Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu
Nỗi Lòng Đêm Giao Thừa
Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Nguyên bận rộn chuẩn bị chuyện đêm giao thừa, trong lòng không khỏi xúc động. Xưa kia nào dám ngờ có ngày hôm nay? Hết năm này sang năm khác, đây đã là năm thứ hai nàng ở Đại Lý rồi, cảm giác năm nay lại khác hẳn năm ngoái.
Không biết sang năm sẽ ra sao, An Nguyên theo bản năng khẽ đặt tay lên bụng. Nay Đại Lý yên ổn, Việt Quốc cũng đã nhập vào bản đồ Đại Lý, có lẽ đã đến lúc nên có một đứa trẻ.
Tùy Chiêu Thành không chỉ một lần nhắc đến chuyện con cái, chỉ là trước kia thời cơ chưa chín muồi, chưa thích hợp. Còn bây giờ, lại đúng lúc để đón chờ một sinh linh mới.
Ngoài Ninh thái phi vẫn còn gây sóng gió trong cung, thì mọi chuyện khác đều ổn. Nhưng An Nguyên sẽ bảo vệ con mình, tuyệt đối không để bi kịch của Tùy Chiêu Thành lặp lại.
Chuyện con cái vốn phải xem duyên phận, không thể cưỡng cầu. Hai năm nay, họ cũng không hề tránh thai, vậy mà đứa trẻ vẫn chưa đến, có lẽ duyên còn chưa đủ.
Đêm giao thừa, năm nào nghi thức vẫn tương tự, chỉ là năm nay náo nhiệt hơn hẳn mọi năm. Dù sao cách đây không lâu Đại Lý vừa đánh bại Việt Quốc, mở rộng bờ cõi.
Nếu nói có gì khác biệt, thì chính là năm nay Tùy Chiêu Thành là hoàng thượng, còn An Nguyên là hoàng hậu, rất nhiều chuyện bỗng trở nên danh chính ngôn thuận.
Tùy Chiêu Thành và An Nguyên trước tiên đến điện Từ An, cùng thái thượng hoàng và Thụy thái quý phi vào điện. Nhìn vào, quả đúng là một gia đình bốn người.
Yến tiệc chẳng qua vẫn là ăn uống, nâng chén chúc tụng, người mời ta đáp, cũng không cần nói thêm.
Thấy thời gian đã muộn, thái thượng hoàng và Thụy thái quý phi tuổi đã cao, đến lúc nên nghỉ ngơi, Tùy Chiêu Thành cũng cho phép tan tiệc. So với việc ở lại tiếp tục xã giao, chàng vẫn muốn cùng An Nguyên đón giao thừa hơn.
An Nguyên là hoàng hậu, ngồi trên đài cao, cả người căng cứng. Tuy rằng hoàng hậu là dưới một người, trên vạn người, nhưng cũng là hình mẫu của nữ giới trong thiên hạ.
Dẫu An Nguyên không thể làm gương hoàn hảo, cũng không thể để người khác có cớ dị nghị.
Đại Lý nay đã khác xưa, An Nguyên cũng phải có khí thế của quốc mẫu. Dù mệt, trong lòng vẫn vui, bởi giang sơn này là của phu quân nàng.
Tùy Chiêu Thành thì thực sự cao hứng. Bá quan văn võ đến kính rượu, ai mời chàng cũng không từ chối lời mời. Năm nay quả thật đáng để vui mừng. Đại Lý dưới tay Tùy Chiêu Thành, lãnh thổ mở rộng liên tục, sao có thể không khiến người ta phấn chấn?
Vì thế khi ra khỏi điện, Tùy Chiêu Thành đã có chút men say, nhưng đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo. Chàng dựa vào người An Nguyên, chậm rãi bước lên ngự liễn.
“Khanh Khanh… Khanh Khanh…”
Tùy Chiêu Thành lẩm bẩm, không ngừng gọi tên An Nguyên.
An Nguyên vào ngự liễn, kéo Tùy Chiêu Thành tựa vào lòng. Chàng ngoan ngoãn thuận theo, nghiêng người nằm gọn trong lòng nàng, đầu đặt bên bụng An Nguyên.
“Khanh Khanh…”
Có lẽ vì quá dễ chịu, Tùy Chiêu Thành cứ dụi dụi vào bụng nàng, giống hệt một chú heo con đang tìm kiếm hơi ấm.
“A Thành.”
An Nguyên vuốt ve gò má chàng, nhìn dáng vẻ trẻ con ấy mà lòng nàng mềm nhũn.
Một người tự chủ như chàng mà cũng uống đến mức này, chắc hẳn là thật sự vui, hiếm khi thấy chàng như vậy.
“Ừm, Khanh Khanh… ta đây…”
Tùy Chiêu Thành vòng tay ôm eo An Nguyên, vùi mặt vào đó.
“Khanh Khanh, nàng đừng rời xa ta, ta sẽ ngoan mà…”
Giọng chàng lẩm bẩm, có chút tủi thân, ban đầu còn là tiếng gọi dịu dàng, nhưng về sau lại khiến nàng xót xa.
“Được, ta không đi, ta ở bên A Thành.”
An Nguyên xoa đầu chàng, nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng.
Động tác dịu dàng ấy như có thể xoa dịu lòng người. Tùy Chiêu Thành dần dừng lại, hơi thở trở nên đều đặn.
Ngón tay An Nguyên khẽ chạm khóe mắt, dường như có giọt lệ sắp trào ra. Nữ tử vốn mềm lòng, nhìn Tùy Chiêu Thành lúc này như một đứa trẻ to xác, nàng không khỏi đau lòng.
Trước khi tiên hoàng và tiên hoàng hậu gặp nạn, Tùy Chiêu Thành hẳn cũng từng là một đứa trẻ hạnh phúc. Có mẫu hậu, có phụ hoàng, tiên hoàng yêu tiên hoàng hậu đến vậy, tất nhiên cũng rất yêu Tùy Chiêu Thành.
Cha mẹ yêu thương nhau, con cái mới được yêu thương trọn vẹn. Khi ấy, chắc hẳn Tùy Chiêu Thành đã rất hạnh phúc, rất hạnh phúc.
Về sau, chàng trở thành đứa trẻ không còn cha mẹ, lại phải đối diện với những mưu toan chốn cung đình, may mà chỉ có mình chàng là hoàng tử, nếu không, những gì chàng phải gánh chịu e còn nhiều hơn thế nữa.
Nghĩ đến việc Ninh thái phi vì đạt mục đích mà lợi dụng Tùy Chiêu Thành khi còn nhỏ, để lại bóng ma trong lòng chàng, An Nguyên chỉ hận không thể lập tức đuổi bà ta đi thật xa khỏi tầm mắt.
“A Thành, chàng đợi ta. Ta nhất định sẽ tìm ra chứng cứ Ninh thái phi hãm hại chàng, rồi sau này con của chúng ta sẽ sống thật tốt, về sau ta sẽ yêu thương chàng nhiều hơn.”
An Nguyên cúi đầu, khẽ thì thầm bên tai Tùy Chiêu Thành, cũng không biết chàng có nghe được không.
Đến cung Chiêu Nguyên, dường như Tùy Chiêu Thành tỉnh táo hơn một chút, chàng nhìn An Nguyên cười cười, rồi tự mình bước xuống ngự liễn.
“Khanh Khanh, lại đây, ta đỡ nàng.”
Tùy Chiêu Thành đứng dưới ngự liễn, chìa tay về phía An Nguyên, ý bảo nàng nhảy xuống.
Nhìn bộ dạng ấy, rõ ràng chàng vẫn chưa tỉnh hẳn. An Nguyên nào dám đem tính mạng mình ra đùa giỡn, chỉ nắm lấy tay chàng, để chàng đỡ mình xuống.
Hai người mười ngón tay đan chặt vào nhau, cùng bước vào cung Chiêu Nguyên. An Nguyên vốn định gọi người vào hầu Tùy Chiêu Thành tắm rửa. Chàng say rồi, nàng sợ mình khó lòng giúp được. Thế nhưng Tùy Chiêu Thành lại bĩu môi, nắm chặt tay nàng, như thể sợ nàng sẽ bỏ đi.
“Khanh Khanh, ta muốn nàng tắm cho ta…”
Một nam nhân cao hơn An Nguyên cả cái đầu, bĩu môi như vậy, lại có chút đáng yêu.
An Nguyên tự thấy mình chắc là trúng tà rồi. Lẽ ra phải thấy nguy hiểm mới đúng chứ, có lẽ đúng là “trong mắt người tình hóa Tây Thi”, Tùy Chiêu Thành thế nào, trong mắt An Nguyên cũng đều là tốt nhất.
“Được, vậy ta đi dặn người chuẩn bị nước nóng, chàng ngồi chờ một lát nhé.”
An Nguyên xoa nhẹ má Tùy Chiêu Thành, dỗ dành chàng ngồi yên đợi.
Nàng tìm Như Kỳ, bảo nàng ấy sai người ở tiểu trù phòng sắc một bát canh giải rượu, nếu không sáng mai Tùy Chiêu Thành tỉnh dậy chắc chắn sẽ đau đầu. Đồng thời lại cho chuẩn bị tinh dầu, cơ thể mệt mỏi, dùng một chút sẽ dễ chịu hơn.
Như Kỳ gật đầu lĩnh mệnh, nhanh chóng lui ra lo liệu. Chẳng bao lâu, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.
An Nguyên quay lại nội điện, Tùy Chiêu Thành vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế, tự chơi với những ngón tay của mình. Vừa thấy An Nguyên bước vào, ánh mắt chàng liền sáng lên.
“Khanh Khanh…”
An Nguyên có chút bất lực. Say đến mức này rồi, cũng không biết lúc tỉnh lại chàng còn nhớ gì không, nhưng mà say mà vẫn nhận ra nàng, khiến nàng không khỏi ngạc nhiên.
“A Thành, lại đây tắm nào…”
An Nguyên nắm tay Tùy Chiêu Thành, cùng chàng bước vào bể tắm.
Nàng cởi y phục cho chàng, rồi tự thay đồ, khoác lên người một lớp váy mỏng.
Trải qua từng ấy thời gian, da mặt An Nguyên cũng đã “dày” hơn trước không ít. Ngay cả khi gần gũi cùng Tùy Chiêu Thành, nàng cũng chẳng còn dễ đỏ mặt như trước kia nữa.
Ban đầu An Nguyên còn nghĩ chàng say rượu trông rất ngoan, như vậy cũng tốt. Nào ngờ vừa xuống nước, Tùy Chiêu Thành bỗng trở nên bất an, ôm chặt cánh tay nàng không chịu buông ra.
Trong miệng còn lẩm bẩm: “Cứu ta… cứu ta…”
Ánh mắt hoảng loạn, sắc mặt tái nhợt.
“A Thành, sao vậy?”
An Nguyên chưa từng thấy chàng như thế, sợ đến hoảng hốt.
“Khanh Khanh… ta sợ, cứu ta…”
Tùy Chiêu Thành ôm chặt tay nàng, không ngừng lắc đầu.
“Được rồi, không sao đâu, ta ở đây mà, đừng sợ…”
An Nguyên chỉ có thể dịu giọng trấn an, nhưng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
So với dáng vẻ ban nãy, quả thực khác nhau một trời một vực, nhất thời nàng cũng không biết phải làm sao.
Nghe lời an ủi của An Nguyên, chàng có vẻ bình tĩnh hơn một chút, nhưng mồ hôi lạnh lại bắt đầu túa ra. Trong khoảnh khắc ấy, An Nguyên chợt hiểu ra.
Chẳng lẽ Tùy Chiêu Thành sợ nước?
Nhớ đến lần chàng từng rơi xuống nước trước kia, An Nguyên không dám chần chừ, lập tức kéo chàng lên bờ, lau khô người, rồi gọi Minh Cầm đi truyền thái y.
“A Thành, lại đây, chúng ta vào trong ngồi.”
An Nguyên mặc lại y phục, dắt chàng lên giường.
Rời khỏi nước rồi, Tùy Chiêu Thành quả nhiên dần yên tĩnh lại, không còn hoảng loạn như lúc nãy. An Nguyên để chàng nằm xuống, đắp chăn cẩn thận, buông màn che kín tầm nhìn bên ngoài. Lát nữa thái y tới, vẫn nên tránh để người khác nhìn thấy quá nhiều.
Dù là đêm giao thừa, Thái Y Viện vẫn có người trực. Thái y bắt mạch cho Tùy Chiêu Thành, nói rằng chàng bị kinh sợ, uống một thang thuốc an thần là sẽ ổn.
Lúc này An Nguyên mới thở phào. Quả nhiên chuyện rơi xuống nước năm đó đã để lại bóng ma trong lòng chàng.
Thái y rời đi, Như Kỳ sai người ở tiểu trù phòng sắc thuốc an thần. Trong phòng không giữ lại cung nhân nào, khi An Nguyên vén màn lên, Tùy Chiêu Thành đã ngủ say.
Ban nãy còn tủi thân như đứa trẻ, bây giờ đã trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
An Nguyên chưa từng trải qua cảm giác chết đuối, nhưng cũng hiểu chắc hẳn vô cùng đáng sợ. Đêm nay say rượu, chàng mới vô thức để lộ nỗi sợ hãi sâu kín trong lòng.
Khi tỉnh táo, chàng sẽ không bao giờ như vậy.
“A Thành, không sao đâu, sau này luôn có ta ở bên chàng.”
An Nguyên cúi xuống, khẽ hôn lên trán chàng. Thuốc an thần nấu xong, nàng lại dỗ chàng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê uống hết, rồi mới đi tắm rửa, lên giường nghỉ ngơi.
Ngày mai là mùng Một, An Nguyên phải cùng Tùy Chiêu Thành đến Thái Miếu tế tổ.
Tùy Chiêu Thành là tân đế, An Nguyên là tân hậu. Năm đầu tiên, mùng Một nhất định phải đến Thái Miếu bái tổ, cáo lễ thiên hạ.
Khi Tùy Chiêu Thành tỉnh dậy, đầu vẫn còn hơi đau, bên cạnh đã lạnh ngắt, chắc hẳn An Nguyên đã dậy từ sớm.
“A Thành, dậy rồi à, mau rửa mặt dùng bữa sáng thôi.”
An Nguyên vừa đúng lúc từ ngoài bước vào.
Hôm nay là ngày đầu năm mới. An Nguyên tự tay xuống bếp làm những món chàng yêu thích. Có lẽ vì đau lòng chuyện tối qua, hôm nay nàng dịu dàng hơn hẳn.
Tùy Chiêu Thành hoàn toàn không nhớ chuyện đêm qua, nhìn sự đối đãi bất ngờ này, chàng còn có chút thụ sủng nhược kinh.
“A Thành, chàng ăn trước đi, ta dùng rồi. Ta đi trang điểm đã.”
Đi tế tổ phải mặc lễ phục hoàng hậu, chuẩn bị cũng mất không ít thời gian.
“Được.”
Có lẽ vì sự dịu dàng của An Nguyên, Tùy Chiêu Thành cũng ngoan ngoãn nghe lời.
Sau khi dùng bữa, thay y phục xong xuôi, An Nguyên cũng chuẩn bị xong, hai người cùng lên ngự liễn.
Chuyện đến Thái Miếu trước đó đã có ma ma của Thượng Nghi Ty chỉ dạy, An Nguyên không phạm sai sót nào. Ngoài hơi mệt một chút, mọi việc đều suôn sẻ.
Tùy Chiêu Thành quên hết chuyện tối qua, An Nguyên cũng không nhắc lại, coi như chưa từng xảy ra, tránh để chàng thêm buồn lòng.
Nhưng dáng vẻ yếu mềm của chàng đêm ấy lại khắc sâu trong tim nàng. Một người cứng rắn như khoác giáp sắt, hóa ra cũng có lúc mong manh đến vậy khiến người ta đau lòng.
Điều đó càng khiến An Nguyên quyết tâm phải sớm vạch trần bộ mặt thật của Ninh thái phi, để Tùy Chiêu Thành nhìn rõ tất cả, tránh sau này lại rơi vào tay bà ta một lần nữa.
Ninh thái phi giống như một con rắn độc đang ẩn mình trong bóng tối, thè lưỡi chờ thời. Còn An Nguyên, nhất định sẽ trở thành con cú đêm săn mồi, mổ trúng điểm yếu của bà ta.