Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu
Mân Vương Bị Khống Chế, Gặp Lại Cố Nhân
Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy Tùy Chiêu Thành vì An Nguyên đau mà lòng không vui, lại vì nàng sơ ý mà trách phạt cung nhân ở Chiêu Nguyên cung, nhưng sau khi nàng nhận ra lỗi lầm, thành tâm xin lỗi, sự quan tâm của hắn dành cho nàng trở nên chu đáo đến mức không còn thiếu sót gì.
Mấy ngày nay, An Nguyên trải nghiệm cảm giác được sủng ái đến tận trời. Ngoài việc không được ăn đồ lạnh, không được đến gần chậu băng, còn lại điều gì hắn cũng đáp ứng nàng.
Hôm nay là ngày cuối của kỳ nguyệt sự. Được cưng chiều mấy ngày, nàng đột nhiên không muốn khỏi hẳn. Thực ra chỉ đau hai ngày, mấy hôm sau đã hết, nhưng nàng luyến tiếc sự dịu dàng của hắn.
Vậy thì giả vờ thêm một ngày nữa thôi. Chỉ một ngày cuối cùng. Ừ, rồi nàng sẽ khỏi thật. An Nguyên thề!
Vì nàng không khỏe, Tùy Chiêu Thành liền chuyển tấu chương từ Thiên Càn cung sang Chiêu Nguyên cung để xử lý, nên nơi đây náo nhiệt hơn hẳn trước đây.
Sau bữa trưa, nàng xem sổ sách tháng trước. Vì trời nóng nên lượng băng dùng tăng lên đáng kể, nhưng do có cho một số cung nhân xuất cung nên chi tiêu vẫn giảm.
“Khanh Khanh, lại đây, cho nàng xem thứ này.”
“Gì vậy?”
Nàng đặt sổ sách xuống, tò mò bước tới.
Trong tay hắn là một mật tấu được niêm phong bằng bùn đỏ, bên trên viết: “Việc Mân Vương đã thành công… không có ngoài ý muốn, chẳng bao lâu sẽ trở về.”
“Wow! Thành công rồi!”
Nàng kích động nhảy dựng lên. Nghĩa là Mân Vương đã bị khống chế rồi sao?
Nàng biết hắn phái người đến Mân Châu, nay thấy tin này, nàng vô cùng mừng rỡ. Mân Vương bị khống chế, nghĩa là hắn không còn phải đối địch hai mặt, chỉ cần chính diện đối phó Việt Quốc và Nhai Quốc.
Hắn nhìn nàng cười rạng rỡ, không vui lắm, trái lại nghi hoặc hỏi nàng: “Không đau nữa sao?”
Nàng khựng lại, đặt mật tấu xuống, ôm bụng: “Á, lại hơi đau một chút, không được rồi, ta phải ngồi xuống…”
Tùy Chiêu Thành: “…”
Hắn có thể vạch trần nàng ra sao? Diễn xuất này thật vụng về…
“Đừng giả nữa. Nếu nàng mà chưa khỏi, ta sẽ chém hết đám lang băm ở Thái Y Viện.”
Tùy Chiêu Thành hơi giật khóe miệng, giọng hắn lạnh lùng.
An Nguyên nghe xong liền rụt cổ lại, thấy lạnh cả người, quả nhiên, hết đau thì cũng hết được thương rồi, khổ quá đi…
“Thực ra hôm nay chỉ còn hơi hơi đau thôi…bây giờ không đau nữa…”
An Nguyên cười lấy lòng, thè lưỡi.
“Không đau thì về xem sổ sách đi. Ta phải về Thiên Càn cung.”
“Vậy chàng đi đi…”
Giọng nàng ấm ức như mèo con bị bỏ rơi.
Hừ! Chỉ khi nàng không khỏe hắn mới thương!
Ra khỏi Chiêu Nguyên cung, hắn sai người mời Mộ Khác Cẩn vào cung. Việc Mân Vương đã xong, bên này cũng cần bố trí kế hoạch.
Một mình nàng nằm úp sấp trên bàn Bát Tiên, ngẩn người. Nếu Mân Vương bị khống chế, quận chúa Thục Nhiễm sẽ thế nào?
Theo lý thì phải tru di cửu tộc. Nghĩ đến dáng vẻ của quận chúa Thục Nhiễm, nàng lại không nỡ.
Thôi, hỏi hắn vậy. Dù không tru cửu tộc, tước vị quận chúa ắt cũng mất.
Đáng tiếc. Đang làm vương gia yên ổn lại đi mưu phản, thật đáng tiếc. Sau này không chết thì cũng thành tù nhân.
Ở trong cung lâu quá, nàng nhớ đến lễ vật sinh thần đã chuẩn bị cho hắn, định ra ngoài dạo một chút.
Nhưng vừa bước ra thấy nắng gay gắt, nàng lập tức quay đầu. Thôi về ngủ vậy, trời nóng quá…
Mộ Khác Cẩn vừa nhận được tin liền lập tức vào cung. Khi đến Thiên Càn cung, Tùy Chiêu Thành đã đợi một lúc lâu.
“Chậc, dạo này chậm chạp hẳn ra rồi đấy, Mộ đại nhân có mỹ nhân rồi là quên luôn huynh đệ sao?”
Tùy Chiêu Thành nhìn Mộ Khác Cẩn đang cố sức ngồi sát lại gần chậu băng cho mát, buông lời trêu chọc.
“Ha, mỹ nhân? Mỹ nhân chạy mất từ lâu rồi, tìm gần mười mấy ngày nay rồi mà vẫn chưa thấy.”
Mộ Khác Cẩn đáp lại bằng một tiếng cười lạnh.
Nhắc đến chuyện này là bực mình. Trong trang viện đông người như vậy, vậy mà không giữ nổi một tiểu nha đầu nhỏ bé, nàng lẻn đi lúc nào cũng không hay biết. Đợi đến khi Mộ Khác Cẩn phát hiện thì nàng đã chẳng biết đã chạy đi đâu.
Sau đó sai người đi tìm, vẫn bặt vô âm tín, tám phần là đã rời khỏi hoàng thành.
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Tùy Chiêu Thành ngồi thẳng lại. Trước giờ hắn vẫn tưởng Mộ Khác Cẩn đang mặn nồng với Đỗ Linh Lung, không ngờ nàng lại mất tăm.
“Haiz, thôi được rồi, đừng nhắc chuyện đó nữa, nói chính sự đi.”
Mộ Khác Cẩn bất lực xua tay. Chuyện đó còn chưa xong, nhưng việc lớn vẫn quan trọng hơn.
“Được.”
Dù sao chuyện đó cũng chỉ có Mộ Khác Cẩn tự mình giải quyết được. “Đây là mật tấu của Húc Nghiêu.”
“Được lắm, Húc Nghiêu ra tay nhanh thật. Lâu như vậy không ra chiến trường rồi, vậy mà đao vẫn chưa cùn.”
Bao lâu rồi mới có một tin tốt như thế, sao không vui cho được?
“Ừm, ta đã truyền tin cho Húc Nghiêu, bảo hắn tra rõ cách Mân Vương cấu kết với Việt Quốc, sau đó thay mặt Mân Vương hồi thư cho Việt Quốc, như vậy phần thắng của chúng ta sẽ lớn hơn.”
“Ông ta chịu khai sao?”
Mộ Khác Cẩn có chút hoài nghi, đã dám mưu phản, chẳng lẽ còn sợ tra khảo?
“Ông ta không nói, tự nhiên sẽ có người khác nói. Mân Vương phi là đồng mưu với ông ta, cũng biết rõ chuyện này. Ta bảo Húc Nghiêu nói cho bà ta biết, quận chúa Thục Nhiễm đang ở trong tay chúng ta.”
Quận chúa Thục Nhiễm là nữ nhi duy nhất của Mân Vương phi, cũng là cô nương duy nhất trong phủ Mân Vương, những người khác đều là con trai. Người ta muốn sinh con trai còn không được, vậy mà phủ Mân Vương lại toàn là con trai.
Khó khăn lắm gần ba mươi tuổi mới sinh được một khuê nữ, coi như khuê nữ muộn màng, của hiếm thì càng quý trọng. Chỉ có một đứa như vậy, tất nhiên được cưng chiều đến tận xương tủy.
Mân Vương có thể không khai, nhưng dù sao Mân Vương phi cũng là nữ nhân, rất cảm tính, dễ bị lay động hơn.
“Được. Quận chúa Thục Nhiễm đang ở hoàng thành, vậy có cần phái người trông chừng không?”
“Ừm, lúc ngươi xuất cung thì tiện tay sắp xếp luôn đi. Chuyện của Mân Vương vẫn chưa lộ ra ngoài, bây giờ ra tay sẽ dễ hơn.”
“Được.”
“Tiếp theo, bảo Hoắc Kỳ giữ vững trận tuyến, tăng cường phòng thủ, đừng để Việt Quốc thừa cơ.”
“Ta thấy mấy ngày nay Việt Quốc đã có chuẩn bị rồi, chắc là đã bàn xong với Nhai Quốc, e rằng trong tháng này sẽ có động tĩnh.”
Nhắc đến biên cảnh, sắc mặt Mộ Khác Cẩn cũng nghiêm lại.
“Không sao. Tiết Vạn Thọ vẫn sẽ được tổ chức như thường, cứ làm như chúng ta hoàn toàn không để tâm gì, để bọn họ thả lỏng cảnh giác. Nhưng gần đây phải âm thầm điều binh, điều bớt binh lực từ phía bắc xuống phía nam.”
Giải quyết xong Mân Vương thì phía Bắc không còn lo ngại. Nam Chử hẳn cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ đâu, dù sao An Nguyên vẫn đang ở Đại Lý.
“Được. Nhưng hai năm nay liên tục đánh trận, binh lực có thể không đủ, có nên trưng binh không?”
“Để ta suy nghĩ đã, có trưng binh cũng không thể gấp như vậy.”
Trong hoàng thành Đại Lý chắc chắn có người của Việt Quốc, làm rầm rộ sẽ không ổn.
“Được, nếu không còn việc gì, ta đi sắp xếp trước.”
Mộ Khác Cẩn nhìn Tùy Chiêu Thành, đợi hắn gật đầu rồi rời khỏi Thiên Càn cung.
Bên này, Mộ Khác Cẩn vẫn sai người tiếp tục tìm kiếm Đỗ Linh Lung, nghĩ rằng nàng đã lọt vào một trong ba người hạng cao nhất của cuộc thi thêu thùa, kiểu gì cũng sẽ xuất hiện ở hoàng thành thôi, nhưng Mộ Khác Cẩn đã đoán sai.
Sau khi gặp lại Mộ Khác Cẩn, Đỗ Linh Lung nào còn tâm trí nhớ đến chuyện thi thêu nữa. Vừa trốn khỏi trang viện là nàng lập tức lên đường quay về Ninh Châu. Nếu không quay về kịp, bị phát hiện thì chỉ có con đường chết mà thôi.
Linh tộc bao đời nay sinh sống ở Ninh Châu, mà Ninh Châu lại nằm ngay nơi giáp ranh giữa Đại Lý và Việt Quốc.
Trên đường, Đỗ Linh Lung tình cờ gặp một đoàn thương nhân đi Ninh Châu, bèn đưa ít bạc xin đi nhờ xe cùng, thuận đường trở về.
Đến được Ninh Châu rồi, nhưng từ đó về Linh tộc vẫn còn phải đi thêm mấy ngày nữa. Thấy trời đã nhá nhem tối, Đỗ Linh Lung tìm một khách điếm, định nghỉ lại qua đêm.
May mà trước khi rời đi nàng có ghé về chỗ ở một chuyến, mang theo số bạc được thưởng từ cuộc thi thêu trước đó, nếu không e là chẳng dễ gì quay về được.
Vừa bước vào khách điếm, còn chưa kịp lên tiếng với tiểu nhị, nàng đã nghe có người gọi tên mình.
Quay đầu nhìn theo tiếng gọi, hóa ra là Hòa Ngọc.
“Ơ, Hòa Ngọc? Sao ngươi lại ở đây?”
Đỗ Linh Lung mừng rỡ khôn xiết, không ngờ lại gặp Hòa Ngọc ở nơi này.
“Ta à… ta chỉ ra ngoài hít thở chút thôi, Thánh… tiểu thư, sao tiểu thư lại ra ngoài đây vậy?”
Ban đầu Hòa Ngọc có chút lúng túng, khựng lại một lát rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường. Có lẽ vì quá vui, Đỗ Linh Lung không hề nhận ra sự khác lạ đó.
“Ta à, ta cũng vậy, đang định về đây.”
Đỗ Linh Lung khéo léo giấu nhẹm chuyện mình từng đến hoàng thành, nếu để Hòa Ngọc biết, chắc chắn sẽ bị trách mắng cho xem.
“Đã gặp nhau rồi, hay chúng ta cùng ăn bữa cơm nhé, ta lên cất hành lý đã.”
“Được.”
Hòa Ngọc gật đầu.
Đỗ Linh Lung thuê một gian phòng, theo tiểu nhị lên lầu.
Không ngờ lại gặp được Hòa Ngọc, thật là may mắn, đã lâu lắm rồi nàng không gặp được nàng ấy. Hòa Ngọc là người bạn duy nhất của Đỗ Linh Lung trong Linh tộc, cũng là người bạn thân nhất.
Vì thân phận đặc biệt của mình, từ nhỏ Đỗ Linh Lung đã chẳng có mấy ai chơi cùng nàng. Cha mẹ mất sớm, nàng một mình sống trong căn nhà tre, dù cơm nước luôn có người mang tới đầy đủ, nhưng chẳng có ai trò chuyện.
Sau này Hòa Ngọc lén lút đến tìm nàng chơi, nàng vui đến mức không biết phải nói gì. Nàng coi Hòa Ngọc là bạn thân nhất, còn bí mật đem những thuật nuôi cổ mà tộc trưởng dạy mình kể lại cho Hòa Ngọc.
Hai người cùng nhau học tập, Đỗ Linh Lung luôn cảm thấy có Hòa Ngọc thật tốt, như vậy mình cũng bớt cô đơn.
Nhưng sau đó dường như Hòa Ngọc bận việc gì, đã chừng nửa năm không gặp mặt. Đỗ Linh Lung cũng không thể tùy ý đến thôn xóm nơi tộc nhân sinh sống, nên không biết Hòa Ngọc đã xảy ra chuyện gì.
Nàng từng hỏi người mang thức ăn đến, nhưng người đó chẳng buồn trả lời.
Lần này gặp lại Hòa Ngọc, giữa chuyến đi đầy rắc rối này, đúng là một niềm vui bất ngờ.
Đỗ Linh Lung đặt hành lý xuống, rửa mặt qua loa rồi lập tức xuống lầu, muốn hỏi xem dạo này Hòa Ngọc sống thế nào.
“Ta à, vẫn ổn, chỉ là gần đây đại ca trong nhà chuẩn bị cưới vợ rồi, nên ta bận lắm, không có thời gian đến thăm ngươi, còn ngươi thì sao?”
“Vậy à, ta vẫn ổn, chỉ là lâu quá không gặp ngươi.”
Hòa Ngọc có ba người ca ca. Trước đây Hòa Ngọc từng nói, ba người ca ca đều rất thương nàng ấy. Đỗ Linh Lung từng thầm ngưỡng mộ, bởi nàng không có ca ca.
“Đại ca đã cưới tẩu tẩu xong rồi, sau này ta sẽ có thời gian đến tìm ngươi, nhưng phải là ban đêm, nếu không bị tộc trưởng phát hiện thì ta sẽ tiêu đời mất.”
“Ừ ừ, được, ta ở nhà đợi ngươi nhé!”
Đỗ Linh Lung dường như rất hài lòng với kiểu gặp gỡ lén lút như vậy, giống như giữa hai người có một bí mật nhỏ riêng tư vậy.
Ăn xong, Hòa Ngọc rời đi, Đỗ Linh Lung cũng lên lầu nghỉ ngơi.