Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số
Chương 58: Khép lại (Phần 4)
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bác sĩ Chu?” Sáng sớm ba mươi Tết, trước cửa văn phòng đã có một người đứng chờ, là một người đàn ông trung niên, vẫn mặc chiếc áo khoác nâu rách rưới, nhưng bên trong là chiếc áo len xám trông có vẻ mới. Tay anh ta còn xách theo muôn vàn “đặc sản Thượng Hải”, những hộp quà sặc sỡ in hình các mỹ nhân mặc sườn xám vấn tóc kiểu cổ điển, nhìn qua là biết bị dụ mua ở Cửa hàng Thực phẩm số Một Thượng Hải.
“Ừ.” Trong văn phòng chỉ có một mình Chu Vinh, đang chất tất cả đồ đạc trên bàn làm việc và trong ngăn kéo vào thùng giấy, không thèm ngẩng đầu, “Có việc gì?”
Người đàn ông đứng ngại ngùng ngoài cửa, không dám bước vào, sợ bụi trên giày làm bẩn nơi trang trọng này.
“À! Không, không có gì, chỉ là muốn báo với bác sĩ một tiếng, Na Na phẫu thuật thành công rồi, còn gặp được mẹ nó ở Thượng Hải nữa, giờ mẹ nó đang chăm sóc nó ở đó. Tiện thể Tết nhất đến nơi rồi, muốn mua chút đồ về thăm bác sĩ Chu, bác sĩ là ân nhân lớn của cả nhà tôi, tôi…”
“Thôi! Thôi đi!” Chu Vinh đang cầm một xấp giấy dày lật từ đầu đến cuối, chắc chắn không còn dùng được nữa, liền tiện tay nhét vào máy hủy tài liệu. Sau một tràng tiếng xoẹt xoẹt chói tai, văn phòng lại trở nên yên tĩnh.
“Ơn nghĩa của cả nhà anh tôi gánh không nổi đâu, người tôi cứu là Thạch Na, không liên quan gì đến cả nhà anh hết. Tôi đã nói với con bé, sẽ thử thêm một lần cuối. Bác sĩ Cố ở bệnh viện Nhân dân XX là đồng nghiệp cũ của tôi, trình độ chuyên môn thì anh cứ yên tâm. Còn về chi phí… biết anh không trả nổi, thôi khỏi trả. Tôi chỉ là một bác sĩ gây mê nghèo rớt mồng tơi, tiền cũng chỉ có vậy, nhưng chỉ cần Na Na chịu gọi tôi một tiếng ba, thì số tiền đó bỏ ra cũng đáng giá.”
Chu Vinh phủi bụi trên mặt người phụ nữ đứng trước tháp Eiffel trong bức ảnh, nhẹ nhàng đặt nó lên đống đồ, đậy nắp lại, cầm đơn xin nghỉ việc trên bàn rồi bước ra ngoài. Nhưng lại bị người đàn ông đứng bối rối trước cửa chặn lại. Anh ta không cao, cười gượng gạo, hai bàn tay đen đúa theo phản xạ thu lại sau lưng, xách đống quà ra xa, sợ bộ quần áo bẩn thỉu của mình làm bẩn món quà mang tặng bác sĩ Chu. Đó là món quà anh ta bọc giấy da bò cẩn thận ôm từ Thượng Hải về, chưa một lần chạm đất, xe khách, tàu hỏa, xe buýt, bôn ba suốt chặng đường, đến cửa văn phòng mới dám tháo lớp giấy bọc.
Anh ta không cố ý ngăn Chu Vinh lại, chỉ là cả đời này chưa từng có ai đối xử tốt với anh ta và gia đình như vậy. Chuyến đi Thượng Hải lần này như một giấc mơ, đến giờ vẫn chưa tỉnh, vẫn còn ngơ ngác.
Chu Vinh sao có thể không nhìn ra sự bối rối của anh ta, trước đây anh còn khốn khó hơn anh ta rất nhiều. Anh đứng lại, nghiêm túc nói:
“Anh Thạch, thật sự không cần cảm ơn, tôi làm chuyện này không phải để nhận lời cảm ơn. Nói thật, tôi cũng không biết mình làm vậy để làm gì, nhưng tôi biết tôi và Na Na đã có một lời hứa. Tôi nói với con bé, chỉ cần con bé kiên trì thêm lần cuối, tôi sẽ thực hiện một nguyện vọng của con bé. Giờ con bé làm được rồi, cũng đến lượt người lớn như tôi giữ lời hứa.
Mấy món quà này anh cứ giữ lại cho Na Na dùng đi, tôi không thích đồ ngọt. Còn nữa…”
Chu Vinh nhìn từ trên xuống dưới người đàn ông nhỏ bé, rụt rè trước mặt, cười khẩy một tiếng đầy vẻ khinh thường, “Đối xử tốt với con gái anh một chút đi, đến hoàng đế còn biết ban thưởng đất đai cho công chúa của mình, còn anh thì sao?”
Nói xong liền sải bước đi, để lại sau lưng vẻ ngỡ ngàng.
“Này, ba Na Na! Ba Na Na không thể như vậy được! Mau đứng dậy đi! Bác sĩ Chu? Bác sĩ Chu, anh xem…”
Chu Vinh cứ thế bước thẳng về phía trước, không quay đầu lại, mặc cho tiếng “rầm rầm” nặng nề vang lên ba lần sau lưng.
Việc viện trưởng Liêu vẫn còn trong văn phòng vào ba mươi Tết quả thật khiến Chu Vinh khá bất ngờ. Khi anh bước vào, ông ấy đang đeo kính đọc sách cúi gằm mặt vào máy tính, hai ngón tay trỏ chậm rãi gõ bàn phím, gõ một cái lại nhìn màn hình một cái. Thấy Chu Vinh đứng ở cửa, như thấy người cứu rỗi, “Tiểu Chu, tiểu Chu! Tới đúng lúc lắm! Cậu có thể cài cái Sogou input method giúp tôi không? Tôi thấy người ta dùng, tôi cũng muốn dùng thử!”
Chu Vinh đứng yên một lúc lâu mới phản ứng kịp, thì ra viện trưởng Liêu nói là bộ gõ Sogou.
“À, được ạ.” Viện trưởng Liêu vui sướng như trẻ con, khiến Chu Vinh hơi do dự, thôi thì cài xong rồi tính sau.
Anh đặt đơn từ chức lên ghế sô pha ngoài cửa, đi tới ngồi bên cạnh viện trưởng Liêu, hướng dẫn ông ấy cài đặt bộ gõ. Mỗi bước đều khiến ông ấy trầm trồ khen ngợi, “Ồ! Thì ra là vậy à!” “Hahaha, vẫn là Tiểu Chu giỏi nhất!”
Cuối cùng, dưới sự chọn lựa kỹ càng của viện trưởng Liêu, họ còn cài thêm giao diện bộ gõ phong cảnh “Cao sơn lưu thủy”, mỗi lần gõ chữ lại vang lên tiếng suối chảy róc rách.
“Hay! Hahaha, hay quá!” Ông ấy cười tít mắt, vui đến mức gõ ngay một bài thơ trong một tài liệu trống:
“Tiêu kỵ phi vô thế,
Thiếu khanh chung bất khứ,
Thế đạo kịch thùy ba,
Ngã tâm như chỉ trụ.”
Gõ xong, trong văn phòng yên ắng lạ thường, chỉ còn nghe tiếng đồng hồ trên tường tích tắc. Viện trưởng Liêu nhìn chằm chằm vào màn hình, như đang say sưa với bộ gõ mới, cũng như chiêm nghiệm bài thơ.
“Tiểu Chu à, bài thơ này tặng cậu.”
Ông ấy vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn Chu Vinh đứng bên cạnh, cười đến nỗi khóe mắt càng hằn sâu, tóc trắng xóa, giống như một ông lão hiền từ.
“Haizz…” Chu Vinh thở dài một hơi, “Hóa ra từ đầu viện trưởng đã biết rồi.”
“Tất nhiên là biết, có chuyện gì mà tôi không biết chứ, thật coi tôi già rồi nên lẩm cẩm rồi à?” Viện trưởng Liêu lườm anh một cái đầy khó chịu, chỉ tay vào sô pha trước cửa, “Còn đứng đó làm gì, mau đem lại đây cho tôi ký tên. Ký xong thì mau đi đi, tôi còn phải về nhà nấu cơm tất niên đấy!”
“Viện trưởng không giữ tôi lại à? Mong tôi đi cho lẹ hả?”
Chu Vinh cau mày, tay chắp sau lưng, đứng như học sinh bị gọi lên bảng, mặt mũi khó chịu nhìn xuống đầu ông già bạc phơ.
“Giữ gì mà giữ? Lớn tuổi rồi mà còn làm nũng với ông à?” Viện trưởng Liêu cầm bút ký tên như rồng bay phượng múa lên đơn từ chức, cầm lấy tách trà thổi một hơi rồi nhấp một ngụm.
“Con người ấy mà, đều có phần thiện và phần ác. Nhìn rõ người khác thì dễ, nhìn rõ bản thân mới khó. Người đời bước vào cõi thế tất sẽ khó giữ được bản tính thật… Cậu mà tìm được bản tính thật, giữ được bản tính thật, thì đời này cũng đáng giá để sống rồi, là chuyện tốt đó!”
Nói rồi ông ấy đặt tách trà xuống, “À đúng rồi, cái nơi 7xx2 kia xe cộ còn khó mà đến được, toàn đồi núi. Vợ cậu muốn đi thăm cậu chắc cũng vất vả lắm, cô ấy không cãi vã với cậu à?”
Vợ tôi sắp lấy bảo bối của ông, Trần Phong rồi, sau này con trai tôi còn phải mang họ Trần nữa, thế nào, có kích thích không?
Chu Vinh nhìn vị trí tim của viện trưởng Liêu, từng phẫu thuật bắc cầu động mạch vành, thôi, đừng chọc tức ông ấy quá thì hơn.
“Chúng tôi… chia tay rồi, vẫn là tính cách không hòa hợp. Tôi cũng chẳng biết cách quan tâm người ta, vừa hay cô ấy tìm được người thích hợp hơn, tôi không muốn cản đường cô ấy nữa.”
“Ồ.” Viện trưởng Liêu nhún vai, tiếp tục nghịch bộ gõ của mình, “Vậy thì tôi yên tâm rồi, đi đi, ra ngoài rèn giũa, để bão táp phong ba mài mòn lớp da, lăn lộn trong bùn đất, làm mất đi những gai góc trên người. Đến lúc cần quay về thì có khi lại quay về, còn nếu không quay về… thì số trời đã định, đừng cưỡng cầu!”
Chu Vinh: “… Cảm ơn viện trưởng Liêu.”
Chu Vinh thật sự đau lòng rồi, Triệu Tiểu Nhu cũng vậy, viện trưởng Liêu cũng vậy, không ai làm theo tưởng tượng của anh là khóc lóc níu kéo cả! Hay lắm, Trần Phong cái đồ khốn kiếp kia thật sự đi tới đâu cũng là bảo bối, có Trần Phong rồi thì ai cũng không cần anh nữa!
Lúc này, Chu Vinh gần bốn mươi tuổi lại lần nữa lẻ loi một mình, chỉ khác là lần này không còn bị màn sương che mắt nữa. Người xưa quả thật không sai, bốn mươi không mê muội, năm mươi biết mệnh trời. Tuy anh chưa nhìn rõ mệnh trời sẽ về đâu, nhưng anh cũng không muốn nhìn nữa rồi.
Con người ta vật lộn với chính mình bao năm, chi bằng cứ sống thật với bản thân. Rốt cuộc, ai rồi cũng chỉ có thể là chính mình. Những gì còn lại, hãy cứ mở toang cánh cửa sổ, để điều nên đến thì đến, điều nên đi thì đi.
Chu Vinh ngồi một mình trước bàn làm việc, nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ dần tàn, cuối cùng bị bóng tối bao trùm. Đèn đường bật sáng, anh ôm thùng giấy bước ra ngoài, dừng chân nơi cửa, quay đầu nhìn lại một cái, rồi cuối cùng biến mất trong màn đêm.
Đêm giao thừa, đường phố vắng bóng người. Chu Vinh trong lúc chờ đèn đỏ ngẩng đầu nhìn lên, thấy một vầng trăng tròn vành vạnh, sáng tỏ, dịu dàng như vòng tay mẹ. Ánh trăng nơi quê nhà lúc nào cũng sáng nhất, đây là lần đầu tiên anh mang theo nỗi luyến tiếc khôn nguôi, trước khi một lần nữa rời xa quê hương.
Anh dựa người vào thang máy, cảm thấy cả đời này đã dốc hết sức lực, chỉ còn là một thân xác rỗng tuếch. Thùng giấy bị anh ném vào cốp xe rồi, ngoài tấm ảnh kia ra thì chẳng còn gì anh muốn giữ lại, nhưng anh cũng không dám chỉ mang theo mỗi tấm ảnh ấy.
…
Anh bước ra khỏi cửa thang máy, lại một lần nữa có cảm giác muốn văng tục. Đúng là xứng đôi, ai cũng thích ngồi chồm hổm trước cửa nhà người khác để bày trò bí ẩn.
“Cậu bị điên à? Ai cho cậu vào đây?” Anh đứng ngay cửa thang máy gầm lên một tiếng, khiến Trần Phong đang đứng hút thuốc bên cửa sổ hành lang giật mình thon thót, lật đật quay đầu lại. Cái dáng vẻ ngốc nghếch đó nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
“Anh Vinh.” Trần Phong gãi đầu bứt tai đầy vẻ ngượng nghịu, cười gượng hai tiếng, “Chúc mừng năm mới nha anh Vinh.”
“Ai cho cậu vào đây?” Chu Vinh đứng nguyên tại chỗ, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Trần Phong, lại hỏi một lần nữa.
“Tôi hả? Có lẽ chị ở cửa thấy tôi không giống người xấu nên cho vào thôi.” Trần Phong bị khí thế ngút trời của Chu Vinh làm cho sợ, vội vàng dập tắt điếu thuốc, cúi đầu ho khan vài tiếng để xua đi sự bối rối, bối rối như một đứa trẻ vừa gây chuyện.
Hừ, cái bà ở cửa ấy, để Triệu Tiểu Nhu chờ hơn mười phút không cho vào, gặp trai đẹp thì chân không rời đi, không thèm gọi điện hỏi gì cứ vậy cho người ta vào, đúng là hay ho thật.
Chu Vinh cười khẩy một cái, tự mình đi tới mở cửa. Trần Phong cúi đầu đi theo sau như chẳng có chuyện gì, y như một cái đuôi lẽo đẽo theo vào trong.
“Chào mừng về nhà!” Con thỏ mẹ mới thay pin gào lên một tiếng đầy khí thế, khiến Trần Phong lại giật mình lần nữa.
“Trời đất! Cái gì đây trời? Giật cả mình!”
Trần Phong cười nịnh, đưa tay chọt vào mặt con thỏ mẹ, “Cũng vui ghê đó chứ, anh Vinh còn thích mấy thứ như vầy nữa hả?”
“Đừng có đụng vào!” Chu Vinh ném chìa khóa vào cái giỏ đựng chìa khóa ở sảnh vào, “Có gì thì nói, có gì thì xả, nói xong thì biến nhanh đi! Đừng để tôi thấy mặt cậu nữa!”
Trần Phong làm như không nghe thấy gì, vọt thẳng vào phòng khách. “Chụt chụt chụt! Chụt chụt chụt! Mimi? Mimi!”
…Chu Vinh bực đến mức không nói nên lời, đúng là kiểu cóc ghẻ bò lên mu bàn chân – không cắn nhưng cứ khiến người ta khó chịu. Anh dứt khoát ngồi phịch xuống ghế sô pha, lấy bật lửa và bao thuốc lá trong túi quần ra, rút một điếu ngậm lên miệng rồi châm lửa, “Sao hả, nửa tháng không gặp, dính nhau như sam với Triệu Tiểu Nhu sướng lắm chứ gì? Đến đây khoe khoang với tôi à?”
“Không có đâu anh Vinh, nghe nói anh sắp đi rồi, nên muốn đến thăm anh, nói chuyện vài câu.” Trần Phong ngồi trên thảm ôm lấy Tể Tể, vuốt ve nựng nịu, tiếng gừ gừ như máy kéo của Tể Tể vang khắp không gian yên tĩnh.
“Ồ, vậy là đến để xác nhận tôi đi rồi để dễ bề hành động?” Chu Vinh chống cằm, cười nhạo nhìn Trần Phong.
Trần Phong biết anh đang cố ý chọc tức, nhưng không giận, ngẩng đầu cười với anh một cái, “Tôi không có ý đó đâu, tình yêu không phải là tranh giành lãnh thổ, làm vậy thì quá hẹp hòi.”
Ha hả, quá cao thượng rồi nhỉ! Chu Vinh nheo mắt lại, ngả lưng lên sô pha, nhìn làn khói thuốc lượn lờ tan vào hư không, “Chậc… không nói thì thôi, đúng là chỉ có nhà giàu mới nuôi nổi cái thứ tình yêu si mê đích thực, tôi tự thấy mình kém cỏi quá.”
Trần Phong lại cười một cái, không tiếp lời.
Hai người cứ vậy chìm vào sự im lặng kỳ lạ. Trần Phong chơi trò ném bóng len với Tể Tể, Chu Vinh ngồi trên sô pha ngậm điếu thuốc, ngẩn người nhìn trần nhà.
“Anh đã lừa chị Tiểu Nhu đúng không?” Cuối cùng Trần Phong lên tiếng trước. Anh ấy ném quả bóng len ra xa, con Tể Tể già yếu thật sự không còn chạy nổi nữa, nằm bẹp trên đất, bụng phập phồng thở dốc.
“Hử?” Chu Vinh nhìn trần nhà, lời của Trần Phong phải mất một lúc mới lọt vào tai anh. Anh thu ánh mắt lại, nhìn về phía Trần Phong, không hiểu anh ấy muốn nói gì.
“Anh không nói với chị ấy là anh đi 7xx2 đúng không?” Trần Phong quay lưng về phía anh, quả bóng len được anh ấy tung hứng trong tay.
“Mỗi lần tôi đến tìm chị ấy, chị ấy đều ngồi trên sô pha, ngẩn ngơ như anh vừa nãy, chẳng cười, chỉ nói vài câu qua loa rồi lại im bặt, nói chuyện mà cứ như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào một chỗ.”
“Ừ, tôi nói là tôi sẽ đi Thượng Hải.” Lần này Chu Vinh hiểu rồi, anh gật đầu, đứng dậy dập điếu thuốc còn dang dở trong gạt tàn, quay lại cười với Trần Phong, “Để cô ấy nghĩ tôi vì danh vọng, vì lợi lộc, vậy thì dù có buồn đến mấy cũng sẽ không đi theo.”
Trần Phong ôm Tể Tể vào lòng, như ôm một đứa trẻ, đung đưa nhẹ nhàng, xoa chỗ lông vàng nhạt trên đầu nó. Hồi nhỏ anh ấy thích nhất là được mẹ ôm như vậy ru ngủ, nhưng những khoảnh khắc ấy ít đến đáng thương, lại còn thường xuyên bị Trần Quốc Đống cắt ngang, “Mấy tuổi rồi còn đòi mẹ bế? Hả? Chẳng ra dáng đàn ông chút nào! Cút về phòng ngủ một mình ngay!”
Anh ấy chìm vào hồi ức, lại thấy ngay cả ký ức như vậy cũng trở nên đẹp đẽ, đẹp đến nao lòng.
“Con trai anh sẽ căm ghét anh đó, anh Vinh, tin tôi đi, chắc chắn sẽ căm ghét. Đến lúc đó anh có hối hận không?”
Chu Vinh đứng dậy đi ra ban công nhìn xuống, trong đầu nghĩ tới chuyện lần trước Triệu Tiểu Nhu đến, than phiền rằng đi loanh quanh rất lâu mới tìm được khu C, thật hết nói nổi, đúng là ngốc nghếch, rõ ràng chỉ cần đi thẳng là tới.
Anh dựa vào tường ban công cười, đúng là ngốc thật, chỉ cần đi thẳng thôi mà.
“Căm ghét thì căm ghét đi, có ít người căm ghét tôi chắc?” Anh cầm chiếc xẻng nhỏ xới nhẹ đất cho chậu lan hồ điệp trên bệ cửa sổ, vuốt ve những chiếc lá xanh mướt đầy sức sống. Thật lạ, lúc này anh không nhớ đến những người bạn học từng bị anh đánh đến thê thảm, cũng không phải những cô gái từng khóc lóc níu kéo anh đừng rời đi, mà là con mèo con năm nào, bị anh bỏ rơi giữa mùa đông lạnh buốt ở Tây Bắc, run rẩy đi theo anh suốt cả đoạn đường. Điều anh hối hận nhất, lại chính là chuyện đó.
So với việc không đến 7xx2 và vắng mặt trong tuổi thơ của Tiểu Bảo, điều khiến anh hối hận hơn cả lại là chuyện con mèo con năm nào.
Vậy nên anh đã lừa Na Na, anh không phải người cha tốt, thậm chí không phải người tốt, nhưng anh tuyệt đối là một bác sĩ giỏi. Điều anh muốn thực hiện không phải là nguyện vọng thứ ba của Na Na, mà là nguyện vọng thứ hai.
Chu Vinh cầm bình tưới nước tưới cho lan hồ điệp, “Hãy chăm sóc tốt cho Triệu Tiểu Nhu và con trai tôi. Cho cậu cơ hội mà cậu không làm được thì tôi cũng hết cách. Tôi không cần nhiều tiền, số còn lại tôi sẽ chuyển cho cô ấy, dù sao cũng là ba ruột của Tiểu Bảo, tiền trợ cấp nuôi con vẫn phải có. Nếu cô ấy không nhận thì cậu khuyên cô ấy, Tiểu Bảo là con trai, sau này còn nhiều chỗ cần dùng đến tiền.”
Anh vừa nói vừa quay đầu lại nhìn Trần Phong một cái đầy giễu cợt, “Nhưng chắc thiếu phu nhân nhà họ Trần cũng không thiếu tiền tiêu đâu, phải không?”