68. Hoàng hậu đau bụng kinh, Hoàng thượng nổi giận

Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu

Hoàng hậu đau bụng kinh, Hoàng thượng nổi giận

Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến tháng Bảy, thời tiết càng trở nên oi ả, bức bối. Mấy ngày nay, An Nguyên chẳng rời khỏi chậu băng nửa bước, không muốn ra ngoài, chỉ hận không thể chui tọt vào trong đó mà sống.
Hôm nay thời tiết dễ chịu hơn mấy hôm trước, nhưng An Nguyên lại đến kỳ kinh nguyệt, cả người khó chịu, bụng dưới càng lúc càng đau, như có thứ gì đang cuộn xoáy bên trong.
Nàng một tay ôm bụng, một tay chống lên bàn, đau đến không chịu nổi.
Trước kia đến kỳ kinh nguyệt cũng không đau mấy, chỉ hơi khó chịu. Lần này lại đau quặn thắt dữ dội, nàng cũng không biết vì sao.
Vừa đau vừa mồ hôi lạnh túa ra, khiến các cung nhân của cung Chiêu Nguyên luống cuống không thôi.
Minh Cầm vội đi mời thái y, Như Kỳ sai người nấu nước đường đen, Thi Họa quỳ nửa người dưới đất, nhìn nàng đau đớn mà không biết phải làm sao.
Trước nay nàng chưa từng đau như vậy, bọn họ cũng lần đầu gặp cảnh này, nên có phần không biết phải xử lý ra sao.
Hoàng thượng còn chưa tan triều, mấy người họ không có chủ tử chỉ bảo, may có một cung nhân báo với Lâm ma ma một tiếng.
“Ôi chao, Thi Họa, mau cho người thu dọn chậu băng đi.”
Lâm ma ma vừa vào đã thấy chậu băng trong phòng, thở dài rồi vội vã phân phó.
Bà không thường xuyên hầu hạ cận kề nên không rõ ngày kỳ kinh nguyệt của nàng, cũng không biết nên kiêng cữ những gì.
Mấy người còn lại cũng chưa từng có kinh nghiệm, trước kia nàng không đau nên cũng không kiêng cữ, thành ra bọn họ không hiểu rõ.
Thi Họa nghe vậy vội ra ngoài sai người dọn dẹp chậu băng.
Chậu băng vừa được dọn đi, nàng liền cảm thấy nóng bức. Ban nãy mồ hôi lạnh túa ra, giờ lại thành mồ hôi nóng hầm hập.
“Ma ma… nóng quá…”
Nàng vốn sợ nóng, nay không còn chậu băng như muốn khóc òa lên.
“Nương nương à, nóng cũng không thể dùng băng đá nữa, nô tỳ quạt cho người đây.”
Lâm ma ma cầm quạt phe phẩy.
“Không đủ…”
Nàng lẩm bẩm.
Đây là lần đầu nàng đau như vậy, đau đến mức muốn lăn lộn trên đất, dù ôm bụng cũng chẳng ăn thua.
Nay lại nóng nực, sao nàng chịu nổi. Từ nhỏ được chiều chuộng, chưa từng chịu đựng khổ sở, còn đau hơn cả lần bị trà nóng làm bỏng năm ngoái.
Nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt mấy vòng, nhưng không thấy Tùy Chiêu Thành, nàng lại cố nén lại, thấy khóc trước mặt cung nhân thật mất thể diện.
Nhưng thật sự rất đau, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng đau đớn đến nhường này.
“Nương nương, thái y đến rồi…”
Minh Cầm chạy vội vào.
“Vi thần xin được bắt mạch.”
Minh Cầm đỡ nàng, đưa tay ra.
“Không có gì đáng ngại, chỉ là mấy hôm trước nương nương ham thích cái mát lạnh, vi thần kê một thang thuốc, uống một chén là ổn.”
Trần thái y nói nhẹ nhàng.
Nhưng nàng đau đến mức suýt buột miệng mắng hắn là lang băm.
“Ta đau lắm…”
“Vi thần đi sắc thuốc ngay.”
Thái y thấy nàng nhíu mày, vội đứng dậy.
“Khanh Khanh…”
Trần thái y vừa quay người đã thấy Hoàng thượng như một cơn gió xông vào, suýt nữa thì va phải ông ta, khiến ông ta giật mình quỳ sụp xuống.
“Khanh Khanh…”
Minh Cầm còn chưa kịp phản ứng, Hoàng hậu đã bị Hoàng thượng ôm vào lòng.
“Sao vậy? Thái y, rốt cuộc là chuyện gì?”
Giọng hắn như quát mắng, ánh mắt đen sầm lại.
Vừa tan triều nghe tin Hoàng hậu mời thái y, hắn không kịp chờ ngự liễn, liền chạy thẳng đến đây.
“Vi thần… nương nương chỉ là đến kỳ kinh nguyệt, vi thần đang đi sắc thuốc…”
“Còn đứng đó làm gì, mau đi đi!”
“Vi thần cáo lui…”
Mọi người thấy Hoàng thượng đến đều tự động lui ra ngoài, rồi đóng cửa lại.
“Khanh Khanh, nàng đau ở đâu?”
Hắn lau mồ hôi cho nàng.
“A Thành… ta đau lắm…”
Không còn người ngoài, nghe giọng hắn dịu dàng, nước mắt nàng lại rơi lã chã.
“Ngoan, đừng khóc. Nói ta biết nàng đau ở đâu?”
“Bụng đau…”
Một tay nàng ôm bụng, một tay nắm lấy tay áo hắn.
“Để ta xoa cho nàng…”
Trước kia hắn không có phi tần bên cạnh, không hiểu nhiều về kỳ kinh nguyệt, chỉ có thể hết sức dỗ dành nàng.
Vừa xoa bụng cho nàng, hắn vừa thầm mắng sao thái y còn chưa mang thuốc đến.
Bàn tay hắn đặt lên bụng nàng, xoa nhẹ nhàng, trầm giọng an ủi.
Cảm giác đau giảm đi nhiều, có lẽ vì có người bên cạnh nên nàng thả lỏng, đau lâu khiến nàng hao tổn tinh lực, nàng dựa vào ngực hắn ngủ thiếp đi.
Hắn phát hiện nàng ngủ, nhẹ nhàng bế nàng đặt lên giường, mở cửa dặn Minh Cầm mang nước ấm vào lau mặt cho nàng.
Nàng vừa khóc xong, lông mi còn đọng lại vài giọt nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trong giấc mộng vẫn nhíu lại, thỉnh thoảng lẩm bẩm vài tiếng.
Có người gõ cửa, hắn nhíu mày.
“Bẩm Hoàng thượng, Trần thái y nói có thể dùng khăn nóng chườm bụng để giảm đau ạ.”
Minh Cầm cúi thấp đầu, thầm mắng Trần thái y, sao vừa nãy không nói, khiến giờ đây nàng ta phải đối mặt với Hoàng thượng như thế này, có biết cần bao nhiêu can đảm không chứ?
Lần này Hoàng hậu đến kỳ kinh nguyệt bị đau như vậy, Trần thái y nói là vì ham thích cái mát lạnh, Minh Cầm đoán chắc là vì mấy bữa nay Hoàng hậu đã ăn nhiều trái cây ướp lạnh cộng thêm chè đậu xanh đá nữa.
Minh Cầm vốn muốn ngăn lại nhưng nàng lại tỏ vẻ đáng thương nói mình nóng bức, Minh Cầm đành phải chiều theo ý nàng.
Dù thế nào đi nữa thì chuyện này cũng là do bọn nô tỳ họ hầu hạ không chu đáo, nếu Hoàng thượng biết chắc chắn sẽ lột da bọn họ mất.
“Hiện giờ nàng đã ngủ. Thuốc sắc xong thì hâm nóng trên lò, chuyện này là do các ngươi thất trách, lát nữa ta sẽ tính sổ.”
Giọng hắn không còn ôn hòa như trước nữa.
Gần đây hắn bận rộn, không quan tâm nàng đủ mức, không ngờ lại xảy ra chuyện này, sao có thể để hắn yên tâm xuất chinh được chứ?
“Vâng, nô tỳ biết tội!”
Minh Cầm quỳ sụp xuống.
“Lui đi.”
Hắn trở lại bên giường, nhìn vầng trán nàng vẫn nhíu lại, đưa tay vuốt nhẹ cho phẳng ra.
Không ngờ kỳ kinh nguyệt lại đau đến thế. Sau này phải quản lý nàng chặt chẽ hơn.
Thân thể nàng vốn yếu ớt, cần thái y điều dưỡng cho tốt, kẻo sau này khó sinh con cái.
Hắn khẽ mỉm cười, nghĩ đến chuyện sinh con, nhưng đã một năm rồi, sao Khanh Khanh vẫn chưa có thai?
Nàng xoay đầu sang đối diện hắn, khẽ nhăn mũi vì bị sợi tóc vướng vào, hắn nhẹ nhàng gạt sợi tóc ra.
Nhìn nàng ngủ ngoan như vậy, hắn nghĩ nếu có con, liệu có ngoan ngoãn giống Khanh Khanh không nhỉ?
Nhưng nghĩ đến sinh con còn đau hơn, hắn lại không nỡ. Nếu phải để nàng chịu đau, thà không cần con cái còn hơn. Chỉ cần có Khanh Khanh là đủ rồi.
Thấy nàng ngủ yên, hắn liền ra ngoài.
Mở cửa, trước thềm đã có hai hàng người đang quỳ. Cầm Kỳ Thư Họa quỳ ở phía trước, phía sau là các cung nhân khác.
“Các ngươi cũng biết điều đấy.”
Hắn hừ lạnh một tiếng.
Trong mắt hắn, An Nguyên còn nhỏ, còn nhiều chuyện không hiểu rõ, mọi việc luôn do các tỳ nữ chăm sóc. Có chuyện gì xảy ra, không phải lỗi của tỳ nữ thì là của ai?
Tỳ nữ trung thành không phải là cái gì cũng nghe lời chủ tử, mà phải làm những điều có lợi cho chủ tử. Biết rõ ăn đồ ướp lạnh hại thân thể mà không ngăn cản, thì đó là ngu trung.
“Biết sai ở đâu chưa?”
“Vâng, nô tỳ biết tội, xin Hoàng thượng trách phạt!”
Đám người Minh Cầm quỳ rạp xuống đất, lần này đúng là họ làm sai, Hoàng hậu là do họ chăm sóc, mà không nhớ được kỳ kinh nguyệt của nàng, hơn nữa khi biết Hoàng hậu đến kỳ kinh nguyệt mà không ngăn cản nàng, để Hoàng hậu phải chịu khổ như vậy, thật sự là lỗi của họ.
Đây là lần đầu hắn nổi giận với người trong cung Chiêu Nguyên, nhất là bốn nha hoàn đã theo An Nguyên từ Nam Chử.
Trước đây, Tùy Chiêu Thành biết An Nguyên coi trọng bốn cung nữ này, nên có phần dễ dãi với họ. Nhưng hắn không thể dung thứ cho sự lơ là này.
Dễ dãi quá rồi, không còn đặt chủ tử trong lòng, thì không còn là cung nữ tốt nữa.
Nói chung Tùy Chiêu Thành cũng có chút giận cá chém thớt, với tính tình của An Nguyên, nàng đã không muốn thì người ngoài cũng khó mà khuyên nhủ được.
Nhưng chuyện này đúng là do bọn Minh Cầm làm sai, không xem trọng chuyện của An Nguyên cho lắm. Nếu nghiêm túc ngăn cản nàng ngay từ đầu, nếu An Nguyên không nghe lời thì có thể báo với Tùy Chiêu Thành, hắn sẽ có cách xử lý An Nguyên.
“Các ngươi phải nhớ rõ, trẫm cần trung thành, không cần ngu trung đâu. Nếu không chăm sóc tốt Hoàng hậu, lần sau giáng xuống Dịch đình!”
“Quỳ một canh giờ, phạt bổng lộc ba tháng!”
“Vâng, nô tỳ tuân mệnh!”
Tùy Chiêu Thành không nói thêm lời nào, liền quay trở về tẩm điện. Vốn cũng chỉ muốn cho bọn họ một bài học nhớ đời thôi, chứ không định trừng phạt nặng tay, kẻo đến khi An Nguyên tỉnh lại, lại sinh chuyện ầm ĩ lên.
Minh Cầm cùng những người khác lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Chỗ họ quỳ là nơi râm mát, Hoàng thượng không chỉ định phải quỳ ở đâu khác, vậy tức là cứ quỳ tại đây là được. Một canh giờ đối với họ mà nói, cũng không phải là hình phạt quá nặng nề.
Phạt bổng lộc ba tháng cũng vậy, chẳng đáng là bao cả. Trước nay Hoàng hậu ban thưởng vốn rất hào phóng, cho dù nửa năm không có bổng lộc, cuộc sống vẫn không đến mức túng thiếu đâu. Rõ ràng Hoàng thượng vẫn nể mặt Hoàng hậu nương nương.
Chính vì thế, Minh Cầm và mấy người kia lại càng thêm tự trách. Nhìn An Nguyên đau đến mồ hôi đầm đìa, ai nấy đều xót xa trong lòng, chỉ biết tự trách bản thân, đều tại họ không chăm sóc chủ tử chu đáo.