57. Chương 57: Hồi kết (3)

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số

Chương 57: Hồi kết (3)

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chào cô, cô không thể vào trong được.”
Trước cửa phòng bảo vệ là một người phụ nữ mặc áo phao trắng, cô đứng đó đã rất lâu, vai phủ đầy tuyết, tóc cũng dính đầy tuyết. Cô không đội mũ, mái tóc dài hơn trước một chút, được buộc hờ hững bằng một sợi dây thun đen, lúc này có vài sợi tóc lòa xòa rủ xuống hai bên má. Đôi môi đỏ mọng cắn chặt, cô không thích làm phiền người khác, đấu tranh tư tưởng một lúc lâu mới khẽ hỏi một câu: “Chị có thể gọi cho chủ căn hộ Cxx1301 giúp tôi được không? Nói là, nói là Triệu Tiểu Nhu tìm anh ấy.”
Người phụ nữ trực ban trong phòng bảo vệ là một phụ nữ trung niên, chị ấy ghi nốt dòng cuối cùng vào sổ khách rồi ngẩng lên nhìn Triệu Tiểu Nhu, thở dài thườn thượt: “Gọi rồi cô gái, người ta nói là không gặp.”
Chị ấy mở nắp bình giữ nhiệt, uống một ngụm trà nóng, lại nhìn cô gái trước mặt. Dáng vẻ yếu ớt, trời tuyết lớn thế này mà đứng tiếp thì thế nào cũng đổ bệnh.
Hừ, chủ hộ 1301 chị ấy từng gặp rồi, một người đàn ông dù có vết sẹo trên mặt vẫn khiến người ta phải ngoái nhìn. Có phụ nữ tìm đến là chuyện bình thường, lạ là đến giờ mới có một cô tìm. Cô gái này, nhìn cũng đáng yêu, khí chất dịu dàng, nhưng không đến mức gọi là “xinh đẹp”. Chẳng trách, xem ra lại là một mối tình dang dở nữa rồi…
Triệu Tiểu Nhu cắn môi cúi đầu, chốc lát sau cô nở một nụ cười với người phụ nữ trong phòng bảo vệ, nói một tiếng cảm ơn rồi quay người rời đi.
Hôm nay rất lạnh, chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến Tết. Từ đầu năm, tuyết đã rơi không ngớt, bầu trời u ám thường xuyên phủ kín mây đen.
Đêm đã khuya, dưới ánh đèn đường vàng vọt, tuyết rơi dày và nhanh, bay lả tả phủ kín trên tóc và vai Triệu Tiểu Nhu. Chóp mũi cô đỏ ửng vì giá lạnh, hàng mi dài đọng đầy băng giá, trông như một người tuyết nhỏ biết đi.
Cô chụm hai bàn tay đỏ ửng lên trán, nheo mắt nhìn bảng thông tin xe buýt, nhưng những bông tuyết bay lẫn hạt băng thổi thẳng vào mắt khiến cô không thể nhìn rõ được chuyến xe cuối là mấy giờ.
“Mười… mười giờ?” Cô khom người, gần như áp sát cả người lên bảng hiệu mới nhìn rõ được con số trên đó, lại lôi điện thoại ra xem, đã mười giờ năm phút rồi.
“Giữa đêm giữa hôm làm gì vậy, ăn trộm cáp hay gì?” Trên con phố vắng lặng giữa đêm khuya chỉ còn tiếng tuyết rơi xào xạc. Cô đang mải nhìn bảng thì bất ngờ có tiếng người phía sau, giật mình thon thót như gặp ma giữa đêm, không kịp suy nghĩ đã hét lên một tiếng, làm tuyết trên cành cây rơi xuống, rơi trúng người đàn ông đứng phía sau.
“Xin lỗi! Xin lỗi tôi không cố ý!” Triệu Tiểu Nhu hít sâu một hơi lạnh, dang tay định phủi tuyết giúp nhưng không dám. Cô vừa nghe thấy tiếng “bụp” nặng trịch, một đống tuyết to như tấm bê tông rơi xuống người anh ta. Người cao lớn thế mà bị tuyết chôn vùi, cô còn tưởng tượng ngay ra khuôn mặt giận dữ của anh ta bị vùi trong tuyết.
Chỉ thấy anh ta vung tay phủi sạch tuyết trên đầu và vai, lau mặt qua loa, tuyết gần như rơi hết, chỉ còn lông mày và lông mi đóng đầy băng giá, cúi đầu nhìn cô đầy vẻ khó chịu: “Hét cái gì?”
“Chu… Chu Vinh?” Triệu Tiểu Nhu cười gượng gạo, theo phản xạ đưa tay vuốt tóc: “Anh làm em giật mình hết cả hồn vía.”
“Lớn từng này rồi, còn giật mình như con nít.” Chu Vinh phủi nốt chỗ tuyết cuối cùng trên người, ngẩng lên liếc cô một cái: “Trong lòng có quỷ à?”
Triệu Tiểu Nhu cúi đầu im lặng, hình như cô cũng thấy hơi áy náy, nhưng nghĩ lại thì không hẳn, dù sao là do điện thoại, không phải lỗi của cô.
“Hôm đó là do điện thoại.” Cô ngẩng lên nhìn anh một cái rồi cúi đầu ngay: “Em về kiểm tra rồi, ít nhất những cuộc gọi đầu là do điện thoại có vấn đề, anh gọi không được, đến khi em thấy thì đã có vài cuộc gọi nhỡ.”
Chu Vinh cúi đầu nhìn cô, cô chắp tay sau lưng, cúi gằm mặt, giống như học sinh bị phạt đứng ngoài văn phòng giáo viên, đang thú nhận từng lỗi lầm mình gây ra.
Anh bật cười khẽ một tiếng, nếu mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy thì tốt biết bao. Anh áp tay lên khuôn mặt cô, dùng ngón tay nhẹ nhàng phủi đi những hạt tuyết li ti lấp lánh trên hàng mi dài của cô, thở dài nhẹ nhõm. Nếu có thể cứ nhìn cô mãi thế này thì tốt quá, nhưng cung đã giương thì tên phải bắn, chuyện anh đã quyết thì không thể thay đổi.
“Hôm đó là anh sai, anh đã trút sự dằn vặt về mẹ lên em. Hai mươi năm anh không về nhà, anh luôn nghĩ mình hận mẹ, nhưng hôm trở về mới hiểu anh yêu thương mẹ đến nhường nào. Anh đã nghĩ hết rồi, sau này sẽ để mẹ sống thật tốt, ăn ngon mặc đẹp, muốn đi chơi đâu thì chúng ta đưa mẹ đi, khi nào nhớ cháu thì dẫn Tiểu Bảo về thăm. Nên lúc mẹ cấp cứu anh thật sự tuyệt vọng, như thể bản thân sắp chết theo mẹ, chỉ muốn em ở bên, cứu rỗi anh.”
Anh vừa nói vừa buông tay, trượt xuống theo cánh tay cô, kéo đôi tay lạnh cóng từ trong tay áo dài của cô ra, nhét vào túi áo khoác của mình, nắm chặt, truyền hơi ấm nóng bỏng cho cô: “Nhưng giờ ổn rồi, đau khổ mấy cũng qua hết rồi.”
Nhưng Triệu Tiểu Nhu càng nghĩ càng thấy buồn, càng thấy có lỗi, nước mắt lặng lẽ rơi tí tách, mũi nghẹn ngào, cổ họng cũng nghẹn ứ không nói nên lời. Ngón tay lạnh như băng của cô khẽ vuốt ve lòng bàn tay khô ráo nóng bỏng của Chu Vinh khi bị nhét vào túi áo anh, nhưng vô tình lại chạm phải một lớp gạc mềm mại…
“Chu Vinh?” Cô bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt hạnh tròn xoe càng mở lớn hơn, đầy lo lắng và xót xa: “Chu Vinh, anh bị thương rồi sao?”
Chu Vinh cúi đầu nhìn cô, những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt cô như những vì sao vỡ vụn, phản chiếu ánh sáng dịu dàng và ấm áp, giống như nhà – một mái ấm luôn lưu luyến nhưng mãi mãi không thể trở lại.
Anh véo nhẹ má cô: “Không sao đâu, cạo râu không cẩn thận nên bị đứt tay thôi.”
“Cạo râu sao lại cắt trúng chỗ đó?” Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mặt anh, lông mày chau lại, giọng cao thêm một bậc. Chu Vinh thở dài trong lòng, cô vẫn như vậy, nhạy cảm đến mức đáng sợ trong một vài chuyện.
“Anh vụng về mà, cũng già rồi.” Anh xoa nhẹ những ngón tay thon dài và vết chai mỏng trên đầu ngón tay cô trong túi áo, quay đầu đi tránh ánh mắt cô, nắm tay cô kéo đi về phía khu chung cư: “Đi thôi, đi dạo trong khu một chút, dù sao cũng không ngủ được.”
Triệu Tiểu Nhu hé miệng định hỏi thêm, nhưng thấy anh né tránh như vậy đành tạm thời bỏ qua, nghĩ bụng lát nữa nói chuyện thoải mái rồi sẽ bất ngờ hỏi thẳng, hoặc nhân cơ hội vén tay áo anh lên xem thử.
Hai người đi đến cổng chính khu chung cư, Chu Vinh lấy thẻ ra quẹt thẻ “tít” một tiếng mở khóa, kéo tay Triệu Tiểu Nhu đi vào. Chị bảo vệ trong phòng bảo vệ nhìn theo bóng lưng họ đầy ẩn ý, tặc lưỡi lắc đầu lia lịa.
Vừa rồi cô gái này mới đi khỏi, chủ căn hộ 1301 đã lao ra ngoài như một cơn gió. Ôi thật không nhìn ra, người đàn ông này nhìn qua tưởng là người vô tình, ai ngờ lại là người đa tình!
“Anh chặn em rồi mà còn nói không giận em.” Xung quanh không một bóng người, yên tĩnh đến mức câu trách móc của Triệu Tiểu Nhu cũng không dám nói lớn, cô hạ thấp giọng như đang thì thầm.
Khu chung cư được thiết kế theo phong cách vườn Tô Châu, những non bộ với đủ hình dáng phủ tuyết lại mang một vẻ đẹp wabi-sabi. Ánh đèn lạnh lẽo chiếu lên lớp tuyết trắng tinh khiến cả không gian nhuộm một màu xanh lam dịu nhẹ, yên bình.
“Thì lát nữa thêm lại là được mà?” Chu Vinh cười, nắm tay cô lắc nhẹ trấn an.
“À đúng rồi, tranh của em anh xem rồi, có góp ý vài điểm nhỏ, viết vào những khoảng trống trên từng trang. Anh gửi cho Trần Phong rồi, cậu ấy sẽ gửi lại cho em.”
“Trần Phong? Anh gửi cho Trần Phong làm gì?” Họ đi qua một cây cầu gỗ nhỏ, xuống dốc hơi trơn. Triệu Tiểu Nhu níu tay Chu Vinh để giữ thăng bằng, rồi dẫm lên tuyết, mềm mại, dễ chịu vô cùng: “Anh đưa em luôn chẳng phải tiện hơn chứ?”
Chu Vinh không trả lời câu hỏi, chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô đứng lại. Hai người cùng đứng trên cầu, nhìn dòng suối đóng băng phía dưới, lớp băng nứt nẻ phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo long lanh huyền ảo, phản chiếu bóng dáng hai con người đang dần phai tàn theo năm tháng.
Có lẽ là vì ánh đèn quá dịu dàng, Chu Vinh cảm thấy như họ vẫn là hai con người đã lần đầu gặp lại nhau ở Thượng Hải bảy năm trước.
“Tiểu Nhu, thời gian trôi nhanh thật đấy, dạo này em sống tốt không?”
“Tốt mà! Tiểu Bảo nó…”
“Anh hỏi là em, em sống có tốt không?”
Hình ảnh Chu Vinh phản chiếu trong mặt nước xích lại gần Triệu Tiểu Nhu, ôm lấy vai cô: “Em thật sự ổn chứ?”
“Em… thật sự ổn mà, mỗi ngày chỉ có hai điểm đến – đi. Đi làm là ở bên bọn trẻ, tan làm thì ở bên Tiểu Bảo, có thời gian thì xem phim này nọ, nhưng cũng chẳng xem được bao lâu. Luôn cảm thấy việc chẳng bao giờ hết, rửa chén xong, phơi đồ trong máy giặt, rồi lau nhà, một ngày lại trôi qua.”
Triệu Tiểu Nhu dùng ngón tay vẽ vời trong lòng bàn tay Chu Vinh: “Cảm thấy không? Toàn là vết chai đấy.”
Cô vừa nói vừa tựa vào vai anh: “Trước kia, ý em là khi còn sống với Lạc Bình Niên, em thật sự rất sợ, sợ tay có một chút vết sẹo hay vết chai gì đó. Mỗi lần đi spa là nằm cả buổi chiều, từ đầu tới chân chăm chút tỉ mỉ từng li từng tí, búp bê Barbie có lẽ còn không được chăm chút kỹ như vậy. Nhưng hồi đó em cứ như vậy, sống trong sự lo lắng, bất an… Còn bây giờ thì khác rồi! Em muốn chơi đất nặn với Tiểu Bảo thì chơi, muốn đưa con đi làm gốm thì đi, làm bao nhiêu việc cũng không sao, tối ngủ cũng yên, không lo sáng dậy thấy có ‘quỷ’ ngồi bên giường.”
Cô ngẩng đầu chớp mắt, hàng mi mềm mại như nhung khẽ lay động, khẽ chạm vào trái tim Chu Vinh khiến anh khẽ nhói.
“Yên tâm đi Tiểu Nhu, sẽ không còn ác quỷ nào nữa đâu.”
Kể cả con quỷ trong lòng anh.
“Ừ đúng rồi, anh ta chết bao nhiêu năm rồi, mấy năm gần đây em cũng không còn gặp ác mộng nữa.” Triệu Tiểu Nhu nhíu mày nghi hoặc nhìn anh: “Nhưng mà Chu Vinh, hôm nay anh lạ lắm.”
Cô nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải, ừm, đúng là không còn giận nữa, nếu còn giận thì đã không như vậy rồi, hoặc là mồm năm miệng mười mà mắng chửi, cái miệng cay nghiệt như pháo nổ, ai trúng phải thì xui xẻo, hoặc là lạnh như băng, ánh mắt cũng đóng băng, lời nói thốt ra lạnh lùng tàn nhẫn.
Đúng, không giận nữa, nhưng cũng không giống bình thường. Hôm nay anh dịu dàng một cách lạ lùng, dịu dàng như kiểu “đừng khóc nữa, cho em kẹo này”, mà bình thường anh không như vậy. Anh ghét nhất là trò chuyện lan man cùng cô, ở bên anh tốt nhất là có chuyện thì nói, không thì chưa đến hai phút anh đã cau mày rồi.
Chu Vinh dịu dàng và Chu Vinh lạnh lùng như tảng băng, cô không thể phân biệt được đâu mới là con người thật của anh.
“Lạ sao? Chẳng phải vốn dĩ nên như thế này sao?” Chu Vinh nắm tay cô bước xuống cầu, chậm rãi bước đi bên cạnh cô.
“Tiểu Nhu, em nên thử trải nghiệm một cuộc hôn nhân bình thường, ít nhất là một mối tình bình thường, không vì ham muốn thể xác, không phải sự ban ơn từ trên cao, không phải vừa bắt em yêu một cách vô điều kiện, vừa tính toán xem mình đã bỏ ra bao nhiêu. Từ đầu đến cuối, những gì em đã trải qua đều là sai lầm, không đúng chút nào.”
“Chu Vinh, ý anh là gì?”
Triệu Tiểu Nhu dừng bước, Chu Vinh đứng sánh vai bên cô, không nhìn cô, mà ngẩng đầu nhìn những bông tuyết đang rơi lả tả khắp trời.
“Tiểu Nhu, anh vẫn luôn thắc mắc, lần đó ở bờ biển, em đã viết gì trên cát?”
Chu Vinh ngắm tuyết, Triệu Tiểu Nhu ngẩng đầu nhìn Chu Vinh.
“Nếu kiếp sau ta có thể cùng nhau dầm tuyết, kiếp này cũng coi như cùng bạc đầu.”
“Ồ, hợp cảnh thật đấy.” Chu Vinh cười: “Vậy thì hôm nay chúng ta cũng coi như đã đầu bạc răng long rồi đấy.”
“Chu Vinh, ý anh là gì?” Triệu Tiểu Nhu lại hỏi một lần nữa, nhưng trong giọng nói đã không còn vẻ nghi vấn. Đầu ngón tay cô càng lúc càng trở nên lạnh buốt, lòng bàn tay anh dù có ấm áp đến đâu cũng không thể sưởi ấm được nữa. Cô rút tay ra khỏi tay anh.
“Anh sắp đi rồi, Tiểu Nhu.” Chu Vinh cúi đầu, ôm cô chặt trong lòng, ngay cả hơi thở phả ra cũng run rẩy.
Trái tim đau như cắt, nhưng Tiểu Nhu à, không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, em sẽ ổn, anh cũng vậy.
“Em biết anh không thích Tết mà, nhất là ăn Tết ở đây.”
Anh ôm lấy Triệu Tiểu Nhu, vùi mặt vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu mùi tóc cô, không phải mùi nước hoa rẻ tiền hay dầu gội bình thường nào.
Anh chưa từng nói với cô rằng, ngay khoảnh khắc gặp lại cô trong phòng phẫu thuật, xuyên qua lớp khẩu trang dày cộp, anh đã ngửi thấy mùi hương đó, và nó có một cái tên: “Anh đã yêu cô ấy rồi.”
Là anh yêu cô trước, là cô đang cứu rỗi anh.
“Tiểu Nhu, bây giờ mẹ anh cũng mất rồi, anh không còn lý do gì để ở lại đây nữa. Tuổi thơ quá đỗi khổ sở, với mảnh đất này, anh vẫn ghét nhiều hơn là yêu. Toàn là những ký ức tệ hại, không phải anh đánh người thì là người ta đánh anh. Học hành thì học đến mức căm ghét, nghiến răng nghiến lợi mà học, vậy mà rốt cuộc lại chẳng học được gì.”
“Anh định đi đâu?”
Triệu Tiểu Nhu cười gượng gạo, nước mắt lăn dài theo má, nhưng chưa kịp rơi tới cằm đã đông cứng thành băng.
Chu Vinh nhắm mắt lại, cô ấy lại khóc nữa rồi, vẫn là vì anh. Nhưng sau này sẽ không nữa, bất kể kết cục ra sao, anh sẽ không để cô phải rơi lệ vì anh thêm lần nào nữa.
Cạo râu là để còn hôn cô chứ.
“Thượng Hải, đương nhiên là Thượng Hải. Năm mười chín tuổi anh đã đến Thượng Hải rồi. Bạn bè, đồng nghiệp, những người có thể trò chuyện, hẹn nhau đi nhậu, hàn huyên tâm sự, đều ở Thượng Hải cả.
Em yên tâm, sau này nếu Thượng Hải có tuyết, anh nhất định sẽ báo cho em đầu tiên, đến lúc đó mình cùng ra ngoài, dầm tuyết một phen.”
Chu Vinh ôm Triệu Tiểu Nhu, muốn chọc cô cười, nhưng cảm nhận được chỉ là tiếng nức nở và sự run rẩy trong lòng cô. Haiz… quả nhiên anh không giỏi việc này… Anh thở dài một tiếng.
“Đời này của anh là như vậy rồi, Tiểu Nhu, nhưng em thì khác. Anh nhìn ra được, Trần Phong thật lòng thích em, thích em một cách chân thành, không chút toan tính. Cậu ấy không tồi tệ như anh, cậu ấy là một người tốt thực sự. Yêu một người, điều kiện tiên quyết là người đó phải tốt, nếu không thì dù có xây nhà cao đến đâu cũng sẽ sập đổ. Anh và Lạc Bình Niên, những kẻ xấu như bọn anh, vốn dĩ không xứng đáng được yêu.
Tiểu Nhu, anh thật sự yêu em, nhưng anh nghĩ em nên có cơ hội để lựa chọn lại. Em, anh, năm mới rồi, chúng ta đều nên có một khởi đầu mới, bất kể vận mệnh đưa ta đến nơi đâu, kết cục ấy cũng nên do chính chúng ta tự mình lựa chọn.”