Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số
Chương 25: Bác sĩ Chu, bệnh nhân giường 58 đang đợi anh.
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trẻ con tuổi này sốt là chuyện bình thường thôi! Đừng lo lắng! Lấy thuốc, truyền dịch xong xuôi quan sát một lát là có thể về được rồi!” Đứa trẻ trong lòng người phụ nữ khóc thét không ngừng, vị bác sĩ trẻ buộc phải nâng giọng dặn dò, điều này khiến người phụ nữ cảm thấy rất ngượng ngùng, liên tục gật đầu cảm ơn.
Trung tâm truyền dịch của phòng khám đông nghịt những đứa trẻ ốm đau và các bậc phụ huynh lo sốt vó, người phụ nữ ôm đứa trẻ trong lòng, mệt mỏi ngả người vào ghế, cô thực sự thấy may mắn vì chiếc ghế này làm bằng sắt, mát lạnh, vừa vặn làm dịu phần lưng ướt đẫm mồ hôi nóng bức của cô.
Cô nhìn lên chai thuốc truyền trên cao chậm rãi nhỏ từng giọt kháng sinh, tiếng khóc lóc inh ỏi của lũ trẻ vang vọng bên tai cô chỉ còn là những âm thanh vo ve mơ hồ, cô thực sự quá mệt rồi, đến mức không thể mở mắt nổi.
“Mẹ ơi, con khó chịu.” Đứa trẻ trong lòng cô thút thít, cái đầu nhỏ nóng như hòn than áp sát vào ngực cô, cơ thể mềm mại khô ran và nóng hổi, giọng nói đã khàn đi.
“Con ngoan, cố chịu một chút, sắp khỏi rồi.” Cô nhẹ nhàng an ủi con, bàn tay vuốt ve lưng con, nhưng trong lòng thì lại rối bời.
Tuần này là lần thứ hai họ tới đây, con cô bắt đầu sốt và tiêu chảy từ đêm Chủ nhật, đến bệnh viện lấy thuốc về cho uống, đỡ được một ngày thì lại tái phát, nên hôm nay bác sĩ quyết định cho truyền dịch, cô cũng không rõ hiệu quả ra sao, bao lâu mới khỏi, bản thân cô đã ba ngày chưa được ngủ yên, chỉ sợ con chưa kịp khỏe thì chính mình đã gục ngã trước rồi.
Tuyệt vọng, một bà mẹ đơn thân ít nhiều cũng đã từng trải qua cảm giác tuyệt vọng, bé con của cô luôn ngoan ngoãn, chỉ có điều thể trạng yếu ớt, hay đau ốm, mỗi lần con bệnh là một lần cô như rơi vào địa ngục, cô chỉ cầu mong con có thể lớn lên bình an, nhưng xem ra con đường ấy sẽ còn dài và đầy chông gai.
Truyền xong, hai mẹ con ngồi ở hành lang bệnh viện, bên cạnh là một cặp vợ chồng trẻ cũng đưa con đi truyền dịch, chắc là đang trong thời gian theo dõi, trẻ con mà, ốm đau thì làm sao dễ chịu được, cứ rên rỉ khóc mãi, ban đầu đôi vợ chồng ấy còn phối hợp nhau chăm sóc con, một người cho uống thuốc, một người rót nước ấm cho con, nhưng chẳng biết ai đó nói câu gì đó khiến người kia không vui, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
“Cứ mải mê xem phim đi! Xem cho kỹ vào! Tôi thực sự không thể hiểu nổi, nam chính có tệ đến mấy thì liên quan gì đến cô chứ? Vừa khóc vừa lau nước mũi, con gái ruột ốm thập tử nhất sinh mà cũng không biết!”
Người đàn ông chống tay vào hông, tức giận quát mắng, người phụ nữ ôm đứa con, ban đầu còn cố nhẫn nhịn lắng nghe, nhưng giọng người đàn ông càng lúc càng lớn, khiến mọi người xung quanh ngoái đầu nhìn, cô ta cũng không chịu đựng nổi nữa, mặt đỏ bừng, ngẩng đầu lên cãi lại chồng: “Vậy cũng còn hơn cái xác sống như anh! Gọi điện không nghe, nhắn tin không trả lời, ai biết được đang đi hú hí với con hồ ly tinh nào!”
“Cô nói cái gì? Cô dám nói lại lần nữa trước mặt con xem? Cô với đám bạn học cũ còn rù rì chuyện gì đó tôi chẳng thèm nói đâu nhé! Giờ lại còn đổ lỗi ngược cho tôi sao?”
Một trận chiến gia đình cứ thế bùng nổ, Triệu Tiểu Nhu ngồi bên cạnh nghe mà sợ đến run rẩy cả người, cuộc sống hôn nhân như thế này cô chưa từng trải qua dù chỉ một ngày, Lạc Bình Niên tuyệt đối sẽ không mất bình tĩnh như vậy, anh ta cứ cười cười khiến cô cảm thấy sợ hãi, mà cô cũng tuyệt đối không dám nói chuyện kiểu đó với Lạc Bình Niên.
Còn về người kia… cái dáng vẻ được đằng chân lân đằng đầu đó thực sự có vài phần giống với người cha trẻ trước mặt này, nhưng cô thật sự không thể tưởng tượng nổi mình và anh sẽ cãi nhau vì chuyện của con, với tính cách của cô, chắc cũng sẽ không cãi đâu, cùng lắm chỉ ngồi nghe mà thôi.
Nghĩ đến việc anh sắp bốn mươi rồi, thời kỳ tiền trung niên của đàn ông chắc chắn là khó chịu gấp bội…
Còn người đàn ông trẻ trước mặt, thấy vợ mình ấm ức đến mức bật khóc, khí thế lấn át lập tức giảm đi một nửa, đứng lúng túng một hồi lâu, ngượng nghịu vừa định vươn tay chạm vào vai vợ thì đã bị vợ mình gạt phắt ra, “Thôi đủ rồi! Đi thôi! Giữa chốn đông người thế này anh không thấy xấu hổ sao?”
Mặt người đàn ông tái mét vì xấu hổ, rồi đỏ bừng lên, còn người vợ lúc này cũng phát hiện người đứng xem càng lúc càng đông, nghĩ đến chuyện mấy chuyện riêng tư trong nhà bị người ngoài nghe thấy hết cả, cô ta cũng đỏ mặt, bật dậy ôm con, tức giận băng qua hành lang đi về phía thang máy, người chồng trẻ chẳng còn chút khí thế nào, lẽo đẽo theo sau, hai tay cẩn thận đỡ lấy tay vợ đang ôm đứa bé.
Triệu Tiểu Nhu bật cười, cũng có chút ghen tỵ, cãi nhau cũng được, dù thế nào cũng được, ít ra còn có người cùng lo toan cho con cái, cùng nhau vì gia đình mà bận rộn, dù có chông chênh thế nào cũng dìu nhau đi hết đoạn đường còn lại, như vậy cũng là điều tốt đẹp rồi.
“Mẹ ơi, con buồn tè.” Con cô đúng là chẳng bận tâm chuyện người khác, vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi trong lòng mẹ chơi chuỗi hạt, chơi chán rồi thì bắt đầu đòi đi tiểu.
“Bé của mẹ có gấp lắm không?” Cô nhét mớ thuốc vừa lấy ở nhà thuốc vào túi, vắt áo khoác của con lên tay, vội vàng bế con chạy về phía nhà vệ sinh, nhưng vừa đến cửa nhà vệ sinh đã bị cô lao công dùng cây lau nhà chặn lại, “Bị rò nước rồi, lên tầng hai đi.” Cô lao công là một phụ nữ trung niên, mặc đồng phục màu xanh, mặt lạnh tanh chỉ tay lên tầng hai, “Lên cầu thang bên này, gần hơn một chút.”
“Mẹ ơi, buồn tè.” Giọng thằng bé thỏ thẻ, ngẩng mặt chỉ tay vào bụng, ý là sắp tè dầm ra quần rồi.
Tiểu Bảo hai tuổi rưỡi, việc cai bỉm coi như thuận lợi, nhưng thằng bé chưa thể nhịn tiểu được, đã nói muốn tè là thật sự sắp tè ra rồi.
“Ngoan nào, cố nhịn thêm một chút, mẹ đưa con đi tè nhé.”
Triệu Tiểu Nhu mồ hôi đầm đìa, ôm con chạy lên tầng hai, cô và Tiểu Bảo là khách quen ở bệnh viện này rồi, nhưng tầng hai là nơi đặt phòng mổ và khu chăm sóc đặc biệt, cô chưa từng lên, cũng không dám lên.
Nơi này đúng như cô tưởng tượng, u ám và lạnh lẽo, hoàn toàn không có chút dấu vết nào của tiếng cười trẻ thơ, những đứa trẻ đến đây, làm sao còn có thể cười nổi nữa? Cô thậm chí còn không nghe thấy tiếng khóc.
Một bé gái khoảng bảy, tám tuổi mặc đồ bệnh nhân bước qua trước mặt Triệu Tiểu Nhu dưới sự dìu dắt của một y tá, ánh mắt đờ đẫn, hốc mắt trũng sâu, gầy trơ xương như tờ giấy, mặt cũng trắng bệch như tờ giấy, đầu bị cạo trọc, da đầu chi chít vết kim tiêm và băng gạc, khom lưng bước từng bước chậm chạp.
Triệu Tiểu Nhu che mắt Tiểu Bảo, quay mặt đi chỗ khác, cầu mong cả đời này không bao giờ phải đến nơi này.
Dưới ánh đèn hành lang trắng lóa, lạnh lẽo, cô nhìn thấy nhà vệ sinh nữ ở ngay bên tay trái không xa, bước vào trong thấy trống rỗng, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Cô đưa Tiểu Bảo vào một buồng vệ sinh, khóa cửa lại, giúp con đi vệ sinh, sau một hồi luống cuống, cộng thêm thời tiết oi bức, buồng vệ sinh lại kín mít, không thông gió, toàn thân cô đều ướt đẫm mồ hôi.
Ra ngoài, cô cẩn thận rửa tay cho con, lúc này cô mới yên tâm bế con ngồi nghỉ ở hành lang.
“Nóng quá mẹ ơi.” Tiểu Bảo vẫn mặc áo khoác, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì nóng bức, Triệu Tiểu Nhu nghĩ đúng là mặc nhiều thật, nên cởi bớt một cái, thế là vừa cởi cúc áo cho con vừa nói: “Chỉ được cởi áo khoác thôi, không được cởi áo trong đâu nhé, Tiểu Bảo còn đang bệnh, không được mặc phong phanh quá đâu.”
Hai mẹ con ngồi chéo góc, đối diện với một căn phòng, cửa đang mở, cả tầng chỉ có căn phòng đó còn phát ra chút âm thanh, cho nên giọng nói bên trong nghe rõ mồn một, “Chú ơi, tiêm có đau không ạ?”
“Chỉ đau một chút xíu thôi, Na Na ngủ một giấc dậy là khỏi bệnh rồi!”
“Vậy con có được ôm chó bông ngủ không?”
“Không được đâu, nên Na Na phải mau khỏi, về nhà mới được gặp chó bông!”
“Chú ơi, con sờ mặt chú được không?”
“Được chứ!”
“Chú còn đau không?”
“Không đau nữa, chú đã lâu không đau nữa rồi! Nên Na Na cũng phải dũng cảm lên nhé!”
Triệu Tiểu Nhu vừa giúp con cởi áo khoác vừa thấy buồn cười, giọng nói của con người đúng là kỳ lạ thật, cùng một giọng nói mà cảm giác mang lại hoàn toàn trái ngược, cô luôn cảm thấy người đó hung dữ, một phần cũng vì cái giọng nói lạnh lùng, cứng rắn đó, nhưng giờ nghe vẫn là giọng ấy nhưng lại cảm thấy ấm áp đến lạ thường.
Chắc đến kiếp sau anh cũng sẽ không nói chuyện kiểu này đâu nhỉ? Chỉ tưởng tượng ra cảnh anh với khuôn mặt cau có mà dùng những từ ngữ dễ thương để nói chuyện thôi đã khiến cô nổi da gà rồi, cô thầm nghĩ trước khi đi phải đến trước cửa căn phòng đó ngó một cái, cô muốn xem thử gương mặt của người này trông như thế nào mà lại có giọng nói giống người kia đến vậy.
Cô vừa nghĩ vừa giúp Tiểu Bảo cởi áo khoác, gấp lại cẩn thận rồi cho vào balô, đúng lúc này thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng gõ cửa dứt khoát, “Bác sĩ Chu, bệnh nhân giường 58 đang đợi anh.”
Bác sĩ Chu, giường 58.
Tim Triệu Tiểu Nhu khựng lại, quay phắt đầu nhìn lại, chỉ thấy một nhóm người ào ào chạy về phía cuối hành lang, cô chạy đến trước cửa căn phòng lúc nãy, phát hiện ra đó không phải là văn phòng mà giống khu vui chơi dành cho trẻ em hơn, trên tường vẽ hình động vật nhỏ và hoa cỏ, có cả các trò chơi như lâu đài xếp hình, bên trong không còn một bóng người, chỉ còn lại chiếc ghế xoay da màu đen dưới tác động của quán tính, còn quay nửa vòng rồi từ từ dừng lại.