.
Diễn có hay đến mấy, cũng không thắng nổi thời gian và sự thử thách của lòng người. Đừng lừa người một lúc, kẻo sau này lại bị người lừa cả đời.
Nay Thụy thái quý phi đã phần lớn nghiêng về phía An Nguyên, dĩ nhiên nàng sẽ tận dụng thật tốt. Sớm muộn gì, cũng phải đưa hết những việc Ninh thái phi từng làm ra ánh sáng.
Sắp đến năm mới rồi, An Nguyên tạm gác chuyện Ninh thái phi sang một bên. Năm nay giao thừa phải thật rộn ràng náo nhiệt, bởi thời thế đã khác xưa, hiện nay Đại Lý là cường quốc mạnh nhất trong vùng.
Có lẽ những tiểu quốc năm ngoái còn do dự không biết có nên chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh, phái sứ giả sang chúc mừng năm mới hay không, thì năm nay e rằng đã sớm chuẩn bị lễ vật, cũng đã lên đường từ lâu rồi.
Bây giờ các tiểu quốc xung quanh, chẳng phải đều phải ngước nhìn sắc mặt Đại Lý mà sống đó sao?
Có lẽ nhận ra tâm ý của Thụy thái quý phi, dạo này Ninh thái phi an phận hơn hẳn. Mỗi ngày ngoài việc đến điện Từ An thỉnh an, những nơi khác đều không bén mảng tới, ngay cả chuyện đêm giao thừa cũng không nhúng tay vào.
An Nguyên nhờ vậy mà nhẹ gánh, chỉ sợ đang bận rộn mà còn phải đối phó với Ninh thái phi thì mệt mỏi biết bao. Xem ra lần này lại là Thụy thái quý phi giúp nàng một tay.
Thời gian cứ thế chậm rãi trôi về đêm giao thừa, lại thêm một năm nữa lặng lẽ trôi qua.