Về Bên Mẹ

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ê, ai đấy? Trông lạ mặt quá.”
“Bà nhìn kiểu gì thế! Chẳng phải là con trai của bà Quyên Tử đó sao!”
“Ồ… con trai bà Quyên Tử hả? Hơn mười mấy năm không về rồi nhỉ? Tôi cứ tưởng nó chết rồi chứ!”
“Hừ, mười mấy năm không về thăm mẹ, khác gì đã chết đâu chứ!”
Sau bữa cơm chiều, mấy bà thím lớn tuổi kéo ghế ra ngồi dưới gốc cột điện đầu thôn cho mát, vừa đung đưa quạt nan vừa rôm rả chuyện trò. Đến cả một con chó chạy ngang qua cũng không thoát khỏi ánh mắt săm soi của họ.
Họ vừa nói vừa dõi theo người đàn ông mang ba lô đang chầm chậm bước lên con dốc đất. Bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường lờ mờ.
Hai bên dốc là những cánh cổng, hàng rào khung gỗ mục nát. Nhà nào khá giả một chút thì lắp cổng sắt, dùng chuông điện. Trước cửa mỗi nhà thường có một hoặc hai con chó nhà, bị xích lại, nằm thở hổn hển dưới đất vì nóng nực. Có con sủa lên một hai tiếng rồi lại nằm cúi đầu.
Đúng là đã lâu lắm anh không về nhà, nhưng anh vẫn nhớ rõ đường về căn nhà thời thơ ấu của mình. Ba năm trước, anh vừa về thành phố đã mua nhà, sắm xe. Nhưng suốt ba năm qua, anh chưa một lần quay lại căn nhà này.
Anh từng thề với lòng sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.
Vậy mà hôm nay, anh bỗng nhiên trở về. Anh cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy. Nhưng người ta nói rằng, khi tuyệt vọng nhất, ai cũng sẽ nghĩ đến mẹ. Có lẽ anh cũng không ngoại lệ.
Cánh cổng nhà anh vẫn là cổng gỗ. Anh hiểu mẹ anh chắc tiếc tiền nên không thay cổng sắt. Nhưng anh không ngờ bà vẫn giữ nguyên hình ảnh “Thần Hộ Mạng” Quan Vũ và Vi Đà trên cánh cửa. Những hình vẽ đã rách nát vì nắng mưa, loang lổ thảm thương như một linh hồn oan khuất.
Anh khẽ gõ cửa. Rồi chợt nghĩ: nhà cách cổng một đoạn chắc sẽ không nghe thấy. Thế là anh dồn sức đẩy mạnh, cánh cửa gỗ kêu cót két, lụp cụp mở ra.
Căn nhà vẫn y nguyên, không một chi tiết nào thay đổi. Điều này thậm chí còn khiến anh sững sờ hơn cả những biến đổi long trời lở đất.
Bên trái sân là nhà vệ sinh xây bằng gỗ mục. Ruồi vo ve bâu kín, mùi hôi thối nồng nặc. Bên phải là chuồng gà xây bằng gạch, tiếng gà líu ríu vang vọng. Gần anh nhất là cái giếng đã cạn nước.
Thực ra giếng đã khô cạn, nhưng ngày nhỏ anh thích ngồi lên thành giếng nhìn xuống, tưởng tượng có ma nước kéo mình đi. Vừa sợ hãi lại vừa tò mò muốn nhìn. Có lúc anh còn hét vài tiếng vào giếng rồi chạy biến đi trốn.
Quanh giếng là những hòn đá vụn. Đến giờ anh cũng không biết những hòn đá đó dùng để làm gì, nhưng nhìn vào chúng, những khung hình ký ức bị anh chôn giấu bỗng tuôn về, cứa vào tâm trí anh như dao sắc.
Là nhiều năm về trước, anh nhớ không rõ lắm, chỉ biết khi đó anh còn rất bé, cái giếng nhỏ vừa đủ để che kín thân hình co rúm lại của anh.
Đó cũng là một buổi chiều mùa hè. Đèn đường đầu thôn đã bật sáng, đèn dầu trong nhà anh cũng vậy. Tiếng mẹ anh la hét đau đớn vang vọng từ bên trong nhà, kèm theo mấy câu chửi rủa kinh tởm của người đàn ông.
Ông ta là bố của một thằng bạn cùng lớp của anh, thời gian đó hay đến nhà anh. Ban đầu là ông ta dẫn con trai đến mắng vốn vì bị anh làm rách mắt. Sau đó ông ta chỉ đến một mình, không gây ồn ào, nhưng cứ thế quơ tay kéo mẹ anh vào nhà.
Mỗi lần như vậy, Chu Vinh lại trốn ở giếng, không dám vào nhà. Gặp chuyện người lớn là anh hoảng sợ, lại càng ghê sợ hơn khi cứ trốn mãi trong bóng tối. Đứa bạn học kia bị rách mắt, thực tế cũng không trúng tròng mắt, mà là bị trầy một đường dài ở khóe mắt. Bởi vì anh đã dùng viên đá bên giếng ném vào mắt nó. Nó chửi anh là con hoang không bố, xúc phạm mẹ anh là gái điếm ở Thượng Hải.
Tại sao anh nhớ rõ ngày đó như vậy? Vì hôm đó ông ta rất lâu mới bước ra ngoài. Đi ngang qua chỗ anh, ông ta cố tình đá vào chân anh rồi còn vỗ mạnh vào sau đầu anh, mỉm cười nhìn anh nói: “Thằng nhãi con, mẹ mày cũng chẳng đến nỗi tệ. Sinh con rồi mà vẫn còn nhiều nước lắm. Hừ, dù sao thì Tiểu Cường cũng không bị nặng, tao thương tình nên bỏ qua cho mày lần này!”
Mọi thứ vẫn nghiệt ngã đến ớn lạnh, rõ ràng đến mức như một đoạn phim quay chậm. Tại sao? Tại sao bao năm qua anh không thể quên được? Tại sao càng cố gắng quên đi thì lại càng không thể nào quên?
Con người chỉ nhớ những gì mình muốn nhớ. Nhưng tâm trí lại tốt bụng hơn ta tưởng, những ký ức nào đáng giữ, nó sẽ không để ta quên dù chỉ một chút.
Chu Vinh lúc này 37 tuổi, cảm thấy thật sự cô đơn và bất lực. Anh rời nhà năm 18 tuổi, 19 năm sau mới trở về. Lúc mở cửa, anh nghĩ, kẻ độc ác không phải mẹ anh, mà chính là bản thân anh trong quá khứ.
Độc ác, đây không phải lần đầu anh nghe người ta nói vậy về mình. Anh nhớ ngày đó, khi phát hiện bằng chứng vợ mình ngoại tình, anh đã cho chiếu video nhạy cảm của cô ta lên màn chiếu ở nhà, ngồi hút thuốc nhả khói nghi ngút trên ghế sofa.
Vợ anh đứng lặng người, nhìn anh một lúc rồi lại nhìn khuôn mặt đỏ ửng và ngây ngất của mình trên màn hình chiếu.
“Diễn hay lắm, cô rất thích hợp đóng phim đấy.”
Anh đứng dậy, dụi tàn thuốc vào gạt tàn. Lúc đó anh đã nghĩ gì? Hẳn là hận thù, nhưng không chỉ là hận, mà còn là một cảm giác sung sướng, đúng vậy, sự hả hê khi đạp đổ người vợ cao cao tại thượng xuống dưới chân mình.
Trương Ngọc được gán mác “xuất sắc”, nhưng anh cũng tài giỏi mà! Chẳng lẽ chỉ vì bố cô ta kinh doanh ở Thượng Hải kiếm được chút tiền, anh phải quỳ lạy trước mặt gia đình cô ta, quỳ lạy trước mặt cô ta sao?
“Chu Vinh, anh thật độc ác.”
Đó là đợt lạnh nhất ở Thượng Hải. Trương Ngọc run bần bật, chân trần đi trên nền nhà. Cô ta đã phản bội hôn nhân, nhưng khi thấy cô ta đau khổ, anh chẳng hề cảm thấy thương xót hay hối hận, chỉ thấy phiền phức. Cô ta tự cào cấu gương mặt và thân thể mình, anh nghĩ hành động của cô ta thật chẳng ra thể thống gì.
Anh thật không hiểu nổi tại sao cô ta lại phải sa đọa đến mức ấy, mà anh cũng lười suy nghĩ. Anh chỉ nghi ngờ chính con mắt nhìn người của mình.
Giờ nghĩ lại, mấy năm Trương Ngọc ở bên anh dường như luôn trong trạng thái trống rỗng. Đôi mắt hồ ly tuy đẹp nhưng vẫn luôn cụp xuống, vai thì rụt lại, khiến anh cảm thấy rất khó chịu.
Mỗi lần cô ta cầm que thử thai vào phòng vệ sinh, rồi lại mang bộ mặt thất vọng đi ra, anh chỉ ngoảnh lại nhìn, hút thuốc rồi nói: “Ăn thêm rau xanh đi. Nếu không ổn thì uống viên axit folic. Không được thì… tính sau.”
“Anh không thể bỏ thuốc sao?” Cô ta hỏi, ấm ức nhưng cũng không quá hùng hổ.
Vào lúc ấy, anh thường đang ngồi trước máy tính, không quay lại. Nhập xong dữ liệu, anh mới đáp gọn: “Tính sau đi.”
“Anh cảm thấy cả thế giới này đều có lỗi với anh sao? Sao anh không bao giờ tự xem xét lại bản thân? Anh chưa từng sai sao?”
Đó là câu cửa miệng của cô ta mỗi khi tranh cãi. Anh thấy thật buồn cười, bởi anh luôn tự cho mình là đúng, làm gì có chuyện sai?
Người sống theo lý trí thì có gì sai chứ?
Giờ anh mới nhận ra mình đã sai quá sai.
Anh nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi đứng trước ngôi nhà xập xệ, mái tóc bạc trắng. Bà phải bám chặt vào khung cửa mới đứng vững được. Bà run rẩy, thở hổn hển, lấy hết dũng khí mới dám di chuyển từng bước chậm chạp. Đôi chân run rẩy tiến lại phía anh, sợ rằng nếu bước nhanh sẽ làm anh kinh hãi rồi biến mất như một giấc mơ.
“Mẹ.”
Anh gọi một tiếng. Bà đứng yên như trời trồng một giây, sau đó loạng choạng bước đến, ôm anh siết chặt. Những giọt nước mắt nóng rẫy chảy trên những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt bà, rơi vào cổ anh, khơi lên những vết sẹo đã cũ, đau nhói tận tim.
“Con ơi, con của mẹ, sao con lại ra nông nỗi này?” Bà khóc đến không thể đứng vững, bàn tay đầy nếp nhăn vuốt ve gương mặt bên trái đầy sẹo của con trai.
“Không sao, con chỉ bị thương thôi.” Nhưng anh càng cố trấn an, bà lại càng đau lòng hơn. Anh đành nắm lấy tay mẹ mình, mỉm cười nói: “Mẹ, con đói rồi, có cơm không ạ?”
Mẹ anh như được cứu rỗi, ánh mắt mờ đục bỗng bừng sáng. “Có cơm! Có cơm chứ! Vào đi, mẹ nấu cơm cho con!”
Món cơm nóng với cà tím hầm, ngày nhỏ anh ăn mãi đến phát chán. Giờ vẫn là món đó, nhưng anh lại thấy đây là bữa cơm ngon nhất đời.
Ở Thượng Hải mười mấy năm, anh ăn uống chẳng ra gì. Lúc bận thì ăn qua loa cái bánh, ăn nghiêm túc cũng chỉ vài miếng là xong. Phần lớn thời gian anh không có kiên nhẫn ngồi ăn cùng người khác, mua xong thì nhận lấy rồi đi ngay.
Hóa ra cái dạ dày của anh còn… nhớ nhà hơn anh tưởng.
Ăn xong, anh tranh rửa chén. Mẹ anh cũng không chịu ngồi yên, dồn hết vào việc xỏ chỉ may áo trên giường gạch. Anh thì ngồi bên bàn tách đậu đũa giúp mẹ.
Hai mẹ con có rất nhiều nỗi niềm muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. “Con… cưới vợ chưa?”
“Cưới một lần rồi, đã ly hôn.”
Bà tinh mắt, thấy chiếc nhẫn trên tay con nhưng ngần ngại không dám hỏi. Anh thông minh hiểu ý bà: “Đây là nhẫn cưới với vợ sau.”
Vợ sau, nhắc đến nghe khó chịu, nhưng chẳng có từ nào khác phù hợp hơn. Mấy từ khác dù đẹp đẽ đến đâu cũng chỉ là tô vẽ.
“À.” Câu nói ngắn ngủi nhưng chứa thông tin nặng nề, mẹ anh chớp mắt không biết xử lý sao, chỉ cúi xuống may vá tiếp. Một lúc sau bà lại lên tiếng: “Vậy… có con chưa?”
“Có vẻ là có. Cô ấy có thai, nếu là con của con thì giờ cũng hai tuổi rưỡi rồi.”
Câu nói ấy tựa nhát kiếm, trái tim bà không chỉ khó tiếp thu mà còn như đau đớn. Bà thấy đau tim, đầu óc ù ù, mắt hoa lên.
“Chuyện này… con… con có biết cô ấy ở đâu không? Mẹ phải đi… hỏi cho rõ ràng! Trời ơi, trên đời này sao lại có loại phụ nữ không giữ lễ giáo như vậy?”
Bà đấm ngực bực tức, chiếc rổ đan đầy kim chỉ rơi tứ tung, nhưng rõ ràng là bà đã đánh giá chuyện này quá nhẹ.
“Không biết, không tìm được cô ấy.”
Không khí ngừng đọng lại. Mẹ anh gục xuống giường, nỗi buồn khôn xiết, cảm thấy thà chết còn hơn.
“Mẹ đừng giận, không phải lỗi của cô ấy, là lỗi của con. Cô ấy là người phụ nữ tốt. Thực ra tụi con chưa đăng ký kết hôn, chính con là người đã đẩy cô ấy đi. Cô ấy giận con cũng đáng đời con lắm.”
Anh tách hạt đậu cuối cùng, phủi tay rồi nhìn mẹ: “Mẹ, bao nhiêu năm mẹ một mình nuôi con, chắc khổ lắm phải không?”
Mẹ anh cúi đầu nhìn chiếc áo may dở, sau một hồi mới mỉm cười ngây ngô: “Sao khổ được, còn có bà nội con nữa mà. Bố con bỏ đi theo người đàn bà khác, nhưng bà nội vẫn rất tốt với hai mẹ con mình.”
Anh lạnh lùng mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đêm không một vì sao sáng.
“Khi bà nội mất con còn rất nhỏ. Lúc đó nhà mình cứ đi đi về về giữa Thượng Hải, con lại nghịch ngợm, ngày nào cũng đánh nhau, làm mẹ chịu bao nhiêu khổ cực.”
Giờ anh mới nghĩ đến, nếu người phụ nữ gầy yếu kia một mình nuôi con chắc cũng sẽ chịu khổ cực không kém. Tất cả là lỗi của anh.
Trong lòng anh trống rỗng, ngẩng đầu nhìn lên xà nhà. Trong nhà chẳng có gì thay đổi, chỉ có sợi dây kia là không còn nữa. Mọi cơn ác mộng trong đời anh đều bắt nguồn từ đó, vậy mà giờ đây nhìn mái nhà tối đen ấy, lòng anh lại bình thản lạ thường.
Mẹ anh nhìn thấy động tác ngẩng đầu của anh, tim như bị bóp nghẹt. Cây kim đâm thẳng vào móng tay, nhưng bà chẳng cảm thấy đau chút nào. Bà đáng lẽ phải chịu đau gấp trăm lần, ngàn lần như vậy mới phải.
“Sao con không biết thương mình vậy. Lúc nhỏ con ngoan lắm, gặp ai cũng cười, không khóc không quấy. Người ta nhìn con mà con còn xấu hổ nữa là! Con rất ngoan, là do mẹ không tốt.”
Nước mắt bà rơi như chuỗi hạt đứt dây, tí tách rơi trên chiếc áo bà đang may trong lòng. Bà không nhớ nổi đây là cái áo thứ bao nhiêu mình làm cho con trai nữa.
Bấy nhiêu năm qua con bà ốm đi hay mập lên? Bà không biết. Bà chỉ có thể dựa theo số đo năm con mình rời nhà, mà từng chiếc từng chiếc may, xuân hạ thu đông, đã làm đầy cả một tủ quần áo.
“Nếu con tìm được cô gái đó, có thể dắt về cho mẹ nhìn mặt một lần không? Cả đứa nhỏ nữa, cũng dắt về cho mẹ nhìn thử, được không? Giờ con gái trẻ không thích sống chung với mẹ chồng đâu, con cứ yên tâm. Hai đứa cứ sống cuộc sống của mình, mẹ chỉ ở đây thôi, không đi đâu cả. Nơi này còn vương mùi của con hồi nhỏ.”
Chu Vinh thực sự không chịu nổi nữa. Anh quay đầu giấu mặt vào bóng tối, khóc òa nức nở, khóc đến đứt ruột đứt gan, khóc cho thỏa lòng. Mọi tủi nhục, chua xót và áy náy suốt mười chín năm qua đều tuôn trào theo nước mắt. Lớp vỏ cứng rắn mà anh khoác lên mình trước mặt mẹ yếu ớt đến không ngờ, vỡ vụn tan tành.
“Mẹ ơi, con phải làm sao đây, con sợ là không tìm thấy cô ấy nữa rồi.” Anh thút thít, vùi mặt vào lòng bàn tay, nhưng lại cảm nhận được bàn tay ấm áp của mẹ đang xoa dịu đôi vai run rẩy của mình.
“Nói bậy. Sao lại không tìm được? Vợ chồng là duyên nợ từ kiếp trước, sâu đậm lắm. Chỉ cần duyên chưa dứt, nhất định sẽ có ngày gặp lại.”
Duyên phận. Lúc này Chu Vinh che mắt, từng hình ảnh trên chuyến tàu mười tám năm trước lại hiện lên rõ mồn một: gương mặt tròn trịa trẻ con của cô, viên kẹo anh mua cho cô bằng số tiền lẻ nhàu nát trong túi. Sau khi xuống tàu anh đi theo cô, định hỏi tất cả mọi điều về cô.
Hình ảnh chuyển sang. Cô ba mươi tuổi nằm trên giường bệnh nói với anh: “Thì ra anh tên là Chu Vinh.”
Sau đó, trong biệt thự của Mục Nghiên, anh tình cờ thấy cô cãi nhau với Lạc Bình Niên…
Anh vô tình ghé phòng cấp cứu trước giờ tan làm, lại đúng lúc thấy cô bị gãy chân. Anh đưa cô về nhà, hai người đã qua đêm cùng nhau…
Rồi anh đến nhà cô khoe khoang những cuộc tình một đêm, muốn trả đũa vì cô bỏ đi không lời từ biệt, muốn chọc giận cô, làm cô ghen. Nhưng vẻ bình thản của cô khiến anh thất vọng tràn trề…
Cuối cùng, cô ngồi trước cửa nhà anh đợi anh. Anh dẫn cô đi rải tro cốt của Lạc Bình Niên, đốt bức tranh trên bãi biển. Hai người trong xe nghe tiếng mưa cuồng nhiệt quấn quýt…
Tình cờ. Suốt hơn mười năm vướng mắc của họ đều là tình cờ. Đúng như lời mẹ anh nói, đó là duyên phận, một mối duyên sâu đậm hơn anh từng tưởng rất nhiều. Trong lòng anh bỗng trỗi dậy hy vọng, đồng thời cũng có quyết tâm của một kẻ liều mạng.
Nếu duyên chưa dứt, anh sẽ dùng nửa đời còn lại để tiếp tục gìn giữ.
Nếu duyên đã hết, thì đó là báo ứng mà Chu Vinh anh đáng phải nhận, anh không có gì để oán trách.
Tất cả đều là sự sắp đặt của số phận, và anh chỉ có thể thuận theo số phận mà thôi.