Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 2
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hóa ra dòng người phía trước đột ngột ùn lại vì có người bị ngã.
Lương Tử Hưng dừng lại phụ một tay, đám fan vây quanh cũng dừng theo. Thời Dẫn nghe tiếng chụp ảnh tách tách tách khắp bốn phía, thôi xong, chuyện này lại sắp lên top tìm kiếm rồi đấy.
Cậu luôn tiện đặt tiêu đề hộ luôn: #Lương Tử Hưng – năng lực bạn trai Max#
Thời Dẫn ngẩng đầu nhìn Dụ Duy Giang, thấy anh đã đeo khẩu trang vào.
"Cậu vẫn còn là học sinh đúng không?" Dụ Duy Giang nhìn cậu, giọng bị khẩu trang che lại càng trầm hơn, "Về nhà sớm đi."
Nói xong, anh kéo vali bước về hướng ít người.
Thời Dẫn ôm máy ảnh chạy theo: "Trợ lý của anh không tới đón anh ạ?"
"Hôm nay là lịch trình cá nhân."
"Anh nhớ dùng mặt nạ xông hơi mắt kia nhé, hiệu quả giảm mệt mỏi tốt lắm." Thời Dẫn dừng lại tại chỗ, vẫy tay với anh, "Tạm biệt, anh đi đường cẩn thận."
Cậu thấy đuôi mắt Dụ Duy Giang hơi cong lên, nhẹ đến mức gần như không nhận ra: "Ừ, tạm biệt."
Nửa tiếng sau, Thời Dẫn mở weibo, quả nhiên Lương Tử Hưng đã lên top tìm kiếm. Vào xem thì thấy ảnh chụp cậu ta đỡ fan bị ngã dậy, cả video nữa, thể hiện đầy đủ vẻ đẹp trai và phong độ ở mọi góc độ.
Thời Dẫn mở phần bình luận đọc.
Nửa tiếng đồng hồ đã hơn 3000 bình luận. Những comment đầu đều là fan, mấy cái hot trend thế này không cần phải kiểm soát bình luận, trông độ phổ biến có vẻ cao nhưng theo kinh nghiệm của cậu thì tám chín phần mười cái top tìm kiếm này là công ty mua.
Thời Dẫn chậc nhẹ một tiếng.
Có thị trường tốt thật đấy, công ty liền tăng độ hot cho mau.
Dụ Duy Giang quay về nơi ở.
Vừa kéo vali vào, điện thoại đã reo.
"Ba." Dụ Duy Giang nghe điện thoại, bước ra ban công tưới cây.
"Về rồi à?"
"Vâng."
"Sức khỏe ông nội con thế nào rồi?"
"Ông có tinh thần lắm."
Người đàn ông đầu dây bên kia trầm giọng nói: "Rảnh thì qua chơi, bà con đi hết rồi. Ông ở một mình không thấy buồn bã chỉ vì không nói ra thôi."
"Vâng, con nhận nuôi một con chó con cho ông rồi. Ông thích lắm." Dụ Duy Giang cầm kéo tỉa mấy chiếc lá nhài úa.
"Ba tắt đây, giữ gìn sức khỏe nhé."
"Vâng, tạm biệt ba."
Tiếng chuông cửa vang lên, Dụ Duy Giang đặt bình tưới xuống, ra mở cửa.
Một cậu thanh niên gầy gò nhưng nhanh nhẹn bước vào. Cậu cắt tóc húi cua, mặt mũi hồng hào.
Hình Kiêu – quản lý kiêm trợ lý của Dụ Duy Giang. Năm đầu tiên, Dụ Duy Giang cũng có quản lý riêng. Đội ngũ quản lý tuy không đầy đủ nhưng cũng không tệ đến mức quản lý và trợ lý là cùng một người.
Chỉ là sau này xảy ra chút biến cố, tài nguyên của anh giảm mạnh, nói trắng ra là bị công ty bỏ rơi, dần dần bị gạt ra bên lề.
Bao gồm cả Hình Kiêu – cậu trợ lý thực tập được công ty sắp xếp cho anh sau đó. Là một nhân viên cấp dưới không có lai lịch cũng bị công ty gạt ra luôn.
Hình Kiêu đổi dép trong nhà: "Sao hôm nay anh về không báo em một tiếng? Chẳng có ai tới đón đúng không?"
"Có." Dụ Duy Giang đáp.
"Có người đón á? Ai? Fan hả?"
Dụ Duy Giang cũng không chắc lắm: "Chắc vậy."
"Chắc vậy là thế nào?"
"Một cậu bé." Chẳng biết định kiến này hình thành trong Dụ Duy Giang từ bao giờ, "Bây giờ mấy đứa học sinh nam cũng đu idol à?"
"Sao học sinh nam không được đu idol? Dạo này người thật sự tinh mắt không nhiều lắm đâu." Nói xong, Hình Kiêu rút một tập kịch bản trong túi ra, "Em mang kịch bản 'Anh tôi' tới cho anh đây. Thứ Sáu tuần sau họp báo khai máy, anh biết rồi đúng không? Nhớ mặc đẹp trai vào đấy nhé, lấy mấy bộ cất dưới đáy tủ đồ ra mà mặc!"
Dụ Duy Giang nhận kịch bản, ừ một tiếng.
Hình Kiêu xoa hai tay vào nhau, vẻ mặt hăng hái muốn thử: "Nửa năm rồi, cuối cùng cũng có phim mới."
Cơ hội thử vai cho 'Anh tôi' là Hình Kiêu cố hết sức mới giành được. Tuy chủ đề không chạy theo xu hướng thị trường nhưng danh tiếng của đạo diễn cũng ổn. May mà Dụ Duy Giang không thua kém ai, nắm bắt nhân vật rất tốt khi thử vai nên dù đã chìm nghỉm vẫn được đạo diễn chọn.
Hình Kiêu uống một ngụm nước, hỏi: "À, lần này anh ra nước ngoài làm gì đấy? Đi chơi à?"
"Sức khỏe ông nội không tốt nên anh sang thăm xem thế nào."
"Ông nội ở nước ngoài ạ?"
"Ừ."
Điểm tốt duy nhất của việc bị gạt ra bên lề là tự do. Đi đâu cũng không lo bị fan nhận ra, bình thường cũng không phải chạy show, cuộc sống nhàn nhã tự tại.
Nhưng làm ngành này sợ nhất là nhàn rỗi. Nhàn rỗi nghĩa là sao?
Nghĩa là bạn mờ nhạt, không có cơ hội phát triển trong tương lai.
Hình Kiêu là một quản lý trẻ mới vào nghề, dẫn theo một anh nghệ sĩ đẹp trai tài giỏi nhưng số phận bi đát khiến cậu còn trẻ mà đã có nguy cơ phải đối mặt với cảnh tóc mai phơ phới.
Hình Kiêu lại lôi một xấp tài liệu khác ra: "Mấy cái này là thông tin về các diễn viên trong đoàn phim em tìm cho anh. Anh tranh thủ thời gian xem qua nhé, biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng."
Dụ Duy Giang mở tài liệu xem qua. Hình Kiêu chỉ vào diễn viên ở trang đầu tiên, cũng chính là diễn viên đóng vai nam chính trong 'Anh tôi', nói: "Anh biết Lương Tử Hưng không? Cùng công ty với chúng ta, là đàn em của anh đấy. Có hậu thuẫn đúng là khác hẳn, con cưng của tư bản, không qua trường lớp chính quy, không có kinh nghiệm đóng phim mà đã quyết định nội bộ cho đóng nam chính luôn."
Hình Kiêu đã lăn lộn trong chốn showbiz hỗn loạn được một thời gian, sớm nhìn thấu những mưu mô và quy tắc trong giới này. Hiện trạng không thể thay đổi, trong lòng khó chịu cũng chỉ phàn nàn được dăm câu: "Bây giờ mấy chương trình tuyển chọn tài năng có ai không có hậu thuẫn phía sau? Cái nào chẳng có kịch bản, có tính toán, tư bản muốn cho ai nổi lên thì người đó nổi lên. Chúng ta..."
Hình Kiêu nhìn sang Dụ Duy Giang. Dụ Duy Giang cũng nhìn lại cậu, ánh mắt sáng trong.
Một gương mặt đẹp trai mà mù quáng.
Hình Kiêu thở dài, vỗ vai anh: "Anh, từ từ rồi sẽ tới..."
Buổi chiều, Thời Dẫn cầm máy ảnh về ký túc xá.
Bạn cùng phòng đang chơi game, nghe tiếng động thì quay đầu lại: "Hôm nay chủ tịch Thời về nhanh thế."
Thời Dẫn cười, đi về giường mình: "Đón một chuyến bay thôi mà."
"Tớ phải báo cho chủ tịch Thời một tin không mấy may mắn." Bạn cùng phòng gõ bàn phím lạch cạch, "Hôm nay cậu trốn học bị thầy Vương phát hiện. Ông ấy bảo chiều cậu tới văn phòng ổng đấy."
Thời Dẫn ngẩng đầu lên: "Gì?"
Tám phần mười là bị gọi đi làm việc vặt.
Trong lòng Thời Dẫn có dự cảm không hay nhưng vẫn không bỏ cuộc mà hỏi: "Gọi tớ lên làm gì?"
"Không biết, không thấy nói."
"Chiều nay tớ còn không có tiết, má nó!" Thời Dẫn buồn bực nói, "Bao nhiêu người trốn học sao cứ bắt mỗi tớ thế."
Bạn cùng phòng cười phớt qua: "Ai bảo cậu tương lai xán lạn."
Thời Dẫn chửi thề, đặt máy ảnh xuống, rầu rĩ nhét mấy quyển từ điển tiếng Đức vào balo, rồi đeo lên rời khỏi ký túc xá.
Quả nhiên là bị gọi đi làm việc vặt.
Thời Dẫn khóc thét trong lòng. Lão Vương nhìn trúng mỗi mình cậu mà ra sức bóc lột.
Lão Vương là giảng viên dạy viết tiếng Đức của Thời Dẫn, không có việc gì lại thích gọi Thời Dẫn tới văn phòng sai vặt. Lại thêm Thời Dẫn đu idol, hay bỏ học nên tỉ lệ bị sờ gáy là rất cao.
Thời Dẫn từng sống ở Đức một thời gian khi còn nhỏ. Khả năng ngoại ngữ được vun đắp từ hồi đó tạo điều kiện thuận lợi cho việc học sau này.
Thời Dẫn là con một, được gia đình chiều từ bé. Người lớn trong nhà không yêu cầu cao về học tập với cậu. Lúc điền nguyện vọng thi đại học, mẹ Thời mong cậu có thể nhàn hạ hơn ở trường nên khuyên cậu chọn chuyên ngành tiếng Đức.
Cậu có nền tảng tiếng Đức sẵn, nội dung các môn chuyên ngành đại học đối với cậu cứ như đã học xong từ trước, nói chung là khá nhàn.
Vì chuyện này mà cậu bạn từ thuở nhỏ của cậu còn bảo cậu là con trai cưng của mẹ, mẹ nói sao làm vậy.
Tất nhiên, nền tảng tiếng Đức vững chắc cũng là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc cậu bị lão Vương bóc lột thường xuyên.
Nhân danh trừng phạt sinh viên trốn học, người này mang tài liệu học thuật khó nhằn tới bắt Thời Dẫn dịch.
Thời Dẫn nhìn một xấp tài liệu tiếng Đức dày cộp trước mặt, thở dài thườn thượt.
Lão Vương cũng chỉ dọa Thời Dẫn thôi.
Bắt cậu làm khoảng một tiếng ở đây là xong việc, nhân tiện tăng trình độ tiếng Đức cho cậu một chút, không bắt cậu ở lại lâu.
Thời Dẫn cắm cúi dịch. Lão Vương cầm bình giữ nhiệt, không có việc gì làm bèn đứng sau cậu liếc xem.
Lão Vương nhấp một ngụm trà nóng, thở ra một hơi, hỏi: "Có tính tiếp tục học lên không? Hay là ra nước ngoài?"
"Chưa nghĩ tới, chắc là không học lên đâu ạ? Ra nước ngoài cũng không hẳn." Thời Dẫn trả lời không chắc chắn, "Bây giờ mới kỳ một năm hai mà thầy. Thầy Vương nghĩ xa quá rồi."
Lão Vương búng vào gáy cậu một cái: "Lêu lổng suốt ngày."
"Đâu có, tại thầy bị thành kiến che mờ đôi mắt đấy. Dĩ nhiên lúc em nghiêm túc học tập thì có ai biết đâu."
Tính cách Thời Dẫn khiến người ta thích. Nhìn là biết được chiều chuộng từ bé nhưng hoàn toàn không có tính cách kiểu thiếu gia.
Những lúc nghịch ngợm còn hay đùa cả với giảng viên.
Lão Vương không đáp mà gõ nhẹ lên đầu cậu một cái.
Thời Dẫn làm xong việc vặt đã tới giờ cơm tối. Cậu ra ngoài trường tìm một quán nào đó để tự chiêu đãi mình một bữa thật ngon, tiện đường ghé tiệm cắt tóc đổi kiểu tóc mới.
Là một chàng trai đẹp trai đang độ thanh xuân, Thời Dẫn rất để ý hình tượng của mình, thỉnh thoảng còn hơi có cảm giác gánh nặng thần tượng cơ.
Là một nam thẳng, chẳng có mấy đứa con trai tuổi cậu sẽ chạy theo mốt hay trào lưu hiện hành. Cậu là một trong số ít đó, lại thêm ngoại hình hơn người, thỉnh thoảng còn làm đẹp trước mặt các em gái nên khi đứng giữa một đám nam sinh giản dị, cậu trở thành nhân vật khác biệt hẳn trong mắt các cô gái.
Khi Thời Dẫn quay lại ký túc xá, wechat đã bị Nguyên Dập oanh tạc bùm bùm.
Thời Dẫn lập một tài khoản weibo khi mới bắt đầu đu idol – blog ảnh của Dụ Duy Giang. Ảnh hoạt động hay ảnh ở sân bay đều được đăng tại weibo này.
Nguyên Dập không thấy blog đăng ảnh ở sân bay hôm nay nên hỏi Thời Dẫn.
Nguyên Dập: Vẻ đẹp động lòng người của Giang nhà cậu đâu?
Thời Dẫn cầm điện thoại chụp mấy tấm ảnh xem trước mờ mờ từ màn hình máy ảnh rồi gửi cho Nguyên Dập.
Nguyên Dập: ??? Sao chỉ có ảnh xem trước
Thời Dẫn: Xem đại đi, không có ngoại truyện đâu.
Nhớ đến lời Dụ Duy Giang nói ở sân bay hôm nay, Thời Dẫn không nhịn được bật cười.
Thời Dẫn: Giang nhà anh bảo hôm nay anh ấy xấu, không cho em đăng ảnh.
Nguyên Dập: ? Cậu ta nói chuyện với cậu á
Nguyên Dập: Còn đời thường như thế cơ á?
Thời Dẫn:
Nguyên Dập: Đậu má, anh đu cậu ta cả năm trời mà còn chẳng nói được với cậu ta mấy câu??? Có lần anh còn nghĩ Giang nhà cậu không biết nói chuyện đấy
Thời Dẫn cười ngặt nghẽo.
Cậu nhắn lại: Giang nhà anh một năm hoạt động được mấy lần? Anh đu anh ấy được mấy lần?
Nói đến đây thì Thời Dẫn cũng không nói được mấy câu với Dụ Duy Giang.
Bởi vì Dụ Duy Giang rất ít hoạt động, hơn nữa bản thân anh cũng trầm tính, không tương tác nhiều với fan.
Nguyên Dập: Chậc, Giang nhà cậu trông mặt có chọn người tương tác đúng không?
Nguyên Dập: Ghen tị khiến tui thay đổi hoàn toàn
Thời Dẫn cười trả lời: Em đeo khẩu trang chú ạ
Nguyên Dập ba mươi tuổi nhưng tính tình chẳng khác nào trẻ con. Đôi lúc Thời Dẫn cảm giác y như bạn cùng trang lứa với cậu. Hơn nữa trông y cũng trẻ hơn tuổi, hoàn toàn không giống đã ba mươi chút nào.
Thời Dẫn: Đúng rồi, hôm nay em gặp Lương Tử Hưng ở sân bay, chiến trận hoành tráng lắm
Nguyên Dập: Thái tử gia mới nổi của Tinh Dực mà, dạo này được công ty bọn họ yêu thương hết mực đấy
Thời Dẫn: Tinh Dực? Cùng công ty với Dụ Duy Giang?
Nguyên Dập: Ừ, tuần sau anh đi họp báo khai máy, gặp nhé
Thời Dẫn: Ok