47. Chương 47: Trần Phong (1)

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số

Chương 47: Trần Phong (1)

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chào anh Trần, khách của anh đã tới.”
Một cô phục vụ trong bộ sườn xám nhung đỏ xuất hiện ở cửa, gương mặt nở nụ cười chuyên nghiệp chuẩn mực. Cô gật đầu chào Trần Phong rồi hơi cúi người ra hiệu mời khách vào. Trần Phong thấy một cái đầu nhỏ lấp ló, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt hạnh tròn tròn hơi né tránh, khóe miệng nở nụ cười bẽn lẽn, ngượng ngùng.
“Tiểu Bảo? Mau chào chú Trần đi con!”
Cô cười gọi anh là Tiểu Trần, rồi kéo một cậu bé từ phía sau lưng ra, cúi người xuống nhẹ giọng nhắc cậu bé chào chú Trần.
Tiểu Bảo cũng không do dự, ngửa mặt lên, phát âm rõ ràng gọi một tiếng “Chú Trần”. Cậu bé thầm ghi nhớ, lần sau gặp ba phải kể lại đầy đủ, không phải không có chú nào tìm mẹ, mà có chú Trần đã từng tìm mẹ rồi.
Hôm trước đi ăn thịt nướng về, sáng hôm sau điện thoại mẹ cứ ting ting không ngừng. Lúc đó mẹ bị trầy chân, tâm trạng cũng không tốt, một mình tắm rất lâu trong phòng tắm. Cậu bé lén chạy vào phòng ngủ xem, ảnh đại diện chính là chú Trần. Chú ấy gửi rất nhiều ảnh chụp cậu bé và mẹ, một lúc sau lại gửi thêm một tấm nữa, trong ảnh chỉ có mình mẹ, đang cúi đầu nhìn chiếc lá ngân hạnh trong tay. Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt mẹ, đẹp đến nao lòng.
Chú Trần cứ hay lén nhìn mẹ, điều này cậu bé cũng phải ghi nhớ để kể lại với ba.
“Tiểu Bảo? Ôi, chú nhớ con vô cùng! Mau lại đây cho chú xem nào, có mập lên không?”
Trần Phong nhấc bổng Tiểu Bảo lên đặt lên cổ, dẫn cậu bé đi xem bức tường đầy cá rồng đỏ và cá rồng bạc, bảo với cậu bé rằng những chiếc lá cứng như gai kia gọi là lá thiết thụ, cát màu đỏ kia gọi là cát rừng mưa, có ngầu không nào.
“Anh Trần, dọn món lên được chưa ạ?” Cô phục vụ ban nãy quay lại sau một vòng đi đâu đó, vẫn giữ nụ cười nhiệt tình. Anh ấy gật đầu, “Dọn món lên đi, người đã đến đủ rồi.”
Triệu Tiểu Nhu đứng sau lưng Trần Phong, cười híp mắt nhìn Tiểu Bảo chăm chú nhớ tên các loài cá. Mấy con cá này cậu bé chưa từng thấy qua, những vảy cá óng ánh lấp lánh cùng màu sắc rực rỡ khiến mắt cậu bé không rời nổi.
Cô cứ đứng lặng nhìn họ một lúc, bỗng cảm thấy hôm nay Trần Phong lạ thường, chỉ ôm Tiểu Bảo nói chuyện rì rầm, không nhìn cô, cũng không nói với cô câu nào, khiến cô hơi ngượng ngùng.
Triệu Tiểu Nhu vốn định nhân lúc này nói chuyện cô muốn nhờ anh ấy giúp, nhưng nghĩ lại, mới gặp mặt đã nhờ vả thì không hay. Thế nên, lúc anh ấy quay đầu lại, cô đổi đề tài: “Tết Dương lịch anh không ăn cơm với người nhà sao?”
“Tôi á? Người nhà tôi đều ở Bắc Kinh cả. Hồi nhỏ tôi đi Đức, lúc về cũng chẳng có mấy bạn bè, đồng nghiệp thân thì chỉ vài người, hôm nay đều cho tôi ‘leo cây’ hết rồi.”
Trần Phong cười bất lực đặt Tiểu Bảo xuống, để cậu bé đi chơi với mấy bức tượng đất sét nhỏ trong tủ đứng. Đợi cậu bé chạy ra xa rồi, anh mới ngượng ngùng vuốt lại tóc, vành tai ửng đỏ, “Nên tôi mới nghĩ tìm một người quen ra ngoài ăn bữa cơm đơn giản, chị Tiểu Nhu sẽ không thấy phiền chứ?”
“Không đâu! Sao lại thấy phiền được chứ?” Triệu Tiểu Nhu vội vàng xua tay. Trần Phong đứng rất gần cô, cô có thể ngửi thấy mùi hương trên người anh ấy, giống như mùi đàn hương tĩnh lặng trong chùa. Hôm nay anh ấy mặc áo len cổ cao màu đen, đeo kính, đôi mắt đào hoa bị che khuất hình dáng, cũng không còn nụ cười ngông nghênh thường ngày, trông rất nghiêm túc.
Chính điều đó lại khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, vội vã vén tóc rối ra sau tai, theo thói quen sờ vào cái kẹp tóc để chắc chắn không có sợi nào rơi ra, rồi cười tươi nói: “Dù sao Tiểu Bảo ở nhà cũng nghịch ngợm, dắt cậu bé ra ngoài chơi một chút cũng hay, chỗ này bình thường cậu bé đâu có cơ hội đến.”
“Thưa quý khách, xin dọn món nguội ạ.” Cô phục vụ ban nãy vội vàng cầm bộ đàm bước vào. Phía sau là một cậu nhân viên phục vụ bưng đồ ăn, trông sáng sủa hoạt bát, tay chân nhanh nhẹn. Cái mâm to tướng trong tay cậu ấy như một chiếc khăn bay, chỉ một cái xoay đã bày đầy món nguội lên bàn tròn, toàn là món đặc sản Tây Bắc: rau hẹ rừng trộn nguội, bún ngâm nước Kim Thành, chè ngọt...
Trần Phong cúi đầu cười bước tới bàn tròn giúp nhân viên phục vụ bày món. Xếp xong, anh liền nhẹ nhàng xoay bàn ăn, “Vậy sau này chúng ta có thể thường xuyên đến đây.”
Triệu Tiểu Nhu vừa định nói “vậy thì không được”, thì Tiểu Bảo đã ôm một bức tượng đất sét nhỏ chạy tới bàn ăn, “Oa! Nhiều món ngon quá!”
“Chút này chưa là gì đâu Tiểu Bảo, món ngon còn ở phía sau kìa!”
Trần Phong bế Tiểu Bảo đặt lên ghế ngồi vững, sắp xếp bộ dụng cụ ăn nhỏ cho cậu bé, buộc khăn ăn cẩn thận, rồi kéo ghế bên cạnh ra. Lúc này, anh mới lại ngẩng đầu nhìn Triệu Tiểu Nhu, khóe miệng nở một nụ cười dịu dàng, “Chị Tiểu Nhu, mời ngồi.”
“Trần Phong, anh cũng cận à?” Triệu Tiểu Nhu treo túi và áo lên, rồi ngồi cạnh Tiểu Bảo, ngẩng mặt nghiêng đầu ngắm Trần Phong. Ừm, khí chất con người thật là kỳ diệu. Trên người anh ấy quả có phong thái nho nhã của một học giả, chỉ là đôi mắt đào hoa dễ khiến người ta có cảm giác lả lơi, che mất nét thâm trầm và nội liễm của anh ấy.
“Ừ, độ không cao lắm.” Trần Phong chỉnh lại kính, múc một muỗng chè ngọt cho Tiểu Bảo, “Tiểu Bảo nếm thử đi, ngọt lắm đấy.”
Vậy hôm nay anh cần nhìn gì mà lại đeo kính? Triệu Tiểu Nhu có chút tò mò, nhưng hôm nay Trần Phong rất lạnh nhạt, không còn thích cười nói như trước nữa. Mà Triệu Tiểu Nhu vốn cũng không phải người khéo ăn nói, thành ra một câu hỏi đơn giản như vậy mà cô cứ nhai đi nhai lại trong miệng mãi vẫn chưa nói ra được.
Món ăn nhanh chóng được bày đầy bàn, Tiểu Bảo lại bắt đầu ăn lấy ăn để. Thịt cừu nướng cầm tay ăn miếng này tới miếng khác, bột thì là, sốt tỏi đều quệt đầy. Cậu bé vui vẻ đến mức miệng bóng nhẫy mỡ, ba cũng tốt mà chú Trần cũng tốt, hai người họ cứ xuất hiện là giống như Tết vậy, thật mong họ thường xuyên đến thăm mẹ và mình.
Chỉ là mẹ và chú Trần chẳng ăn mấy, Tiểu Bảo sốt ruột thật sự. Cậu bé vừa đầm đìa mồ hôi vừa hút mì bò, trong lòng nghĩ: bao nhiêu món ngon thế này, sao họ lại không muốn ăn? Không ăn thì lãng phí mất thôi!
“Chị Tiểu Nhu.” Trần Phong múc cho Triệu Tiểu Nhu một chén canh thịt cừu tươi, “Chị uống chút canh đi, rất ngọt.”
Hôm nay anh ấy vẫn luôn trầm lặng, Triệu Tiểu Nhu nghĩ chắc anh ấy cũng nhớ nhà. Dịp giao thừa lại ngồi với cô – một người quen chẳng thân – lặng lẽ chẳng nói lời nào.
“Cảm ơn.” Triệu Tiểu Nhu hai tay đón lấy chén, chu môi thổi thổi cho bớt nóng, cẩn thận nhấp một ngụm. Cô cúi đầu xuống, những sợi mái lưa thưa che đi đôi mắt cong cong dịu dàng của cô. Lúc ấy, cô cảm nhận được một đầu ngón tay ấm áp lướt qua trán. Đến khi cô phản ứng kịp thì tóc đã được vén gọn lại. Cô hốt hoảng đưa tay sờ tóc, chạm phải đầu ngón tay người đàn ông chưa kịp rút lại và một chiếc kẹp tóc kim loại lành lạnh.
“Cái này là gì?” Cô lấy chiếc kẹp xuống xem. Đó là một chiếc kẹp hình lá ngân hạnh màu vàng, đường gân lá sống động uyển chuyển, phiến lá chân thực như thật.
“Chúc mừng năm mới, chị Tiểu Nhu.” Trần Phong mỉm cười, nụ cười lấp lánh lan từ môi tới khóe mắt.
“Trần Phong, cái này quý quá, tôi không thể nhận đâu.” Triệu Tiểu Nhu hoảng hốt muốn trả lại kẹp tóc vào tay Trần Phong, nhưng cổ tay cô lại bị anh ấy nhẹ nhàng nắm lấy.
“Chỉ là một cái kẹp thôi mà, lễ mọn tình sâu. Chị Tiểu Nhu không nhận thì tôi buồn lắm đấy.”
Tiểu Bảo đang uống chè đậu, thấy chú Trần buông cổ tay mẹ ra. Một tay chú nhẹ nhàng vén tóc mẹ lên, tay kia nhanh chóng cài lại chiếc kẹp tóc kia lên đầu mẹ, rất nhẹ nhàng, sợ làm hư tóc mẹ.
Tiểu Bảo cảm thấy tối nay mình phải nhớ nhiều chuyện quá.
“Xong rồi, rất đẹp.” Trần Phong nghiêng đầu ngắm mái tóc rối được kẹp gọn của Triệu Tiểu Nhu, ánh mắt lướt vội qua gương mặt cô rồi quay đi, “Tiểu Bảo, con còn muốn uống canh nữa không? Chú rót thêm cho nhé?”
Anh ấy đứng dậy rót canh. Một miếng thịt dê trượt khỏi muỗng, bắn tung tóe một vệt nước không lớn không nhỏ lên áo len của anh ấy. Anh ấy cúi đầu nhìn một cái rồi không để tâm, vẫn bê chén canh đến trước mặt Tiểu Bảo.
“Trần Phong, văng lên áo rồi, có bị bỏng không?” Triệu Tiểu Nhu ngẩn ngơ một lúc mới phản ứng kịp. Cô vội vã lấy khăn giấy từ trong túi ra, đứng lên giúp anh ấy lau nước canh dính trên áo len. Nước canh văng cũng khá nhiều, ướt đẫm, phải thấm khô trước đã.
“Không sao, dù gì cũng màu đen, không nhìn ra đâu.”
Trần Phong dang tay ra không biết để đâu cho phải, để mặc Triệu Tiểu Nhu đứng trước mặt mình, cầm cổ áo len của anh ấy, nhíu mày chăm chú lau chùi. Người cô thật thơm, tóc bên tai lại rơi xuống, dưới ánh đèn lấp lánh ánh sáng dịu như ngọc trai. Anh ấy đưa tay chạm vào sợi tóc cô, định vén lên sau tai, nhưng cuối cùng lại lưu luyến không rời.
“Xin lỗi hai người, hình như tôi đến không đúng lúc.”
Triệu Tiểu Nhu và Trần Phong cùng ngẩng đầu, thấy cánh cửa gỗ chạm khắc nặng nề bị đẩy mạnh. Luồng khí lạnh ùa vào không gian ấm áp bên trong. Chu Vinh đứng ở cửa, trên vai phủ đầy băng tuyết, áo khoác đen phủ một lớp tinh thể băng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gương mặt anh ta mang nụ cười ấm áp như gió xuân, nhưng đôi mắt dài sắc lạnh lại lạnh lẽo như bão tuyết ngoài khung cửa sổ.