Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số
Chương 42: Vết Sẹo
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ba mẹ là sâu lười, ngủ lâu như vậy, con đói rồi…”
Trời đã tối, Tiểu Bảo tự trèo lên ghế sofa trong phòng khách bật đèn, đôi tai nhỏ vểnh lên lắng nghe những tiếng xào xạc trong phòng ngủ. Một lát sau có tiếng mở cửa, nó nghe thấy tiếng bước chân thoăn thoắt, rất nhẹ, đó là tiếng chân mẹ, nhưng chắc là mẹ đang đi chân trần. Nó nghe thấy tiếng vòi sen được mở, tiếng nước chảy ào ào át đi tiếng mẹ nói. Nó nghe thấy ba đang cười, vừa cười vừa nói gì đó với mẹ, rồi lại càng cười lớn hơn.
Nhưng Tiểu Bảo không vui, nó bĩu môi vuốt vuốt cái bụng mềm của bé mèo. Bình thường buổi trưa mẹ chỉ ngủ một lát, mẹ nói là nửa tiếng, nhưng hôm nay mẹ đã ngủ mấy lượt “nửa tiếng” rồi. Chắc là vì ba nên mẹ mới ngủ lâu thế? Trong lòng Tiểu Bảo hơi thất vọng.
“Tiểu Bảo muốn ăn gì? Ba gọi đồ ăn ngoài.” Ba bước ra từ hành lang dài, đi vào phòng khách, chỉ mặc một chiếc quần dài màu xám. Người ba đẫm mồ hôi, trán cũng ướt đẫm. Chắc là ba vừa ngủ rất ngon, bởi vì Tiểu Bảo ngủ càng ngon thì càng ra mồ hôi, mẹ bảo nó là “cái lồng hấp”, giờ xem ra ba cũng chẳng khác gì.
“Con muốn ăn pizza, uống coca.” Tiểu Bảo nhìn ba. Ba trông có vẻ rất vui, chắc chắn sẽ chiều theo ý nó.
“Được.” Quả nhiên, ba vừa quăng tấm ga giường đang cầm vào máy giặt vừa gật đầu cười.
“Ba xấu hổ quá! Vẫn còn tè dầm! Con không tè dầm nữa rồi đó nha!” Tiểu Bảo nhìn thấy trên ga giường màu xanh đậm có một vệt sẫm màu trông như bản đồ, nó lè lưỡi trêu chọc nhìn ba.
“Không phải ba tè, là mẹ con tè đó.” Ba mở nắp hộp nhỏ trên máy giặt, đổ một muỗng bột giặt vào, rồi đóng nắp hộp lại, nhấn mấy nút trên máy giặt, phát ra tiếng “tít tít tít”.
“Mẹ không tè dầm đâu.” Khi mẹ ngủ với Tiểu Bảo thì chưa bao giờ tè dầm. Mẹ còn nói Tiểu Bảo tè dầm là xấu hổ mà.
“Là do mẹ không cẩn thận, nên mình không được chọc mẹ, nghe chưa?”
“Dạ!” Tiểu Bảo nghiêm túc gật đầu.
Máy giặt phát ra tiếng kêu “roạt roạt”. Ba cầm điện thoại trên ghế sofa đưa cho Tiểu Bảo xem thực đơn đồ ăn. Mẹ không cho Tiểu Bảo ăn gà rán, nhưng ba nói hôm nay Tiểu Bảo muốn ăn gì cũng được.
Tiểu Bảo rất vui, nó chọn coca và gà rán, còn chọn thêm cả pizza, toàn là những món nó thích nhưng bình thường mẹ không cho ăn.
“Ba cũng đi tắm đây, con ngoan ngoãn chơi nhé, đợi mẹ ra thì đưa cái này cho mẹ, nói là con tặng mẹ, hiểu không?” Chu Vinh từ phòng làm việc lấy ra một thứ trao vào tay Tiểu Bảo, rồi đi vào phòng tắm cạnh phòng ngủ phụ. Thấy con trai ngồi trên sofa từ xa giơ tay chào kiểu quân đội, “Dạ! Nhiệm vụ ‘bờ lăn A’ của ba! Cam kết hoàn thành nhiệm vụ!”
“Không phải ‘bờ lăn A’, là Plan A!” Chu Vinh đóng cửa phòng tắm, nghĩ bụng cái thằng nhóc này chắc chắn phải cho đi mẫu giáo song ngữ tư nhân rồi!
Tiểu Bảo đâu còn tâm trí để chơi, đôi tai nhỏ dựng thẳng lên. Tiếng nước trong phòng tắm lúc ngừng lúc chảy, một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng, cả phòng khách ngập tràn mùi hương hoa ẩm ướt.
Cuối cùng, Tiểu Bảo nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, tiếng dép lê nhẹ nhàng “sột soạt sột soạt”, bước đi chậm rãi, có vẻ lề mề. Bình thường mẹ đi rất nhanh, như thỏ con nhảy nhót vậy, hôm nay sao lại như vậy?
Nhưng Tiểu Bảo không mấy để ý chuyện đó. Nó thấy khuôn mặt mẹ thò ra trước, má đỏ hồng, chắc vì nước nóng quá, tóc vẫn còn ướt đẫm. Khi mẹ phát hiện trong phòng khách chỉ có một mình nó, dường như thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Ba con đâu rồi?” Mẹ vừa hỏi vừa đi tới ngồi xuống cạnh ghế sofa, mặc áo choàng tắm lông mềm màu đen, chân trắng nõn, nhưng trên đó lại có những vết tròn đỏ, ở cổ cũng vậy. Tiểu Bảo nghĩ chắc máu mẹ ngọt thật, vì muỗi lại cắn mẹ rồi.
“Ba đi tắm rồi, mẹ ơi, đây là quà con tặng mẹ nè!”
Tiểu Bảo trèo lên ngồi vào lòng mẹ, nắm lấy bàn tay mẹ. Ba đã diễn tập cho nó mấy lần rồi, phải đeo vào ngón áp út trên tay phải của mẹ. Nó lại diễn tập lại một lần nữa trong lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn ấm áp nó đã nắm chặt bấy lâu vào ngón áp út của mẹ.
Triệu Tiểu Nhu thấy con trai từ lòng bàn tay mũm mĩm lấy ra một chiếc nhẫn kim cương hình bướm, chắc là đã giấu trong tay rất lâu rồi, vừa ấm vừa ướt đẫm mồ hôi. Thằng bé như một quý ông nhỏ, cẩn thận và chu đáo đeo nhẫn vào ngón tay mẹ, ngước khuôn mặt đỏ ửng lên, cười ngây ngô: “Mẹ có thích không ạ?”
“Thích chứ.” Triệu Tiểu Nhu cười khổ bất lực, trong lòng nghĩ Chu Vinh đúng là có cách, khiến cô không thể từ chối.
Đêm buông xuống, tia sáng cuối cùng cũng bị bóng đêm nuốt chửng. Trong một căn nhà bình thường thuộc một khu dân cư ở một thị trấn nhỏ vùng Tây Bắc, một gia đình ba người bình dị đang thưởng thức bữa tối tươm tất.
Ba của gia đình này là bác sĩ, không cho con ăn đồ ăn vặt; mẹ lại là phụ huynh kiểu truyền thống Trung Quốc, cũng không cho con ăn đồ ăn vặt. Nhưng giờ đây đứa con một của họ đang ngồi bên bàn ăn, vừa nhai gà rán vừa uống coca, cảm thấy ba năm đầu đời của mình thật đúng là sống uổng phí.
Triệu Tiểu Nhu ngồi cạnh con trai, nhíu mày lo lắng, không ngừng xoa lưng, dặn con ăn chậm một chút, hoàn toàn không để ý đến người đàn ông ngồi đối diện. Không đúng, không phải là chồng, bạn trai? Sao lại thấy còn ghê hơn… thôi kệ, là gì thì cũng vậy, bây giờ cô chẳng muốn nhìn anh, nhất là khi cảm thấy anh đang chống cằm nhìn mình một cách trắng trợn.
Tiểu Bảo thấy thắc mắc, buổi trưa mẹ còn ngủ cùng ba, vậy mà sau khi thức dậy lại không thèm nói chuyện với ba nữa. Mẹ bận cho mèo ăn, rồi dọn dẹp đồ đạc vào tủ, còn ba thì chắp tay sau lưng lẽo đẽo theo mẹ. Mỗi khi mẹ bực bội hỏi: “Anh đi theo em làm gì?”, ba cũng bực bội đáp: “Ai theo em? Ảo tưởng à?”
Chỉ khi Tiểu Bảo không để ý (ba nghĩ là nó không để ý), ba mới kéo dây áo choàng của mẹ, ôm lấy mẹ, muốn hôn má mẹ, nhưng đều bị đẩy ra, mặt đỏ bừng lên, bảo ba “tránh ra!”
Haha, chắc là do dỗ ba ngủ mệt quá, mẹ thấy phiền rồi. Tiểu Bảo đắc ý nghĩ, vẫn là mình biết cách khiến mẹ vui hơn.
Sau bữa tối, Tiểu Bảo ngồi giữa ba mẹ xem tivi. Đội Gà Con đáng yêu quá, xem xong tập này lại muốn xem tập tiếp theo, nhưng nó quá mệt, mới xem được ba tập đã ngủ thiếp đi.
“Con còn chưa tắm rửa đánh răng nữa.” Triệu Tiểu Nhu ôm cơ thể mềm oặt đang ngủ say sưa của con trai, nghĩ hôm nay mình đúng là đã nuông chiều con quá mức.
“Chưa tắm thì chưa tắm, chỉ một ngày không sao đâu.” Chu Vinh bế con trai, đưa vào phòng ngủ của thằng bé. Triệu Tiểu Nhu đi theo phía sau bật đèn cho anh. Dưới ánh đèn cam ấm áp, cô thấy cạnh cửa sổ là một chiếc giường nhỏ, phủ bộ chăn ga hình công chúa Disney rực rỡ sắc màu, trên gối còn đặt thú nhồi bông Sullivan và Mike trong phim Monsters University.
“Tiểu Bảo là con trai mà, sao ga trải giường toàn là công chúa tóc mây với Nữ hoàng băng giá vậy?” Triệu Tiểu Nhu thấy căn phòng này được bài trí rất dễ thương, nhưng nhìn qua đã biết là dành cho con gái. Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, “Hừ, cũng không biết là chuẩn bị cho con của người phụ nữ nào.” Cô khoanh tay dựa vào tường, nhún vai ra vẻ không quan tâm, “Mà thôi, đây là chuyện riêng của anh.”
Chu Vinh mặt không đổi sắc, đặt con lên giường, giúp con cởi giày, vớ, áo khoác ngoài. Đắp chăn xong mới quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Triệu Tiểu Nhu từ trên xuống dưới, chậm rãi mở miệng: “Tuy anh không đến mức thanh cao trong sạch gì, nhưng từ trước đến nay đã nói là làm, không giống như có người, miệng thì nói yêu anh.”
Anh vừa nói, ánh mắt khóa chặt vào cổ tay Triệu Tiểu Nhu, “Chuỗi hạt cũ nát đó đeo đến giờ, người họ Lạc kia đã đầu thai về quê ở Macau rồi, mà còn ở đây lằng nhằng với chuyện tình người – ma chưa dứt.”
Triệu Tiểu Nhu bị nói trúng tim đen, không phục, ôm lấy cổ tay đeo chuỗi hạt lạnh buốt, “Đây là đồ của người lớn, không thể vứt đi.”
Chu Vinh trừng mắt nhìn cô, bắt chước dáng vẻ của cô nhún vai, “Không sao, đây là chuyện riêng của em.”
Hai người, một đứng một ngồi, giằng co một lúc. Chu Vinh vẫn là người mềm lòng trước, “Những thứ này anh mua quá sớm, lúc mua nhà thì mua luôn, khi đó còn chưa tìm được em, cũng không biết là con trai hay con gái… Lúc đó anh còn tưởng em mang thai không phải con anh, nên chỉ mong là con gái, giống em một chút. Nhưng sau này nghĩ lại, ai cũng nói con gái giống ba, ha, anh cũng không biết… có lẽ chỉ vì anh thích con gái thôi.”
“Mơ đẹp thật đấy.” Triệu Tiểu Nhu nhân lúc anh quay lưng, cô liếc mắt, “Ai mà không thích con gái? Thơm tho ngọt ngào, ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng Tiểu Bảo cũng rất hiểu chuyện, rất dễ nuôi.”
Cô cúi đầu, hai bàn tay nắm lại rồi thả ra, đường chỉ tay hằn sâu. Sự lão hóa của con người thể hiện qua từng dấu vết nhỏ nhất, cũng như lòng người vậy, “Nhưng quan trọng nhất là thằng bé là con của anh, Chu Vinh.”
Cô cúi đầu, không thấy được nét mặt của anh, cũng không đợi được lời châm chọc cay độc quen thuộc, liền lén nhìn anh. Anh vẫn quay lưng về phía cô, nhìn gương mặt con trai đang ngủ, không đáp lời cô.
Cô hơi thất vọng, nhưng nghĩ lại thì có gì mà thất vọng, cái tên khốn này chẳng phải trước giờ vẫn vậy sao? Một cơn buồn ngủ ập tới, cô ngáp một cái, lê dép đi về phía phòng tắm, “Em đi rửa mặt đánh răng rồi ngủ đây! Anh trải ga giường xong chưa?”
“Xong rồi, thưa tiểu thư!” Chu Vinh vừa nói vừa nhìn con trai đang ngủ say lần cuối, rồi rời khỏi phòng, tắt đèn, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Triệu Tiểu Nhu bước vào phòng tắm, thấy ba chiếc ly thủy tinh. Một chiếc có bàn chải đánh răng màu xanh đậm, hai chiếc còn lại mỗi chiếc đều có một bàn chải mới chưa bóc gói – một cái lớn, một cái nhỏ.
Cô nhìn chăm chăm một lúc, cảm thấy cảnh tượng này thật xa lạ. Lần cuối cô thấy cảnh này là hồi còn đi học, chắc là trung học. Sau đó, rất lâu chỉ còn hai chiếc ly, hai chiếc bàn chải. Đến khi đi làm, chỉ còn một chiếc ly, một chiếc bàn chải. Còn mấy năm bên Lạc Bình Niên, lúc đầu anh ta chỉ ở đến nửa đêm rồi đi, sau ở lại lâu hơn, nhưng phần lớn thời gian cũng không dùng chung phòng tắm với cô… Cuộc đời này thật kỳ lạ, những điều bình thường nhất trong một gia đình bình thường lại khiến cô lưu luyến đến vậy.
“Triệu Tiểu Nhu? Em khắc hoa hay sao vậy? Còn chưa xong nữa?”
Cô đứng thẫn thờ trước gương, Chu Vinh ở ngoài gõ cửa mấy cái không mạnh không nhẹ. Nãy giờ không nghe tiếng nước, chẳng có động tĩnh gì, anh bắt đầu lo.
“Sắp xong rồi! Xong ngay đây!” Triệu Tiểu Nhu hơi chột dạ, mở vòi nước, luống cuống bóc gói bàn chải.
“Nhanh lên! Anh còn chưa rửa mặt đánh răng đâu!” Người đàn ông ngoài cửa yên tâm rồi, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng khó chịu.
Triệu Tiểu Nhu miệng đầy bọt bạc hà, lẩm bẩm phản pháo, “Chẳng phải còn một phòng tắm nữa sao? Cứ phải chen chúc với em sao?”
“Anh thích đánh răng ở đây, không được chắc?”
“…Được được được, phiền chết đi được!”
Triệu Tiểu Nhu rửa mặt xong vội vàng mở cửa, trừng mắt nhìn Chu Vinh đang cằn nhằn đứng ngoài cửa, rồi chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào phòng ngủ.
Cô đứng trong bóng tối một lúc. Trong không khí phảng phất mùi thơm của bột giặt, chỉ có một tia mùi ám muội nhàn nhạt đến mức có thể bỏ qua và cảm giác nóng rát nhức nhối ở vùng nhạy cảm nhắc nhở cô rằng mọi chuyện xảy ra vào buổi chiều không phải là giấc mộng xuân đẹp đẽ nào.
“Sao không bật đèn?” Chu Vinh rửa mặt xong, lững thững bước vào rồi “tách” một tiếng, bật đèn lên, “Sao vậy? Sàn nhà ấm quá sao? Mặt đỏ vậy?”
“Da em nhạy cảm, dễ đỏ mặt.” Cô đáp qua loa một câu rồi kéo chăn định nằm xuống thì bị Chu Vinh kéo dậy: “Ngủ phía trong.”
Phía trong giường sát tường, chẳng còn đường trốn chạy.
“Sao? Sợ anh ăn thịt em sao? Cũng không biết là ai hồi chiều cứ ôm chặt anh không chịu buông, làm lưng anh như muốn gãy.” Chu Vinh khinh khỉnh vén chăn ngồi lên giường, dựng gối tựa lưng, tiện tay lấy quyển sách còn đọc dở ở tủ đầu giường ra tiếp tục đọc.
Mặt Triệu Tiểu Nhu đỏ đến mức sắp nổ tung, tức giận nằm vật xuống giường kéo chăn trùm kín đầu, “Dù sao thì ngày mai cũng về, em đưa con trai em về luôn!” Nói xong cô quay mặt vào tường tự kiểm điểm. Kiểm điểm gì chứ? Kiểm điểm vì đã mềm lòng! Lợi cho cái tên đàn ông khốn nạn này!
Phía sau mãi chẳng có tiếng lật sách. Chăm chú đến vậy sao? Sao chưa từng thấy anh nhìn cô kỹ càng như vậy? Anh luôn tỏ ra ung dung đối phó với mình, thật tức chết mà! Triệu Tiểu Nhu trong lòng vừa mắng Chu Vinh vừa mắng chính mình không có tiền đồ, chỉ tiếc là buổi chiều đã tốn quá nhiều sức lực, mắng chưa được bao nhiêu câu thì đầu óc đã lơ mơ buồn ngủ.
“Triệu Tiểu Nhu?” Không biết bao lâu sau, cô nghe thấy cái tên khốn đó gọi mình, gọi mấy lần liền. Cuối cùng cô chỉ còn biết khó chịu hừ mũi một tiếng xem như đáp lời.
“Cho anh xem vết sẹo của em.”
Vết sẹo, Triệu Tiểu Nhu mở mắt.
“Tại sao muốn xem?” Cô lặng lẽ nhìn cái bóng đen in trên tường. Anh đang ở sau lưng mình nhìn cô, giọng khàn khàn, khô khốc hỏi: “Tại sao không muốn cho anh xem?”
Triệu Tiểu Nhu cười khẩy nhìn vào bức tường, “Chu Vinh, anh đúng là biết đổ lỗi ngược cho người khác, là em không muốn cho anh xem, hay là anh thấy rồi thì thấy ghê tởm?”
Ghê tởm, đúng vậy, đó chính là suy nghĩ của anh trước đây. Mỗi lần vô tình nhìn thấy những vết sẹo đỏ như máu trên người cô, anh đều cảm thấy buồn nôn. Trong đầu hiện lên cảnh cô trần truồng quỳ rạp dưới đất, cổ bị xích sắt siết chặt, bị gã đàn ông kia đè dưới thân mà dày vò như một con chó.
Người đàn ông đó có chết ngàn lần, vạn lần cũng không đủ, bởi vì anh ta đã hủy hoại Triệu Tiểu Nhu, cũng hủy hoại luôn Chu Vinh. Anh ta khiến Chu Vinh nhận ra trong xương tủy mình dơ bẩn, tồi tệ, ích kỷ và lạnh lùng đến nhường nào. Thiên sứ áo trắng, người cứu rỗi – tất cả chỉ là lớp vỏ bọc giả tạo. Anh và gã đàn ông kia chẳng khác gì nhau, vừa cực kỳ tự phụ lại vừa cực kỳ tự ti, ngay cả dũng khí để yêu một người một cách đàng hoàng cũng không có. Bọn họ không xứng với Triệu Tiểu Nhu, cô bị dày vò tàn nhẫn đến vậy nhưng vẫn chọn cách sống tử tế và bao dung. Cô không hận bất kỳ ai, cô yêu sự sống này, yếu ớt nhưng kiên cường đến không gì phá vỡ được.
Mục Nghiên đã nói đúng, Chu Vinh ngay cả tư cách xách giày cho Triệu Tiểu Nhu cũng không có.
Cứu rỗi – rốt cuộc ai mới là người cứu ai?
Lúc này Chu Vinh chỉ muốn nằm trong vòng tay Triệu Tiểu Nhu, vuốt ve những vết sẹo của cô. Chúng không phải là nỗi nhục, mà là huân chương, là biểu tượng cho sự bất khuất của cô. Cô là người phụ nữ của mọi phụ nữ, anh chỉ muốn phủ phục dưới chân cô, cúi đầu xưng thần.
“Anh làm gì vậy?” Nhưng lúc này Triệu Tiểu Nhu chỉ thấy Chu Vinh như một con quỷ đói vì dục vọng, quăng quyển sách đi, đè cô xuống giường. Chỉ vài động tác đã cởi phăng áo cô ra. Dưới ánh đèn dịu dàng, anh hôn lên từng vết sẹo, vừa nhẹ nhàng vừa nóng bỏng, như bị ngọn lửa thiêu đốt.
Thân dưới của anh dán sát vào bụng dưới của cô, cô lại một lần nữa cảm nhận được phản ứng của anh. Mặt đỏ bừng, đẩy anh ra định đi tắt đèn, lại bị anh kéo mạnh trở lại, đè chặt xuống.
“Triệu Tiểu Nhu.” Hơi thở anh nóng rực, dồn dập phả lên cổ cô, “Ngày mai em không được đi.”
“Dựa vào đâu?” Triệu Tiểu Nhu giãy giụa, hai chân đạp mạnh định đẩy anh ra, nhưng trong lúc vùng vẫy lại bị anh xé toạc mảnh vải cuối cùng trên người cô. Tiếng giận dữ bị phá vỡ, tan chảy thành những âm thanh mềm mại rên rỉ.
“Dựa vào cái này.” Chu Vinh nắm chặt tay phải ướt đẫm mồ hôi của cô, đan chặt mười ngón tay, vuốt ve chiếc nhẫn hình bướm trên ngón áp út của cô, “Anh muốn cưới em làm vợ, Triệu Tiểu Nhu, em có đồng ý lấy anh không?”