Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu
Bài học của An Nguyên
Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Nguyên tỉnh giấc sau gần một canh giờ, tỉnh dậy vì đau đớn. Lúc đó, Minh Cầm và những người khác vừa mới đứng lên.
Tùy Chiêu Thành vẫn luôn túc trực bên giường. Thấy nàng nhíu mày, hắn liền sai người mang thuốc vào.
Có lẽ biết đầu gối của họ vẫn còn đau, hắn tự mình ra cửa nhận chén thuốc từ tay Như Kỳ, bình thản nói: “Lần sau đi lấy thuốc từ thái y, không được để xảy ra chuyện như vậy nữa.”
Trong khoảnh khắc, Như Kỳ rưng rưng nước mắt. Một chủ tử như vậy, thật đáng để họ hết lòng phò tá và trung thành.
“Khanh Khanh, dậy uống thuốc.”
Hắn đặt chén thuốc lên bàn con, đỡ nàng tựa vào đầu giường.
Nàng đau đến mức toàn thân rã rời, trong phòng lại nóng bức, cứ như vừa bị vớt từ dưới nước lên.
“Đắng…”
Chỉ uống nửa ngụm, nàng đã chu môi, đáng thương nhìn hắn.
“Đắng cũng phải uống. Mấy ngày không trông chừng nàng đã gây ra chuyện. Lần sau còn tái phạm, cung Chiêu Nguyên sẽ không được dùng băng hạ nhiệt nữa!”
Nhìn dáng vẻ đáng thương của An Nguyên, Tùy Chiêu Thành chẳng hề mềm lòng. Hắn nhất định phải cho nàng một bài học, vì nàng bướng bỉnh, không nghe lời, chỉ biết giả vờ đáng thương. Nếu lần này không “chấn chỉnh” nàng một phen, lần sau thế nào cũng sẽ tái phạm.
“Hu hu… A Thành chàng không thương ta…”
Làm sao An Nguyên lại không nhận ra Tùy Chiêu Thành đang giận. Nàng lập tức giả vờ khóc, nước mắt rưng rưng, gương mặt nhỏ nhắn vì nóng mà đỏ bừng lên.
“Đừng khóc.”
Tùy Chiêu Thành khẽ thở dài, đặt chén thuốc xuống, lấy khăn lau mồ hôi trên mặt nàng. Làm sao có thể không xót xa cho được? Nhìn An Nguyên như vậy, trong lòng hắn đau đến không chịu nổi.
“Uống vào thì sẽ đỡ đau. Ngoan nào, hôm nay uống tạm đã, ngày mai ta bảo thái y đổi phương thuốc, sẽ không đắng thế nữa.”
Hắn dịu giọng dỗ dành, kiên nhẫn đút cho nàng từng ngụm một.
An Nguyên cũng ngoan ngoãn để hắn dỗ dành, trong lòng nàng hiểu rõ, vốn dĩ thuốc luôn đắng, thuốc đắng giã tật, không đắng thì sao gọi là thuốc.
Giống như nàng nghĩ, phải trải qua đau khổ, khổ đến mức không thể nào quên, thì lần sau mới nhớ mà tránh, nhớ mà đừng để mình ốm nữa.
Và lần này, nàng thật sự nhớ rồi. Lần sau nhất định không dám làm liều như vậy nữa, vì thật sự đau lắm.
“Giỏi lắm.”
Tùy Chiêu Thành đút xong ngụm cuối, dùng khăn lau vết thuốc dính nơi khóe môi nàng, dịu dàng khen.
“Còn đau không?”
“Còn một chút… uống thuốc xong bụng thấy ấm ấm.”
“Còn muốn ngủ tiếp không?”
“Không… nóng quá…”
An Nguyên hất chăn ra, nóng đến mức không chịu nổi.
Tùy Chiêu Thành ra ngoài lấy một chiếc quạt rồi quay vào.
“Để ta quạt cho nàng.”
Luồng gió mát thổi nhẹ qua cổ An Nguyên, khiến nàng dễ chịu hơn hẳn. Lúc này nàng mới chợt nghĩ ra, giờ này đáng lẽ Tùy Chiêu Thành phải ở cung Thiên Càn giải quyết chính sự mới đúng.
“Chàng gọi Như Kỳ vào đây, chàng đi làm việc đi.”
Nàng đưa tay định nhận lấy chiếc quạt từ tay hắn.
“Không cần, bây giờ bọn họ không tiện vào.”
Sắc mặt Tùy Chiêu Thành vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại hơi tránh đi nơi khác, lộ ra chút chột dạ.
Lúc này An Nguyên mới phát hiện, từ lúc nàng tỉnh đến giờ, trong phòng không hề thấy bóng dáng bất kỳ ai khác, lập tức hiểu ra, chắc chắn là đã bị Tùy Chiêu Thành trừng phạt rồi.
“A Thành, chàng trách phạt họ rồi sao?”
Nàng cúi đầu, giọng nhỏ hẳn đi.
“Không tiện vào” là bị đánh trượng? Hay bị đưa đi chỗ khác rồi…?
Nhưng dù có bị phạt thì nàng cũng chẳng thể nào nổi giận với Tùy Chiêu Thành được. Suy cho cùng, tất cả đều là vì nàng mà họ mới bị liên lụy.
“Ừm.”
Tùy Chiêu Thành vẫn đều tay quạt, khẽ đáp một tiếng.
“Xin lỗi… đã để chàng lo lắng rồi. Tất cả là do ta, không liên quan đến họ. Chàng đừng trách họ nữa, được không…”
An Nguyên cúi đầu, giọng nói khàn khàn, rụt rè đưa tay kéo nhẹ vạt áo hắn, khẽ lắc lắc, dáng vẻ y hệt một tiểu cô nương đáng thương đang cầu xin.
Tùy Chiêu Thành không khỏi nghĩ bụng, chẳng trách Minh Cầm và những người kia nhận lỗi nhanh như vậy, hóa ra là học từ chủ tử. Mỗi lần An Nguyên phạm sai lầm đều nhận lỗi rất nhanh, nhưng lần sau vẫn như cũ.
Những chuyện khác, Tùy Chiêu Thành đều có thể bỏ qua.
Chỉ riêng việc An Nguyên không coi trọng thân thể mình, hắn tuyệt đối không thể nào dung thứ.
Sai chuyện khác thì tái phạm cũng không sao, nhưng chuyện liên quan đến sức khỏe, hắn chỉ mong nàng ghi nhớ bài học này và không bao giờ có lần sau.
“Không sao đâu, ta đã phạt rồi, cũng đã tha cho họ rồi…”
An Nguyên: “…”
Phạt xong rồi còn nói làm gì nữa! Đã phạt rồi mà còn không tha thì còn muốn thế nào nữa?!
“Hừ…”
An Nguyên cúi đầu, nghĩ cách làm sao bù đắp cho những cung nhân bị mình liên lụy.
“Vậy chàng đi làm việc đi, ta tự ngủ một lát.”
Nói xong liền quay lưng về phía Tùy Chiêu Thành nằm xuống, rõ ràng là có chút giận dỗi, không muốn để ý tới hắn.
“Được.”
Nhìn dáng lưng nhỏ nhắn quay về phía mình, Tùy Chiêu Thành cũng thấy chạnh lòng. Nhưng nghĩ đến việc nàng cứ như thế mà tự tổn hại thân thể mình, hắn lại buộc phải cứng rắn.
Hắn đặt chiếc quạt xuống, nhẹ nhàng bước ra ngoài. Trước cửa, bốn người Minh Cầm, Như Kỳ, Thi Họa, Duyệt Thư đã đứng chờ sẵn.
“Vào chăm sóc cẩn thận, có chuyện gì thì đến cung Thiên Càn bẩm báo!”
“Vâng, nô tỳ hiểu rõ.”
Tùy Chiêu Thành ngoái đầu nhìn lại thêm một lần nữa, rồi mới xoay người rời đi.
Minh Cầm và Như Kỳ vào trước xem tình hình, còn Thi Họa và Duyệt Thư thì đi tiểu trù phòng chuẩn bị bữa trưa, đồ ăn cho An Nguyên nhất định phải thanh đạm.
“Nương nương?”
Minh Cầm vừa vào đã thấy An Nguyên quay mặt về phía cửa, mắt vẫn còn đỏ hoe.
“Các ngươi không sao chứ?”
Vừa thấy Minh Cầm, An Nguyên liền bật dậy, nhìn trái nhìn phải, đến khi không thấy vết thương nào trên người hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nương nương yên tâm, bọn nô tỳ không sao.”
Minh Cầm bước tới, ngồi bên mép giường quạt cho An Nguyên, còn Như Kỳ nửa quỳ nửa ngồi phía trước giường.
“Hoàng thượng phạt các ngươi thế nào?”
An Nguyên để ý thấy Như Kỳ khẽ nhíu mày khi nàng quỳ xuống.
“Không có gì, chỉ phạt bọn nô tỳ ba tháng tiền bổng lộc thôi.”
Như Kỳ giấu đi chuyện bị phạt quỳ, dù sao thì phạt tiền bổng lộc cũng chẳng phải chuyện lớn.
“Thật không?”
An Nguyên không tin Tùy Chiêu Thành lại xử lý nhẹ tay đến vậy.
“Dạ, thật mà.”
Minh Cầm cũng phụ họa theo.
Hai người đều không muốn An Nguyên vì họ mà gây mâu thuẫn với Tùy Chiêu Thành. Họ biết rõ An Nguyên thương họ, đối xử tốt với họ, sợ nàng sẽ vì vậy mà giận hoàng thượng.
“Ta không tin!”
Hình phạt do Tùy Chiêu Thành đưa ra, sao có thể đơn giản như vậy được.
Như Kỳ còn định nói thêm thì An Nguyên đã nhanh tay vén vạt váy của Minh Cầm lên. Vừa vén váy lên, vết bầm tím nơi đầu gối liền lộ rõ mồn một.
An Nguyên mắt mở lớn, thảo nào lúc nãy Như Kỳ quỳ xuống lại nhíu mày. Nàng chỉ nghĩ hoặc là bị đánh trượng, hoặc là bị phạt quỳ. Minh Cầm ngồi xuống không có phản ứng gì đặc biệt, vậy chắc chắn không phải đánh trượng.
“Không sao đâu, nương nương, hoàng thượng không phạt nặng bọn nô tỳ.”
Minh Cầm vội kéo váy xuống che vết bầm.
“Đúng vậy, hoàng thượng còn cho bọn nô tỳ bôi thuốc rồi. Nương nương đừng trách hoàng thượng, lần này là do bọn nô tỳ sơ suất, không chăm sóc nương nương chu toàn.”
Như Kỳ vội vàng giải thích, sợ An Nguyên hiểu lầm.
“Quỳ bao lâu?”
An Nguyên không biết mình đã ngủ bao lâu.
“Một canh giờ thôi, không lâu đâu. Hoàng thượng đã nương tay lắm rồi.”
“Ừm, các ngươi lui xuống nghỉ đi. Ta ngủ thêm một chút, không cần hầu hạ nữa, các ngươi cũng đi nghỉ đi.”
An Nguyên không tức giận như Minh Cầm tưởng. Minh Cầm vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa thấy có chút lo lắng, dường như chủ tử đã khác trước.
Không kịp nói thêm gì, An Nguyên đã nằm xuống, quay lưng về phía hai người. Hai người nhìn nhau, rồi nhẹ nhàng rời đi.
Thực ra không phải An Nguyên không giận, chỉ là không giận nhiều. Chút cảm xúc nhỏ nhoi ấy cũng nhanh chóng lắng xuống.
Nàng hiểu, bị phạt quỳ một canh giờ so với những hình phạt thường ngày của Tùy Chiêu Thành đã là rất nhẹ.
Tùy Chiêu Thành vốn là người dễ tính với điều kiện là không phạm lỗi gì. Chỉ cần mọi thứ đi theo ý hắn, thì chuyện gì cũng dễ nói.
Nhưng nếu làm sai, thì nhất định phải chịu phạt, bất kể là ai.
Chỉ riêng với An Nguyên, dường như nguyên tắc ấy không có tác dụng, vì hắn không nỡ.
Mà đã không nỡ phạt nàng, thì cũng không nỡ nặng tay với những cung nhân bên cạnh nàng. Lần này, hắn thật sự đã nương tay.
Tùy Chiêu Thành đã thay đổi rất nhiều, vì An Nguyên mà thay đổi.
Nàng từng nghe người ở cung Chiêu Nguyên vô tình nói một câu: “Bây giờ hoàng thượng thật dịu dàng.”
Nàng không biết trước kia Tùy Chiêu Thành thế nào, nhưng chỉ cần nhìn danh tiếng đồn đãi bên ngoài là đủ hiểu, những lời đồn tàn bạo, máu lạnh từng khiến nàng sợ đến mất ngủ.
Nếu hắn đã vì nàng mà thay đổi, vậy nàng cũng chẳng cần giận làm gì nữa.
Coi như tự cho mình một bài học, lần sau không được tùy tiện như vậy nữa.
An Nguyên nghĩ được như vậy, mục đích của Tùy Chiêu Thành cũng đã đạt được.
Không nỡ phạt nàng, nhưng lại muốn nàng nhớ bài học, nên mới phạt những người bên cạnh nàng.
An Nguyên mềm lòng, nhất là với những người chăm sóc mình. Vì họ, lần sau nàng cũng sẽ không dám làm liều nữa.
Khi Tùy Chiêu Thành xử lý xong công việc, quay lại cung Chiêu Nguyên, An Nguyên đang ôm một chén trà táo đỏ ngồi ngẩn ngơ trong chính sảnh, dường như không hề nhận ra hắn bước vào.
Chính sảnh lúc này tránh nắng, có gió lùa vào, thông thoáng ba mặt. Với An Nguyên, người không thể chịu gió lạnh, thì luồng gió ấm dịu này lại vừa vặn dễ chịu.
“Còn đau không?”
“Ừm…”
Lúc này An Nguyên mới phát hiện hắn đã đến gần, theo phản xạ nghiêng về phía hắn, khẽ sờ bụng rồi đáp: “Không đau nữa.”
“Xin lỗi, đã để chàng lo lắng rồi.”
Ngón tay nàng khẽ gõ lên thành chén trà, lộ rõ vẻ chột dạ và bồn chồn.
Tùy Chiêu Thành quỳ gối trước mặt nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Không sao. Ghi nhớ cho kỹ, thân thể là của nàng.”
“Ừm, ta nhớ rồi, sau này sẽ không như vậy nữa. Chàng cũng đừng trách Minh Cầm và những người khác, không phải lỗi của họ.”
“Được.”
Tùy Chiêu Thành vốn tưởng nàng biết chuyện phạt quỳ sẽ nổi giận, nhưng không hề như vậy, đủ thấy nàng không phải người vô cớ gây sự.
“Ăn trưa chưa?” Giờ đã gần đến giờ Thân, vốn không phải thời điểm chưa dùng bữa trưa. Nhưng Tùy Chiêu Thành thì chưa ăn, hắn vội giải quyết xong công vụ để về xem An Nguyên.
“Ăn rồi… nhưng lại đói.”
Thật ra An Nguyên không muốn ăn, nhưng sợ Tùy Chiêu Thành lại giận, nên ép mình uống một chén cháo. Lúc này đúng là có hơi đói thật.
“Đi thôi, ta cũng chưa ăn. Chúng ta cùng ăn chút gì đó.”
Hắn nhận lấy chén trà, nắm tay nàng, dẫn nàng về phía thiện đường.